Mọi người đều lộ vẻ hổ thẹn, xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu, liên tục cam đoan sau này sẽ không nói linh tinh nữa, ngược lại khiến ta phải nhìn hắn bằng con mắt khác.

Đang định rời đi, một tên gia đinh của Tạ phủ bỗng vội vàng ôm thứ gì đó chạy vào.

Hắn ghé sát tai Tạ Vân Chiêu nói vài câu, sắc mặt Tạ Vân Chiêu lập tức thay đổi.

Hắn siết c.h.ặ.t khối ngọc bội khắc nhũ danh của ta trong tay.

“Ngươi chắc chắn không đưa nhầm chứ?”

Ánh mắt tên gia đinh vô cùng phức tạp, nặng nề gật đầu.

Chỉ trong lúc ta quay đầu nói với Vân Nhi vài câu, đã nghe tiếng người kinh hô vang lên, đại sảnh lập tức náo loạn.

Một đám người thay nhau lao tới.

Người thì gọi tên hắn, người thì vỗ mặt hắn, vừa cuống cuồng vừa muốn cười.

“Tạ Tam! Ngươi làm sao thế?!”

“Ngã từ độ cao như vậy xuống, đầu óc còn bình thường được không?”

“Đại phu đâu?!”

Ta trợn tròn mắt, Vân Nhi cũng ngây người, nói năng lắp bắp:

“Tiểu thư... vị Tạ Tiểu tướng quân kia chẳng phải võ nghệ cao cường lắm sao?”

Ta ngơ ngác gật đầu.

Vân Nhi khó tin nói:

“Vậy sao chỉ nghe có mấy câu... đã ngã xuống rồi?”

Ta suy nghĩ một lát, đưa tay sờ mặt mình.

Ước chừng… vết đao này sát thương quá lớn rồi.

3

Lưu Hương Lâu là t.ửu lâu kiêm hí lâu lớn nhất kinh thành.

Ngày hôm đó có không ít người tận mắt chứng kiến chuyện mất mặt của Tạ Vân Chiêu khi ngã từ tầng hai xuống.

Sự việc bị đồn ầm ĩ khắp nơi, cũng không biết là ai biết được chân tướng rồi lỡ miệng nói ra.

“Các người không biết đâu, vị Dung nhị tiểu thư kia đã sớm đem lòng ái mộ Tiểu tướng quân từ lâu rồi.”

“Tiểu tướng quân ở biên tái ba năm, nàng ta tương tư khổ sở suốt ba năm. Đêm nào cũng sầu muộn, một ngày khóc ướt năm chiếc khăn tay. Nay người đã trở về, nàng ta không kiềm chế nổi nữa, ngày nào cũng viết thư tình gửi đi.”

“Người của Tạ gia nói rằng, sau khi nhận được những bức thư đó, Tiểu tướng quân tức đến mức mấy ngày mấy đêm không ngủ được, cơm cũng không ăn, kiếm cũng chẳng luyện, cứ như tẩu hỏa nhập ma vậy.”

“Dung đại tiểu thư Dung Bảo Châu tuy tính tình cay nghiệt ngang ngược, nhưng dung mạo lại là mỹ nhân hạng nhất. Còn vị Nhị tiểu thư Dung Thanh Vu kia...”

Sau đó chỉ còn lại những tiếng chậc chậc đầy ý vị.

Có người hỏi:

“Dung đại nhân đỗ Thám hoa, phu nhân lại là đích nữ của phủ Quốc công, tài nghệ song toàn. Vậy chắc nữ nhi thứ hai cũng không tệ về mặt tài tình chứ?”

“Sai, sai, sai. Không thông văn mặc, không hiểu âm luật, không giỏi nữ đức. Chỉ nghe nói... chữ viết còn khá đẹp?”

Vậy chẳng phải là vô dụng toàn tập sao?

Mọi người dùng tay áo che miệng, tiếng cười nhạo nối tiếp không dứt.

“Cũng không biết Dung gia kiếp trước tạo nghiệt gì, lại sinh ra một nữ nhi thứ hai tầm thường như vậy. Tính cách thì chậm chạp nhút nhát, ngu ngốc vụng về, cố tìm cũng chẳng thấy nổi một điểm tốt.”

Trong nhất thời, chuyện Tạ Vân Chiêu nhận được ngọc bội tùy thân ta tặng để ngầm bày tỏ tâm ý, tức đến mức mặt đỏ bừng rồi ngất xỉu tại chỗ, đã trở thành đề tài bàn tán nóng nhất kinh thành.

Người Tạ gia ra sức đè ép tin đồn.

Phụ mẫu biết chuyện là do trưởng tỷ gây ra, ngoài miệng trách tỷ ấy không biết chừng mực, lại an ủi ta rằng chẳng qua chỉ là vài lời đàm tiếu mà thôi, bảo ta đừng quá để tâm, kẻo mất đi sự rộng lượng.

“Ngày mai là Tết Hoa Đăng rồi. Trước đây phụ mẫu lo kẻ xấu hoành hành nên không cho con đi.”

“Hay thế này đi, ngày mai để trưởng tỷ đi cùng con. Mang theo thêm vài thị vệ, con ra ngoài vui chơi giải sầu một chút.”

Khóc đủ rồi, ta lau nước mắt sau đó đòi hẳn một giỏ đầy gấm vóc và trang sức ngọc ngà.

Trưởng tỷ lập tức dựng mày.

“Muội cũng tham lam quá đấy chứ?”

Ta sợ đến mức co rụt người lại.

Mẫu thân vỗ nhẹ vào người tỷ ấy một cái, rồi đưa mắt ra hiệu.

“Thanh Vu muốn thì cứ cho nó. Dù sao con cũng không thích những thứ đó.”

Những thứ trưởng tỷ không tranh giành, mới là của ta.

Ta thuận thế đề cập chuyện tháng sau muốn đến Ninh Châu thăm di mẫu.

Lúc mới sinh, thân thể ta không tốt, thầy bói nói kinh thành không hợp dưỡng người, phụ mẫu bèn gửi gắm ta cho di mẫu nuôi dưỡng, mãi đến năm mười tuổi mới đón ta về.

Họ biết tình cảm giữa ta và di mẫu rất sâu đậm, lại nghĩ hiện giờ có phần áy náy với ta nên đồng ý, chỉ dặn ta phải sớm trở về.

Không về, không về đâu.

Dù sao ở nhà này ta cũng chẳng sống thoải mái, sẽ không quay lại nữa.

4

Từ lúc trở về phủ, khóe miệng trưởng tỷ cứ không sao hạ xuống được.

Tỷ ấy vui vẻ rót cho mình một chén trà.

“Tạ Vân Chiêu thế mà lại sai người đem ngọc bội trả cho muội, còn chuẩn bị ít quà nhận lỗi, bảo muội đừng để những lời kia trong lòng.”

“Chán thật. Ta còn tưởng theo tính cách của hắn, hắn sẽ tới Dung phủ làm ầm lên một trận, ép muội phải nhận lỗi cơ.”

“Có điều đồ hắn mang tới ta đều bảo người đem trả hết rồi.”

“Phi! Ai thèm chứ? Dung gia thiếu chút đồ đó của hắn sao?”

Ta cúi đầu chăm chú thêu khăn tay, chẳng buồn đáp lại.

Trưởng tỷ tự mình nói một hồi, thấy chẳng thú vị gì, liền giật lấy chiếc khăn trong tay ta, nheo mắt nhìn kỹ.

“A Vu? Thêu xấu thật đấy.”

Ta ngẩng đầu, mặt không cảm xúc nhìn tỷ ấy.

“Trưởng tỷ rảnh lắm sao?”

Thấy cuối cùng ta cũng chịu đáp lời, tỷ ấy mím môi suy nghĩ một lát, ánh mắt mang theo vẻ dò xét.

“Muội nói xem… hắn có phải thật sự để ý muội rồi không?”

Ta bật cười.

“Vậy trưởng tỷ đang ghen sao?”

Sắc mặt tỷ ấy lập tức thay đổi.

Tỷ ấy ném chiếc khăn xuống đất, đứng bật dậy chống nạnh.

“Dung Thanh Vu! Muội giận thì giận, đừng có lấy chuyện này ra chọc tức ta!”

“Ta mà thèm để mắt tới cái tên Tạ Tam khốn kiếp đó sao? Đúng là làm nhục ta mà!”

“Cả kinh thành ai mà không biết ta ghét hắn nhất chứ?.Muội cố ý đúng không?”

Tỷ ấy tức đến mức tóc tai như muốn dựng ngược lên, quay phắt người đi.

“Biết sớm muội không chịu nổi trò đùa như vậy, ta đã chẳng trêu muội.”

“Nếu muội vẫn còn giận, cùng lắm thì lấy gậy ông đập lưng ông, muội muốn đối xử với ta thế nào cũng được, ta tuyệt không oán hận!”

Ta nhặt lại đồ của mình rồi đi thẳng vào phòng.

“Không cần.”

Trưởng tỷ gọi với theo ta mấy tiếng cuối cùng tức tối giậm chân bỏ đi.