Năm ta lên sáu, những đứa trẻ khác còn ngồi bên vệ đường vo đất thành viên, còn ta đã nghiêm túc tính đến chuyện mang một người về nhà.
Nói cho cùng, ta cũng chẳng tham lam gì, chỉ muốn có một ca ca mà thôi.
Nương từng buồn rầu khuyên rằng: “Viên Viên đã sáu tuổi rồi, giờ nương có sinh thêm thì đứa nhỏ cũng chẳng kịp lớn để chơi cùng con.”
Ta vừa lau nước mắt vừa đáp rất dứt khoát: “Không kịp sinh thì con tự ra ngoài nhận một người về.”
Cha nương nghe xong chỉ cho là lời trẻ nhỏ, cười một trận rồi chẳng để trong lòng.
Ai ngờ qua hôm sau, ta thật sự đem Thái tử về tận nhà, còn giấu người trong căn hầm phía sau viện.
Hoàng đế nổi giận đập bàn, Hoàng hậu lo đến ngất đi ba lượt, cấm quân gần như lật tung cả kinh thành để tìm người.
Trong lúc ấy, ta vẫn nằm sấp bên cửa hầm, chuyền xuống cho hắn một xâu hồ lô đường rồi dùng giọng non nớt dỗ dành: “Ca ca đừng sợ, từ nay ai dám bắt nạt huynh, ta sẽ thay huynh ra mặt.”