Ngày đại hôn, phu quân ôm một bài vị của một nữ tử, bắt ta dập đầu kính trà cho chủ mẫu.
"Tuy Uyển Uyển đã mất, nhưng trong lòng ta, nàng ấy mãi mãi là chính thê."
"Nếu nàng còn muốn gả cho ta thì phải ngày ngày thờ phụng, lấy nàng ấy làm đầu."
Khắp sảnh đường xôn xao, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía ta.
Ngay lúc ta chuẩn bị hất khăn trùm đầu để làm loạn một trận, trước mặt bỗng nhiên trôi qua những dòng bình luận.
[Chắc nữ chính không giận thật đấy chứ, đây chỉ là một phép thử nhỏ của nam chính mà thôi.]
[Nam chính đã mạnh miệng trước mặt các huynh đệ, cược rằng nữ chính nhất định sẽ cam tâm tình nguyện quỳ xuống cầu xin được gả cho hắn ta.]
[Hơn nữa Uyển Uyển căn bản không chế-t, nàng ta chính là huynh đệ tốt số một của nam chính, chủ ý này cũng là do nàng ta bày ra đấy.]