5
Sau khi đến kinh thành, ta chưa từng được đi chơi Tết Hoa Đăng lần nào.
Từ sáng sớm, ta đã ríu rít trò chuyện với Vân Nhi về chuyện đó.
Trưởng tỷ vừa ngáp vừa đi tới, vẻ mặt hết sức khó chịu.
“Thật không hiểu nổi đám nữ t.ử các muội, suốt ngày chỉ biết nghĩ đến chuyện ăn mặc trang điểm, có gì thú vị chứ?”
“Cưỡi ngựa, b.ắ.n cung, đá cầu, thứ nào chẳng hay hơn mấy chuyện đó?”
Ta cầm cây kim thoa đưa lên đầu ướm thử, mỉm cười.
“Trưởng tỷ được phụ mẫu cưng chiều, đương nhiên muốn làm gì thì làm.”
“Hồi nhỏ, ta chỉ xin một con thỏ thôi mà phụ mẫu lần nào cũng từ chối, quay đầu lại liền mua cho tỷ một con tuấn mã. Tỷ nói xem, ta không làm những chuyện này thì còn có thể làm gì nữa?”
Tỷ ấy bĩu môi, lầm bầm:
“Chỉ có cái miệng của muội là lợi hại. Học cái gì cũng chẳng nên hồn, riêng khoản cãi người thì đứng đầu.”
Ta quay người tiếp tục chọn y phục và trang sức.
Nữ t.ử vì người mình yêu thích mà tô điểm dung nhan có sai gì đâu.
Đến lúc chiều tối chuẩn bị ra khỏi phủ, nha hoàn của trưởng tỷ ghé tai nói nhỏ với tỷ ấy vài câu.
Tỷ ấy sờ cằm.
“Đám ch.ó má của Tạ Tam đều ở đó à? Vậy thì ta tuyệt đối không thể mất mặt được.”
Nói xong, tỷ ấy lại quay về phòng, sai nha hoàn mang bộ váy mới làm ra.
Chúng ta đợi suốt một canh giờ, trời tối đen cả rồi tỷ ấy mới chậm chạp bước ra.
Khác hẳn bộ kình trang đơn giản thường ngày, ngay cả bước chân cũng nhỏ nhẹ hơn rất nhiều.
Ta và Vân Nhi nhìn nhau đầy ăn ý, đều đọc được cùng một ý nghĩ trong mắt đối phương, nhịn cười đến cực khổ.
“Muội muội, muội thấy ta thế này có đẹp không?”
Trưởng tỷ kiễng chân xoay một vòng, vẻ mặt đầy mong đợi.
Ta qua loa gật đầu.
Đêm nay người đông, xe ngựa bất tiện, nên chúng ta đi bộ.
Ánh mắt của người xung quanh khi nhìn trưởng tỷ đều đầy kinh diễm.
Đến khi nhìn sang ta, lại biến thành tiếc nuối.
“Muội muội không cần hâm mộ. Tuy muội không có dung mạo xuất chúng, nhưng thanh nhã cũng có cái hay của thanh nhã.”
Tỷ ấy thật sự nghĩ nhiều rồi, chỉ là kiểu ánh mắt đó nhìn nhiều quá khiến người ta phiền lòng.
Ta dứt khoát mua một chiếc mặt nạ đeo lên.
Đột nhiên, bên bờ sông phía phải vang lên từng đợt reo hò cổ vũ.
Một gã sai vặt đi xem rồi chạy về báo:
“Là Tạ Tiểu tướng quân và mọi người đang chơi b.ắ.n tên đoạt vật bên kia. Vận khí tốt lắm, phát nào cũng trúng.”
Trưởng tỷ lập tức nắm lấy tay ta.
“Đi! Chúng ta cũng qua đó.”
“Tuyệt đối không thể để Tạ Vân Chiêu cướp hết danh tiếng được!”
Sau khi chen qua đám đông, tỷ ấy lớn tiếng gọi:
“Tạ Vân Chiêu!”
Thiếu niên đứng trên đài gỗ kéo căng dây cung vẫn không hề d.a.o động.
Ngón tay vừa buông, mũi tên lập tức lao v.út đi, ghim ngay bên dưới chiếc đèn hoa hình con thỏ.
Tiêu Thác dẫn đầu đám người hô lớn một tiếng khen hay, mọi người đồng loạt vỗ tay.
Tạ Vân Chiêu nhận lấy chiến lợi phẩm, đưa lên ngang mặt rồi dùng ngón tay xoay qua xoay lại.
Tiêu Thác mặt dày xin xỏ:
“Dù sao ngươi giữ thứ này cũng vô dụng chi bằng tặng cho muội muội ta đi.”
“Trước lúc ra ngoài nó còn nhắc đi nhắc lại bảo ta mang một chiếc đèn hoa về cho nàng nữa.”
Tạ Vân Chiêu giơ tay cao lên, không cho.
“Ai nói ta giữ lại vô dụng? Ta cũng thích cái này.”
“Ngươi là nam nhân mà cũng thích thứ này?”
“Không được sao?”
Tiêu Thác đ.á.n.h không lại, cãi cũng không lại chỉ có thể tức đến phồng má.
Đúng lúc ấy, một mũi tên bất ngờ b.ắ.n tới, Tạ Vân Chiêu nghiêng người tránh đi.
Trưởng tỷ hạ cây cung xuống, hất cằm lên khẽ hừ một tiếng.
“Mấy năm không gặp, thân thủ vẫn tạm được đấy.”
Tiêu Thác lập tức sa sầm mặt.
“Dung Bảo Châu! Đùa thì cũng phải có giới hạn. Sao có thể tùy tiện giương cung b.ắ.n người như vậy?”
Trưởng tỷ đứng thẳng tắp, ngẩng cao đầu.
“Tốt xấu gì hắn cũng là tướng quân từng cầm quân đ.á.n.h trận. Lẽ nào còn sợ một nữ t.ử yếu đuối như ta b.ắ.n tên sao?”
Tiêu Thác tức đến mức lộ cả răng hàm.
Tạ Vân Chiêu thì như thể chuyện chẳng liên quan đến mình.
Hắn bước xuống khỏi đài, cũng chẳng buồn để ý tới trưởng tỷ đang liên tục khiêu khích, dường như hắn thật sự rất thích chiếc đèn thỏ kia.
Lúc thì đưa tay xoay một vòng, lúc lại nâng lên trước mắt ngắm nghía thật kỹ, trông vô cùng tò mò.
Người nhìn về phía này ngày càng nhiều.
Ta đâu rảnh đứng đây cùng trưởng tỷ làm trò cho thiên hạ xem.
Ta lặng lẽ lùi về sau, chuẩn bị chuồn mất.
Tạ Vân Chiêu bỗng như có như không nhìn sang, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt mang theo vẻ dò xét.
Môi hắn khẽ động, nói một câu không ai nghe thấy nhưng ta lại hiểu được.
“Là nàng à.”
6
Thiếu niên vừa định bước tới thì một cánh tay đã chắn ngang trước mặt hắn.
“Ta cũng thích chiếc đèn hoa này. Tạ Vân Chiêu, hay chúng ta tỷ thí một trận đi?”
Tạ Vân Chiêu dùng vỏ kiếm gạt tay trưởng tỷ ra, ánh mắt lạnh nhạt.
“Chẳng ra sao cả.”
Đôi mắt đẹp của trưởng tỷ bốc lên lửa giận.
“Ngươi sợ rồi à?!”
Người xung quanh ùn ùn kéo tới bên này, ta liền dẫn Vân Nhi đi dạo chỗ khác.
Khó khăn lắm mới có lúc nhàn rỗi, Vân Nhi muốn đi mua bánh quế hoa còn ta muốn nếm thử đậu hoa ngọt.
Sau khi hẹn giờ gặp lại, hai chúng ta liền chia nhau ra.
Chưa đến tháng sáu mà kinh thành đã bắt đầu oi nóng, một bát đậu hoa ngọt mát lạnh đến thật đúng lúc.
Lòng sông đầy những chiếc hoa đăng trôi nổi, bên bờ tụ tập vô số người gửi gắm mong ước.
Trên đường dài đèn đuốc sáng rực, thiên hạ thái bình.
Đột nhiên, một giàn trúc dựng bên đường bị xô đổ.
Sự xuất hiện của một đám thích khách đã phá vỡ bầu không khí yên bình.
Bọn chúng dường như không phải đến để g.i.ế.c ai mà giống như đang cố ý tạo ra hỗn loạn.
Đám đông hoảng sợ bỏ chạy, người ngã xuống đất, kẻ tìm chỗ ẩn nấp.
Ta mới ăn được hai thìa đậu hoa ngọt thì đã bị người khác va phải làm đổ mất.
Phí của trời!
Một tên thích khách nhắm trúng ta.
Hắn vừa giơ đao lên thì một thanh đoản kiếm từ trên không lao tới, xuyên thẳng qua cổ tay hắn.
Cả người lẫn đao đều bị ghim c.h.ặ.t vào cây cột phía sau.
Thật chuẩn cũng thật tàn nhẫn.
Một bóng người thiếu niên chắn trước mặt ta, dải buộc tóc màu đỏ tung bay phần phật.
Hắn chỉ hơi nghiêng mặt sang.
“Không sao chứ?”
Ta chậm rãi thu cây kim thoa vàng trong tay áo lại, lắc đầu.
“Cẩn thận!”
Lưỡi đao của tên thích khách đang c.h.é.m về phía hắn.
Tạ Vân Chiêu chống một tay lên mặt bàn mượn lực xoay người bật lên hung hăng đá mạnh vào cổ đối phương.
Một đòn mất mạng.
Chẳng bao lâu sau, đám thích khách hoặc bị thương tàn phế, hoặc c.h.ế.t tại chỗ hoặc bỏ chạy tán loạn.
Dưới chân hắn còn giẫm lên đầu một tên.
Hắn hơi cúi người xuống, cười cực kỳ ác liệt.
“Nói xem. Có phải đứa cháu khốn kiếp của Ninh Vương sai các ngươi tới không?”
Tên thích khách lập tức c.ắ.n t.h.u.ố.c độc, đầu nghiêng sang một bên, m.á.u bọt trào ra nơi khóe miệng.
Đôi mắt vẫn trừng trừng nhìn chằm chằm vào ta...
Đột nhiên ta nhớ tới bát đậu hoa ngọt vừa ăn lúc nãy...
Tình hình vô cùng tệ hại, dạ dày bắt đầu cuộn lên.
Ta vịn vào cây liễu rồi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ n.g.ự.c.
Tạ Vân Chiêu bước tới, hắn sờ soạng trên người một hồi, phát hiện mình không mang theo khăn tay hay thứ gì tương tự.
Suy nghĩ một lát, bàn tay hắn khựng lại một chút rồi nhẹ nhàng vỗ lưng ta.
“Nếu muốn nôn thì cứ nôn đi. Ta sẽ không cười nàng đâu.”
Ta dịch người sang bên, tránh khỏi tay hắn.
Ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đa tạ Tiểu tướng quân đã cứu mạng.”
Đôi mày hắn khẽ nhướng lên.
“Nàng biết ta à?”
Chuyện này rất khó mà không biết.
Trong dân gian còn truyền nhau một bài đồng d.a.o viết về hắn: Tam lang Tạ phủ dung mạo xinh. Hồng y đeo kiếm dạo khắp thành. Chưa đến tuổi nhược quán đã phong tướng. Thiếu nữ kinh thành ngày đêm mong.
Huống hồ bên hông hắn còn treo tấm thẻ bài của Tạ phủ sáng loáng như thế.
“Hiện giờ ta đã không sao. Tướng quân có thể đi được rồi.”
Dường như hắn không muốn.
Môi mím lại sau một hồi cân nhắc mới nói:
“Vừa rồi tình thế nguy hiểm như vậy chắc hẳn nàng cũng bị dọa sợ rồi.”
“Hay là ta…”
Ta giơ tay ngắt lời hắn.
“Không cần.”
“Ồ.”
Tạ Vân Chiêu đi rồi, có vẻ còn mang theo chút bực bội.
Trước khi đi, hắn còn đá thêm một cái vào t.h.i t.h.ể dưới đất.
Tính tình thật kỳ quái.
7
Ta vẫn ngồi xổm tại chỗ không nhúc nhích, đang nghĩ xem có phải nên rời khỏi kinh thành sớm hơn một chút hay không.
Trong tháng này, di mẫu đã gửi cho ta ba bức thư, câu nào cũng đầy mong ngóng ta trở về.
Di mẫu biết rõ hoàn cảnh của ta ở Dung phủ.