Thực ra nói thật, tôi không nắm chắc phần thắng trước Trì Thuận Thiên. Hơn nữa, trong giờ giải lao cậu đúng là chẳng bao giờ ôn bài, toàn mải mê nghịch khối rubik.

Ngay cả tiết tự học buổi tối, cậu cũng chỉ mang tiểu thuyết ra đọc. Tôi cũng không muốn phá vỡ giao kèo nên tôi chẳng thể nuốt nổi lấy một chữ tiểu thuyết.

Nhưng lần này tôi bắt buộc phải thắng, phải lấy lại thể diện. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có cách giả ốm ở nhà ôn bài thôi.

Mẹ tôi cúp máy sau khi xin nghỉ cho tôi, bà rất hài lòng.

"Thế mới đúng chứ, giai đoạn này con nên ở nhà ngủ bù nghỉ ngơi nhiều vào..."

Mẹ quay đầu lại cười, thấy tôi đã bắt đầu cắm cúi giải đề, nụ cười trên mặt bà lập tức cứng đờ.

"Nguyệt Lượng, sao con lại học bài nữa rồi? Không phải con nói không khỏe à?"

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu: "Vâng, con không học là thấy khó chịu trong người ạ. Mẹ không có việc gì thì ra ngoài giúp con, nhớ khép cửa lại nhé, yêu mẹ."

Mẹ thở dài một tiếng, bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.

Cảm giác được yên tĩnh làm bài thật là sướng. Cả ngày hôm đó, tôi viết xong hơn chục tờ đề. Chỉ một từ thôi: Phê.

Đúng lúc tôi định lấy tờ đề tiếp theo ra thì mẹ gọi với lên từ tầng dưới: "Nguyệt Lượng, Thuận Thiên tới tìm con này!"

Tim tôi thắt lại, vội kéo rèm cửa nhìn xuống. Trì Thuận Thiên đang ngồi trên xe đạp, ngước đầu cười vẫy tay với tôi.

Tôi sợ hãi kéo rèm lại ngay lập tức, vội vàng nhét đống đề trên bàn vào ngăn kéo, nhanh ch.óng dặm chút phấn lên mặt, môi cũng tô cho tái nhợt đi rồi nằm xuống giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Trì Thuận Thiên gõ cửa phòng: "Nguyệt Lượng, cất xong hết chưa? Tôi vào được không?"

"Vào đi!"

Trì Thuận Thiên đẩy cửa bước vào, bỏ tai nghe trên đầu xuống rồi ngồi xuống bên giường.

"Chà, mặt tái nhợt thế kia, nhìn bệnh nặng thật đấy."

"Đúng thế, bệnh đến mức tôi nhìn chữ còn chẳng rõ đây này."

Trì Thuận Thiên gật đầu, lấy quyển từ vựng dưới gối tôi ra.

"Bệnh thế này mà vẫn còn học từ vựng cơ à?"

Tôi nhắm nghiền mắt, đó là quyển từ vựng tôi hay xem trước khi ngủ, quên chưa cất đi.

"Sao quyển từ vựng lại ở dưới gối tôi nhỉ? Chắc là mẹ tôi lại để bừa bãi rồi."

"Thế thì tốt, tôi còn tưởng cậu vi phạm giao kèo, lén lút ôn bài chứ."

Tôi liếc nhìn cái tai nghe treo trên cổ cậu: "Cậu đang nghe gì thế? Không phải là đang luyện nghe tiếng Anh đấy chứ?"

"Làm gì có?"

Trì Thuận Thiên đưa tai nghe cho tôi, một giai điệu du dương lọt vào tai.

"Dreams are my reality, A different kind of reality, I dream of loving in the night......"

Tôi cầm tai nghe khẽ hát theo, ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt cậu. Đôi mắt vốn luôn phảng phất sự bất cần hoặc trêu chọc kia, giờ đây đang nhìn tôi đầy tập trung.

Tôi cúi đầu, vội vàng trả lại tai nghe cho cậu.

"Đây là nhạc trong phim 'La Boum' (tựa Việt: 'Nụ hôn đầu') của Sophie Marceau phải không?"

"Ừ, bài 'Reality'. Cậu cũng xem rồi à?"

"Ừ, tôi xem mấy lần liền đấy."

"Tôi cũng thế."

Bầu không khí bỗng dưng trở nên hơi ngượng ngùng. Trì Thuận Thiên hắng giọng hai tiếng, mở cặp sách lấy sổ ghi chép trên lớp ra.

"Cậu không đi học, tôi cho cậu mượn vở ghi chép."

Tôi sững người, sao cậu lại đột nhiên trở nên vô tư thế này. Thế này thì làm tôi trông giống kẻ tính toán chi li quá.

"Cậu chắc là cho tôi mượn vở thật đấy chứ?"

"Tất nhiên, tôi không muốn tới lúc cậu thua lại lấy lý do bỏ lỡ mấy bài giảng này làm cái cớ. Tôi muốn đảm bảo sự công bằng tuyệt đối."

Tôi không nhịn được mà lại bắt đầu làm vẻ: "Đùa à, thắng cậu thì có gì khó khăn đâu? Sao tôi có thể thua được cơ chứ."

"Nếu vậy thì tôi mang vở về nhé."

Tôi sợ hãi vội vươn tay ra tranh lấy cuốn vở.

"Không không không, đừng! Mang tới rồi thì làm gì có chuyện mang về nữa."

Đúng lúc đó, mẹ tôi tươi cười gõ cửa đi vào: "Thuận Thiên à, tối nay ở lại ăn cơm với nhà bác nhé, con thích ăn gì? Để bác làm cho con."

Chưa đợi Trì Thuận Thiên kịp trả lời, tôi đã cướp lời trước: "Nhà cậu ấy có việc gấp nên không ăn cơm ở đây nữa ạ."

Tôi quay sang nhìn Trì Thuận Thiên, dùng chân khẽ huých vào m.ô.n.g cậu một cái.

"Phải không?"

Trì Thuận Thiên nhếch môi cười, cầm lấy cặp sách đứng dậy.

"Vâng đúng vậy ạ dì, mẹ cháu vừa gọi điện nói nhà có khách, để hôm nào rảnh cháu lại ghé thăm dì sau ạ."

Vừa nghe đến đó, mẹ tôi càng thêm rạng rỡ, cười tươi như hoa: "Ôi chao, lần sau nhớ dẫn cả mẹ con cùng đến nhé, dì với mẹ con nói chuyện hợp lắm."

"Vâng ạ dì, vậy cháu xin phép về trước đây ạ."

Sau khi Trì Thuận Thiên rời đi, tôi mở cuốn sổ tay của cậu ra. Nét chữ bay bổng phóng khoáng, y hệt như phong thái bất cần, ngạo nghễ của cậu vậy.

Nhưng mỗi một trang đều rất sạch sẽ, thoang thoảng mùi mực viết. Cách giải từng bài toán đều cực kỳ logic, dễ hiểu, bên cạnh còn cẩn thận ghi chú những lỗi sai thường gặp.

Một cảm giác tê rần lan tỏa nơi l.ồ.ng n.g.ự.c, tôi vô thức cong môi cười. Rõ ràng tên này đã rất xuất sắc rồi, vậy mà vẫn nỗ lực gấp bội phần.

Vị trí hạng nhất của cậu, tôi tâm phục khẩu phục.

08

Ngày công bố kết quả thi cuối kỳ, tôi và Trì Thuận Thiên gần như lao thẳng tới bảng thông báo. Nhìn thấy tên mình quay lại vị trí thứ nhất, trong lòng tôi đã phấn khích đến mức muốn hét lên rồi.

Nhưng tôi vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, cố hết sức kiềm chế khóe miệng cứ chực chờ nở nụ cười. Vừa quay người lại, dáng vẻ cao lớn của Trì Thuận Thiên đã che khuất hết ánh sáng phía trước tôi.

"Chúc mừng nhé, hạng nhất."

Tôi nhún vai: "Cảm ơn, chuyện này vốn đã chẳng có gì phải bàn cãi rồi, là tại cậu nhất quyết đòi cá cược thôi. Đừng quên một tháng ăn sáng của tôi đấy."

Nói câu đó mà lòng tôi thấp thỏm không thôi. Dù sao thì tôi cũng đã mượn cớ bị ốm để ở nhà luyện đề, ôn tập nhiều hơn cậu hẳn một tuần. Thế mà tôi cũng chỉ cao hơn cậu đúng ba điểm.

Trì Thuận Thiên khẽ bật cười: "Thua thì chịu thôi, chỉ tiếc là không được thấy cậu để tóc hai b.í.m."

"Rốt cuộc là cậu có chấp niệm gì với kiểu tóc hai b.í.m thế hả?"

Bàn tay to lớn của Trì Thuận Thiên đột ngột xoa lên đầu tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay truyền sang.

"Không phải là chấp niệm, mà là thấy cậu để tóc hai b.í.m chắc sẽ đáng yêu lắm."

Nhìn vào đôi mắt đong đầy ý cười của cậu, mặt tôi lập tức nóng bừng lên.

Tôi lập tức chống nạnh mắng cậu: "Đừng có xoa đầu tôi, xoa thế là không cao lên được đâu!"

Trì Thuận Thiên bật cười, vươn tay ôm lấy mặt tôi: "Vậy có cần tôi giúp cậu 'nhổ mạ cho nhanh lớn' không?"

"Tránh ra mau!"

Sau khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, chúng tôi bắt đầu bước vào kỳ nghỉ đông. Ngay trước khi nghỉ, Trì Thuận Thiên lại bắt đầu khiêu khích.

"Kỳ thi cuối kỳ này tôi hơi lơ là, lần tới phân thắng bại ở kỳ thi đại học nhé, thế nào?"

Chương 4 - Bé Cưng, Em Diễn Hơi Sâu Rồi Đấy - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia