Cha ta, vị Hàn Lâm Tu soạn nhỏ bé năm nào, nay đã ngồi tới vị trí Nội các Thủ phụ.

Hứa Văn Khiêm vẫn giữ tính cần mẫn thanh liêm, trở thành một trong những trọng thần Tạ Chiêu tin cậy nhất.

Nương Giang Nhu thì nhờ tay nghề Tô tú vang danh thiên hạ.

Người đời gọi bà là “Đệ nhất châm Giang Nam”, ngay cả những tú nương giỏi nhất trong cung cũng thường tới thỉnh giáo.

Hứa gia từ lâu đã dọn khỏi con ngõ cũ, không còn là gia đình tiểu quan chẳng mấy ai để ý năm xưa.

Còn ta cũng từ tiểu nha đầu sáu tuổi tóc còn vàng mềm lớn thành thiếu nữ mười sáu.

Mười năm ở trong cung, ta gần như thuận buồm xuôi gió.

Tạ Chiêu coi ta chẳng khác nữ nhi ruột, Lục hoàng hậu lại càng yêu thương tới mức không nỡ để ta chịu chút uất ức nào.

Tạ Lâm An cũng đã mười bảy tuổi.

Vẻ non nớt ngày bé sớm rút sạch, thay vào đó là phong thái trầm ổn, đoan chính của một Trữ quân thực thụ.

Hắn cầm b.út có thể luận việc thiên hạ, lên ngựa có thể giương cung phá địch.

Những kiến giải hắn nêu trên triều thường khiến cả những lão thần trải qua mấy đời quân vương cũng phải gật đầu.

Kỵ xạ trên giáo trường lại tinh chuẩn đến mức Hoắc Tranh cũng khó tìm ra chỗ để bắt bẻ.

Thiếu nữ khắp Đại Tĩnh âm thầm bàn luận về phong tư của Thái t.ử.

Những hoàng t.ử khác phần lớn chỉ có thể nhìn bóng lưng hắn mà tự biết kém xa.

Hắn càng lớn càng mạnh, cũng càng giống vị Thiên t.ử tương lai mà mọi người chờ đợi.

Chỉ khi đối diện với ta, hắn dường như chưa từng thay đổi.

Ta ngủ gật lúc đọc sách, hắn vẫn phạt chép bài.

Ta lén lấy điểm tâm ở Ngự thiện phòng, hắn vẫn bất lực thở dài.

Nếu có con cháu tông thất nào làm khó ta, hắn vẫn là người đầu tiên đứng chắn trước mặt.

Mười năm qua, hắn luôn quen bảo vệ ta ở phía sau như thiếu niên bảy tuổi năm nào.

Chỉ là bây giờ bờ vai ấy đã rộng hơn, dáng người cũng cao lớn hơn rất nhiều.

Ta đứng sau hắn càng cảm thấy yên tâm.

Một chiều nọ, ta vừa bước tới Ngự hoa viên đã thấy Tạ Lâm An ngồi trong đình hóng mát bên bàn đá.

Từ xa hắn giơ tay gọi.

“Viên Viên, qua đây.”

Ta xách váy chạy tới, nhẹ nhàng như con bướm lướt qua vườn hoa.

“Ca ca, gọi ta tới riêng có chuyện gì vui sao?”

Ta ghé lại gần bàn, lập tức thấy một bàn cờ đã bày sẵn.

“Ngồi xuống.”

“Chơi với cô một ván.”

Giọng hắn rất bình thản.

Mặt ta lập tức xị xuống.

“Hay thôi đi.”

“Ca ca biết rõ kỳ nghệ của ta tệ đến mức nào.”

Chuyện ta đ.á.n.h cờ dở đã thành chuyện cười trong cung.

Ngay cả đứa trẻ ba tuổi chơi với ta có khi cũng thắng được.

“Không sao.”

Tạ Lâm An kẹp một quân trắng, tùy ý đặt xuống bàn cờ.

“Hôm nay cô không chặn đường cờ của muội.”

“Để muội đường đường chính chính thắng một lần.”

Mắt ta lập tức sáng lên.

“Thật sao?”

“Quân t.ử nhất ngôn.”

“Tứ mã nan truy!”

Ta hăng hái ngồi xuống, ôm hộp quân đen vào lòng rồi bắt đầu hạ cờ.

Ván cờ kéo dài tròn một canh giờ.

Đến cuối, ta nhìn con đại long quân đen của mình bị quân trắng vây kín tới không còn đường sống, cả người rơi vào hoài nghi.

Trước đó chẳng phải đã nói sẽ nhường sao?

Đường đường Trữ quân lại nói không giữ lời?

Ta lập tức ngẩng đầu trừng hắn, tủi thân viết rõ trong mắt.

Tạ Lâm An lại thong thả nâng chén trà, bên môi treo nửa phần ý cười.

“Binh bất yếm trá.”

Hắn chỉ ném ra bốn chữ.

Ta tức đến phồng cả má.

“Ca ca chỉ biết bắt nạt ta!”

Hắn đặt chén trà xuống, giơ tay gõ nhẹ một cái lên trán ta như ngày còn nhỏ.

“Là đầu óc muội không thông.”

Giọng nói tuy chê bai nhưng rõ ràng đầy chiều chuộng.

Ta ôm trán, ngẩng lên nhìn hắn.

Ánh chiều xuyên qua mái đình, rơi lên vai áo Tạ Lâm An thành một tầng vàng ấm.

Gương mặt trước mắt đã hoàn toàn trưởng thành, mày mắt tuấn tú tới mức khiến người ta rất khó dời mắt.

Tim ta bỗng hụt mất một nhịp không rõ nguyên do.

Trong khoảnh khắc ấy, ta lại nhớ tới tiểu tiên đồng mặc cẩm bào ám vân trên phố mười năm trước.

Khi ấy ta chỉ cảm thấy hắn đẹp, vừa nhìn đã muốn bắt về làm ca ca.

Nhưng đến hôm nay, khi nhìn người trước mặt, trong lòng ta bỗng nảy sinh một ý nghĩ hoàn toàn khác.

Ý nghĩ ấy khiến hai má nóng lên, lòng cũng rối như tơ.

Ta vừa ngẩng mắt đã chạm phải ánh nhìn của hắn.

Hóa ra từ đầu tới cuối, Tạ Lâm An cũng chưa từng dời mắt khỏi ta.

Đôi mắt ấy sâu và tĩnh như biển đêm.

Nhìn lâu thêm một chút, ta gần như có cảm giác mình sẽ bị hút vào trong.

Cả đình bỗng yên lặng.

Chỉ còn tiếng lá cây ngoài hiên lay động cùng nhịp tim ta càng lúc càng dồn dập.

Từ sau ván cờ ấy, ta bắt đầu cảm thấy mình chỗ nào cũng không bình thường.

Chỉ cần từ xa trông thấy Tạ Lâm An, ta liền tìm đường khác tránh đi.

Ta không ghét hắn.

Trái lại, chính vì quá để ý nên mới đột nhiên không dám gặp.

Mỗi lần nhìn thấy gương mặt tuấn tú ấy, tim ta lập tức đập loạn, hai má nóng ran như bị lửa hun.

Chỉ cần nghe giọng hắn gọi tên, ta cũng có thể luống cuống đến mức nói năng chẳng còn trôi chảy.

Ta suy nghĩ rất lâu, cuối cùng chỉ có thể cho rằng mình mắc bệnh.

Một căn bệnh kỳ quái khiến ta không dám gặp ca ca.

Nhưng ta tránh chưa được mấy ngày, Tạ Lâm An đã nhận ra.

Hôm ấy ta trốn trong phủ Quận chúa, lấy cớ đau đầu nên không chịu vào cung thỉnh an.

Ta vốn tưởng như vậy là an toàn.

Ai ngờ Tạ Lâm An lại tự mình tới phủ tìm.

Hắn bảo toàn bộ hạ nhân lui ra, một mình bước vào phòng ngủ.

17 - Bắt Thái Tử Về Làm Ca Ca - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia