Thật ra, giữa ta và Tiêu Vô Kỳ vốn đã có mối duyên sâu xa từ lâu.

Theo lý mà nói, hắn không nên phẫn nộ đến vậy.

Chỉ là, dù sao ta cũng là Hoàng đế, trong mắt thiên hạ, ta vẫn mang thân nam nhi.

Mà Tiêu Vô Kỳ lại xuất thân từ Tiêu gia, tính ngược lên ba đời, đều là danh tướng nơi sa trường của Đại Chu, gia thế thanh bạch, danh tiếng trong sạch.

Ta chỉnh lại băng vải trước n.g.ự.c, sửa sang quần áo xộc xệch, đỡ trán xuống giường, lúc này Tiêu Vô Kỳ đã đứng bên cửa sổ.

“Tiêu tướng quân nếu muốn trẫm chịu trách nhiệm, vậy hãy chờ thêm một thời gian.” Ta vuốt phẳng vạt áo trước bị vò nhăn, rồi ngước mắt nhìn hắn, “Chuyện hôm nay, mong tướng quân tạm thời đừng truyền ra ngoài, trẫm tự có sắp xếp.”

Tiêu Vô Kỳ nhìn ta, không nói gì.

Ánh mắt hắn mang theo vẻ lạnh lẽo sắc bén tôi luyện nơi chiến trường, không biết có phải do ta tưởng tượng hay không, ta gần như có thể nhìn thấy trong đó một tia sắc đỏ như m.á.u.

“Thần không dám trái quân mệnh.” Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng, giọng nói khàn khàn, ánh mắt lạnh buốt, “Chỉ là… Chu Úy, ta vẫn cứ tưởng rằng, ba năm trước ngươi thật sự đã c.h.ế.t.”

Hắn lại liếc ta một cái, tự giễu khẽ nhếch khóe môi, sau đó không ngoảnh đầu mà rời đi.

Ánh mặt trời rực rỡ đến cực điểm.

Ta đứng trước cửa tẩm cung, nhìn bóng lưng Tiêu Vô Kỳ, đưa tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang chợt đau nhói, rồi cúi người xuống.

Ta nhớ lại biến cố kinh thiên động địa xảy ra ba năm trước.

Khi ấy, ta vẫn còn là vị công chúa được Đại Chu hết mực sủng ái, phụ hoàng và mẫu hậu dẫn ta cùng huynh trưởng song sinh cải trang xuất hành, nào ngờ lại gặp một đám sơn phỉ hung ác.

Bọn chúng không cần tiền tài, chỉ muốn lấy mạng người.

Phụ hoàng thậm chí còn chưa kịp nói hết một câu, đã bị một đao c.h.é.m lìa đầu.

Đến lúc hoàng hôn, ta bò dậy từ giữa vũng m.á.u đầy đất, từng chút từng chút lê về phía trước, cho đến khi gặp xe ngựa của Thư Ngư, đích nữ Trung Dũng Hầu.

Kể từ ngày ấy, công chúa Chu Úy đã c.h.ế.t, còn ta trở thành Thái t.ử may mắn sống sót, cũng là tân đế của Đại Chu.

Trong triều ám lưu cuồn cuộn, để bảo toàn đại cục, ngoại trừ Thư Ngư là người đã cứu ta, không một ai biết thân phận thật sự của ta.

Trong đó có cả Tiêu Vô Kỳ.

Cũng có cả Ninh Đồng, vị hôn phu của ta khi còn là công chúa, thế t.ử Hoài An Vương.

Hắn là thư đồng của huynh trưởng ta, từ nhỏ đã cùng ta thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên.

Ta thích Ninh Đồng suốt sáu năm, phụ hoàng yêu thương ta, cũng thuận theo tâm ý của ta mà hạ chỉ ban hôn.

Nhưng sau khi lên ngôi, việc đầu tiên ta làm chính là lấy thân phận tân đế thu hồi thánh chỉ ban hôn, rồi ban cho Ninh Đồng một mối hôn sự khác.

Đêm hôm ấy, ta không gặp bất kỳ ai, một mình ngồi trong Ngự Thư Phòng suốt một đêm.

Ánh nến lay động, trong thoáng chốc ta như nhìn thấy chính mình năm mười bảy tuổi, kéo theo tà váy thêu hoa văn tinh xảo, không chút do dự chạy về phía Ninh Đồng.

Hắn mỉm cười dang rộng hai tay về phía ta, huynh trưởng và Tiêu Vô Kỳ đứng phía sau hắn, nhưng ta lại không nhìn rõ vẻ mặt của bọn họ.

Nhưng hiện giờ.

Trong lòng ta cất giấu bí mật, khoác lên mình lớp vỏ thù hận, cũng chẳng thể mặc lại những bộ váy lụa xinh đẹp, chẳng thể tiếp tục làm một vị công chúa ngây thơ vô tư.

Càng không thể tái giá cho Ninh Đồng.

Hôm qua trong cung yến, Ninh Đồng đưa vị tân phu nhân của hắn cùng vào cung.

Đó là một tiểu thư khuê các xuất thân cao quý, được ta đích thân lựa chọn, từ nhỏ sống vô ưu vô lo.

Đôi mắt nàng trong trẻo sâu thẳm, tính tình hoạt bát ngây thơ, chẳng khác gì ta của ba năm trước.

Ninh Đồng nắm tay nàng tiến lên hành lễ với ta.

Khi đứng dậy, ánh mắt nàng lướt qua gương mặt ta, trong mắt hắn bỗng hiện lên một tia hoảng hốt.

Ta hiểu rất rõ, hắn đã nhớ đến “Chu Úy” đã c.h.ế.t ba năm trước.

Cung yến bắt đầu, ta ngồi trên chủ vị, vừa nâng chén rượu lên thì thái giám canh giữ ngoài điện bỗng vội vã chạy vào, hấp tấp bẩm báo:

“Hoàng thượng, Tiêu tướng quân đã hồi kinh, hiện đang ở ngoài điện cầu kiến!”

Ta giật mình, lập tức đứng dậy: “Tuyên.”

Một lát sau, Tiêu Vô Kỳ mặc một thân huyền y sải bước tiến vào điện, bên hông vẫn đeo trường kiếm.

Hắn hành lễ, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén lướt qua gương mặt ta, đến khi dừng lại nơi vết sẹo giữa hai hàng mày, ánh mắt hắn khẽ khựng lại.

Có lẽ trải qua phong sương nơi biên quan, hắn đã gầy đi không ít, nhưng khí thế lại càng thêm phần nguy hiểm.

Rõ ràng đang quỳ trong điện, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp, trông chẳng khác nào một thanh lợi kiếm vừa rời vỏ, sắc bén đến bức người.

Ta cụp mắt, tránh ánh nhìn của hắn, một lát sau mới ngẩng lên: “Tiêu ái khanh một đường vất vả, vào chỗ đi.”

Rượu qua ba tuần, Tiêu Vô Kỳ bỗng bưng chén rượu đi về phía ta.

Trong khoảnh khắc ấy, chẳng hiểu vì sao, ta lại nhớ đến ba năm trước.

Sau khi tin dữ xảy ra ở kinh thành, hắn thúc ngựa ngày đêm trở về, quỳ trước linh vị của “Chu Úy”, im lặng không nói một lời.

Ta hạ thấp giọng, khuyên giải hắn đôi câu, Tiêu Vô Kỳ bỗng quay đầu, hốc mắt đỏ hoe, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào ta.

Hắn gằn từng chữ: “Hoàng thượng, đó là thân muội muội của ngài.”

Đến khi ta hoàn hồn, Tiêu Vô Kỳ đã đi tới trước mặt.

Ta hít sâu một hơi: “Tiêu tướng quân ba năm chưa hồi kinh, hôm nay vì sao đột nhiên trở về?”

“Hoàng thượng quên rồi sao? Ba ngày nữa chính là ngày giỗ của Úy Úy.”

Ta bỗng ngẩn người, một cơn đau nhói từ tận đáy lòng truyền đến.

Ta giấu những đầu ngón tay đang run rẩy trong tay áo, thấp giọng nói: “Tiêu tướng quân, ngươi đang oán hận trẫm sao?”

Một tiếng cười lạnh mang theo ý giễu cợt truyền vào tai.

Tiêu Vô Kỳ không nói gì, chỉ uống cạn rượu trong chén, rồi lạnh lùng ném chiếc thanh ngọc ly xuống đất, mặc cho nó vỡ thành từng mảnh, sau đó xoay người rời đi.

Sau đó…

Ta nhìn thấy Ninh Đồng và phu nhân của hắn ở phía dưới cầm sắt hòa minh, cử chỉ thân mật, trong lòng càng thêm chua xót, chẳng biết từ lúc nào đã uống thêm mấy chén.

Cung yến tan, quần thần lần lượt tốp năm tốp ba rời khỏi điện.

Ta nhìn theo bóng lưng Tiêu Vô Kỳ, ma xui quỷ khiến thế nào lại gọi hắn lại.

“Tiêu tướng quân, trẫm có chuyện quan trọng muốn cùng ngươi thương nghị.”

Tiêu Vô Kỳ hận ta, ta biết.

Hắn xem ta như huynh trưởng của mình, cho rằng ta vì muốn ngồi vững trên ngôi vị Hoàng đế mà thậm chí không dám điều tra hung phạm đã khiến muội muội c.h.ế.t t.h.ả.m.

Còn vì sao hắn lại hận ta bởi cái c.h.ế.t của “Chu Úy”…

Ta không muốn nghĩ sâu thêm nữa.

Thật ra trước kia, ta vẫn luôn cảm thấy Tiêu Vô Kỳ không mấy thích ta.

Rất nhiều lần, khi hắn nhìn thấy ta xách hộp thức ăn chạy đến đưa điểm tâm cho Ninh Đồng, hắn luôn cau mày, lạnh lùng nhìn ta.

Ta vốn là một vị công chúa thiện tâm, lại không thù dai, cho dù vậy vẫn chia cho hắn một phần.

Nhưng lần nào hắn cũng vô tình từ chối: “Công chúa, thần không thích đồ ngọt.”

Mà lúc này trong tẩm điện, có lẽ vì đã uống quá nhiều, nhìn chiếc bánh đậu đỏ trong tay Tiêu Vô Kỳ, ta liền mang theo vài phần châm chọc nói:

“Tiêu tướng quân chẳng phải ghét ăn đồ ngọt sao?”

Ngay sau đó, ta đã bị hắn ôm c.h.ặ.t vào lòng.

Hắn tựa trên vai ta, lòng bàn tay ấm áp khẽ lướt qua trán ta, dừng lại nơi vết sẹo hơi nhô lên.

Trong giọng nói vốn đã mang men say của Tiêu Vô Kỳ bỗng thêm vài phần xót thương.

Hắn cẩn thận ghé bên tai ta hỏi: “Úy Úy, có đau không?”

Dưới ánh trăng, ta nhìn thấy gương mặt tuấn mỹ vô cùng của hắn, được ánh trăng lạnh chiếu lên, càng hiện rõ vẻ sắc lạnh.

Đôi mày cao, bên dưới là một đôi mắt sâu thẳm như vực nước, sống mũi cao thẳng, ánh sáng nghiêng qua khiến đường nét gương mặt càng thêm rõ ràng, đôi môi vẫn nhợt nhạt như thường ngày, gần như không có chút huyết sắc.

Thật khiến người ta muốn hôn.

Ta nhất thời không kìm lòng được, đưa tay tháo đai lưng của hắn, khẽ nới vạt áo đã xộc xệch.

Tiêu Vô Kỳ khẽ rên một tiếng, yết hầu chậm rãi chuyển động, sắc hồng nhàn nhạt cũng dần lan trên xương quai xanh.

Ta cúi xuống bên người hắn, không cố ý hạ thấp giọng, gọi một tiếng: “Tiêu Vô Kỳ.”

Hắn bỗng cứng người, một lát sau lại càng siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy ta.

Tiếng mưa rơi mỗi lúc một gấp, gió lay rèm trướng, làm những đóa hoa trong màn khẽ rung.

Đến khi trời dần sáng, chúng ta mới chìm vào giấc ngủ.

Chương 1 - Báo Thù Xong Rồi, Tướng Quân Đòi Cưới - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia