Sau khi thân thể dưỡng tốt hơn một chút, ta bắt đầu âm thầm lên kế hoạch cho mọi chuyện sau khi mình qua đời.
Ba năm tại vị, chăm lo việc nước, ta cũng coi như không phụ lòng lê dân bá tánh Đại Chu.
Trước khi lìa thế, ta cũng sẽ sắp xếp ổn thỏa hôn sự của Thư Ngư và Lục Tri Phong, để nàng không còn nỗi lo về sau.
Tiết thái phó cùng Hoài An vương một nhà quyết định bảy ngày sau xử trảm, gia phó đều được phân phát.
Những sơn phỉ năm xưa may mắn sống sót cũng lần lượt bị tìm ra và g.i.ế.c c.h.ế.t.
Mối thù của phụ hoàng, mẫu hậu và ca ca, cuối cùng ta cũng đã báo được.
Người duy nhất ta cảm thấy có lỗi, chính là Tiêu Vô Kỳ.
Cùng hắn tham hoan, hứa hẹn với hắn, nhưng lại không nói cho hắn biết, kỳ thực ta vốn chẳng còn sống được bao lâu.
Sau khi ta hạ chỉ ban hôn cho Thư Ngư và Lục Tri Phong, Tiêu Vô Kỳ cuối cùng cũng mang tin tức về tung tích Hoài An vương ——
Sau khi chạy khỏi kinh thành, hắn một đường đi về phía Bắc, đến tận vùng nội địa Bắc Cương, hội hợp với thám t.ử Liêu quốc, còn lấy ra bản đồ phòng thủ biên cương của Đại Chu, khiến Liêu quốc trực tiếp phát động chiến tranh.
Sau khi bẩm báo xong tin tức, Tiêu Vô Kỳ xin lĩnh mệnh, một lần nữa xuất chinh Bắc Cương.
"Lần này, ta sẽ mang đầu Hoài An vương trở về, xem như sính lễ cầu thân với nàng." Hắn nhìn ta, trong mắt ánh lên tia sáng rực rỡ, "Chu Úy, nàng chờ ta trở về, chúng ta sẽ thành thân."
"Được thôi."
Ta cười đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, nhẹ nhàng vòng tay qua cổ hắn, dưới ánh mắt chợt trở nên sâu thẳm của Tiêu Vô Kỳ, vô cùng quyến rũ mà cười: "Thành thân có thể đợi chàng trở về, nhưng động phòng... thì có thể đêm nay làm trước."
Yết hầu Tiêu Vô Kỳ khẽ lăn hai lần, rồi một tay ôm lấy eo ta.
Cả phòng tràn ngập vẻ kiều diễm.
Ba năm trước, khi lần đầu tiên biết được mình chẳng còn nhiều thọ nguyên, ta đã âm thầm sai người tìm kiếm ở ngoài cung, nuôi dưỡng một đứa trẻ đáng tin cậy, đặt tên là Chu Ninh Tinh.
Ban đầu khi nhận nuôi, ta cứ tưởng đó là một nam hài, mãi đến năm nàng mười ba tuổi, lần đầu có kinh nguyệt, ta mới biết nàng là nữ t.ử.
Ta sai người dạy nàng đọc sách biết chữ, dạy nàng văn thao võ lược, thuật chế hành.
Những gì ca ca từng học cùng ta năm xưa, ta đều để nàng học lại một lượt.
Vốn dĩ ta đã sắp xếp ổn thỏa, đợi Tiêu Vô Kỳ hồi kinh, để hắn từ từ làm quen với Ninh Tinh, ngày sau hắn thân là trung thần lương tướng, có thể tiếp tục phò tá nàng cai trị giang sơn Đại Chu.
Còn ta cũng sẽ có đủ thời gian để nói lời từ biệt với hắn.
Nhưng ta không ngờ rằng Tiêu Vô Kỳ vốn liên tiếp truyền về tin chiến thắng, vậy mà lại mất tích trên chiến trường Bắc Cương.
"Chuyện gì xảy ra?!"
Người truyền tin về kinh "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt ta: "Hoàng thượng! Người Liêu quốc cầm trong tay bản đồ phòng thủ Bắc Cương, cố ý giăng bẫy dụ Tiêu tướng quân tiến sâu vào nội địa, sau đó bao vây ngài ấy; Tiêu tướng quân tắm m.á.u chiến đấu, g.i.ế.c ra khỏi vòng vây, nhưng lại vô ý rơi xuống vách núi, chỉ e lành ít dữ nhiều!"
Giọng nói ấy như một tiếng sấm nổ vang bên tai, nhưng ta không thể không ép mình bình tĩnh lại, ánh mắt lần lượt đảo qua mấy vị đại thần khác trong Ngự Thư Phòng.
Quả nhiên, có hai người đã bắt đầu hoảng loạn, thậm chí một người còn quay đầu, hoang mang thất thố nói: "Hoàng thượng, nếu Tiêu tướng quân đã lành ít dữ nhiều, người Liêu quốc xưa nay hung ác, trong tay lại có bản đồ phòng thủ của chúng ta, chi bằng..."
"Thì đã sao!"
Ta đột nhiên đứng bật dậy, nhìn chằm chằm vầng trán đẫm mồ hôi lạnh của hắn, lạnh giọng quát: "Cho dù Tiêu Vô Kỳ thật sự đã c.h.ế.t, giang sơn Đại Chu vẫn còn, trẫm cũng vẫn còn, tuyệt đối không có chuyện trẫm đầu hàng nghịch thần và Liêu quốc!"
"Nếu tin Tiêu tướng quân t.ử trận được xác định, trẫm sẽ ngự giá thân chinh!"
Cố gắng chống đỡ, ta bảo Lý Đức Hải tiễn mấy vị đại thần rời đi, sau đó đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u.
Cảnh vật trước mắt từng chút từng chút trở nên mơ hồ, ta dùng sức lắc đầu, ép mình tỉnh táo lại, rồi cầm b.út viết thư cho Thư Ngư.
Hiện giờ nàng đã gả vào phủ Thừa tướng, không còn ở trong hậu cung.
Ta viết thư cho nàng, nói rằng ta định đưa Chu Ninh Tinh đến phủ Thừa tướng, nhờ nàng chăm nom một thời gian.
Nhưng Thư Ngư không biết có phải đã nhận ra điều gì bất thường hay không, vậy mà trực tiếp tiến cung tìm ta.
Vừa nhìn thấy ta, nàng hiển nhiên đã giật mình, lập tức bước nhanh đến, vịn lấy cánh tay ta, gấp giọng gọi: "Úy úy!"
"Tiểu Ngư, ta sống không được bao lâu nữa." Ta mím đôi môi tái nhợt, dặn dò nàng.
"Ngươi thay ta chăm sóc Ninh Tinh cho tốt, thánh chỉ truyền ngôi cho nàng ta đã viết xong, lát nữa ngươi cùng mang ra khỏi cung. Tình trạng hiện giờ của ta, không được nói cho bất kỳ ai, ngay cả Lục Tri Phong cũng không được nói."
"Ta sẽ cáo bệnh, mấy ngày tới không thượng triều; nếu bảy ngày sau Tiêu Vô Kỳ vẫn chưa trở về, ngươi cứ trực tiếp lấy thánh chỉ ra, để Ninh Tinh kế vị, sau đó từ dòng bên Tiêu gia chọn một người có tư chất tốt, để Tiêu lão tướng quân dốc lòng bồi dưỡng. Chỉ cần nói với ông ấy rằng ta có lỗi với ông ấy, khiến Tiêu Vô Kỳ phải bỏ mạng vì mối thù của ta."
"Nhưng ngươi cũng đừng quá đau buồn, chúng ta đã biết kết quả này từ ba năm trước rồi. Khi ấy ta bị thương nặng như vậy, ngươi mời biết bao đại phu, ai cũng nói ta có thể không sống nổi, nhưng ta vẫn cố chống đỡ hơi thở ấy, thật sự sống được đến hôm nay. Ba năm qua, trong lòng ta chưa từng lúc nào không nghĩ đến chuyện báo thù và cơ nghiệp giang sơn Đại Chu."
"Giờ đây đại thù đã báo, ta cũng nên đi tìm phụ hoàng, mẫu hậu và ca ca bọn họ rồi."
Mười bảy năm đầu đời, ta chỉ từng thích một người không nên thích, chính là Ninh Đồng.
Khi ấy, ta cảm thấy Tiêu Vô Kỳ rất chán ghét ta, nên cũng không dám đến gần hắn.
Về sau, phụ hoàng, mẫu hậu và ca ca c.h.ế.t t.h.ả.m, ta không thể không từng bước cẩn thận, không dám đi sai nửa bước, mãi đến khi chân tướng được phơi bày, đại thù được báo.
Nói cho cùng, khoảng thời gian ta và Tiêu Vô Kỳ từng có những ngày tháng ân ái, cộng lại cũng chỉ vỏn vẹn mấy tháng mà thôi.
Thư Ngư khóc đến đầy mặt nước mắt, ta mỉm cười dùng tay áo lau nước mắt cho nàng, sau đó nghiêm túc nhìn nàng: "Tiểu Ngư, cảm ơn ngươi đã cứu ta."
"Những công tích ta lập được trong ba năm này, tuy không thể nói là lưu danh thiên cổ, nhưng ít nhất khi sử quan ghi chép, hẳn cũng nên gọi ta một tiếng 'minh quân'..."
Ta lại hồi tưởng một lượt, những gì cần dặn dò đều đã dặn dò xong, vì thế vẫy tay với Thư Ngư: "Được rồi, Tiểu Ngư, ngươi đưa Ninh Tinh trở về đi, ta muốn ngủ một lát."