Ba ngày trôi qua sau khi mật thư biến mất.
Tề Uyên Nhi không làm gì để tìm lại. Không hỏi, không lục lọ, không thay đổi thói quen. Mỗi sáng nàng dậy đúng giờ, học việc nội vụ với Phó ma ma, ăn cơm đúng bữa, thi thoảng ghé thư phòng đọc sách. Mọi thứ như thể không có gì xảy ra.
Đây là điều duy nhất nàng có thể làm lúc này.
Người lấy mật thư đang chờ xem nàng phản ứng thế nào. Nếu nàng hoảng loạn, họ biết mật thư quan trọng đến mức nào. Nếu nàng tìm kiếm, họ biết nàng chưa có phương án dự phòng. Còn nếu nàng không làm gì — họ sẽ phải tự hỏi: người phụ nữ này có thực sự không biết, hay biết mà đang chờ?
Không chắc chắn là v.ũ k.h.í tốt nhất nàng còn lại.
❖ ❖ ❖
Ngày thứ tư, Tề Uyên Nhi gặp Trịnh tỷ nương lần đầu tiên.
Không phải tình cờ — nàng biết rõ. Nhưng cách Trịnh tỷ nương sắp xếp cuộc gặp khéo đến mức nếu không để ý sẽ tưởng là tình cờ thật.
Tề Uyên Nhi đang đi dọc hành lang chín khúc thì Trịnh tỷ nương từ hướng ngược lại bước tới, theo sau là hai nha đầu. Hai người gặp nhau đúng chỗ hành lang hẹp nhất, không ai có thể tránh ai.
Trịnh tỷ nương trạc hai mươi lăm tuổi, mặt trái xoan, khoé mắt có đuôi dài, mặc áo hồng đào nhạt trông mềm mại. Nàng ta dừng lại, mỉm cười trước:
"Thiếp tham kiến thiếu phu nhân."
"Trịnh tỷ nương không cần khách khí." Tề Uyên Nhi đáp lễ vừa đủ. "Lần đầu gặp mặt, mong tỷ nương chỉ bảo thêm."
"Thiếu phu nhân nói vậy thiếp không dám." Trịnh tỷ nương nhìn nàng, nụ cười giữ nguyên. "Thiếu phu nhân mới về, thiếp đến thăm hỏi mà chưa tiện, cứ áy náy mãi."
"Tỷ nương bận việc, thiếp hiểu."
"Thiếu phu nhân rộng lượng." Trịnh tỷ nương ngừng một nhịp, ánh mắt nhẹ lướt qua Tề Uyên Nhi từ đầu đến chân theo cách tinh tế đến mức người không tinh ý sẽ không nhận ra. "Thiếu phu nhân trông có vẻ mệt, ngủ không ngon à?"
Câu hỏi thăm hỏi thông thường. Nhưng Tề Uyên Nhi nghe ra phía sau — nàng ta đang kiểm tra xem mất mật thư có ảnh hưởng đến giấc ngủ của nàng không.
"Cảm ơn tỷ nương quan tâm." Tề Uyên Nhi mỉm cười. "Thiếp ngủ rất ngon. Chỉ là chưa quen ánh sáng buổi sáng ở đây — quê thiếp trời sáng muộn hơn kinh thành."
Trịnh tỷ nương cười, gật đầu.
Hai người nói thêm vài câu xã giao rồi chia tay. Khi Tề Uyên Nhi đi được mươi bước, nàng biết sau lưng mình có ánh mắt đang nhìn theo.
Nàng không quay lại.
❖ ❖ ❖
Tối hôm đó, Lâm Tĩnh gọi nàng sang thư phòng lần thứ hai.
Lần này không có cuốn sách nào trên bàn. Chỉ có hai chén trà, và Lâm Tĩnh đang đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài khi nàng bước vào.
"Ngồi đi."
Tề Uyên Nhi ngồi xuống, nhận chén trà, không uống ngay.
Lâm Tĩnh quay lại, nhìn nàng cầm chén trà mà không uống, không nói gì. Hắn đi đến bàn, ngồi xuống đối diện, nhấc chén trà của mình uống một ngụm — như thể đang chứng minh điều gì đó mà không cần nói thành lời.
Tề Uyên Nhi nhìn hắn, rồi uống trà.
"Hôm nay phu nhân gặp Trịnh tỷ nương." Không phải câu hỏi.
"Dạ, tình cờ gặp ở hành lang."
"Tình cờ." Hắn lặp lại hai chữ đó, giọng bằng phẳng không sắc thái.
"Gia chủ nghĩ không phải tình cờ?"
Lâm Tĩnh nhìn nàng. Đây là lần đầu tiên trong nhiều ngày, ánh mắt hắn nhìn nàng theo kiểu không còn dò xét — mà theo kiểu của người đã xong giai đoạn dò xét và đang chuyển sang giai đoạn khác.
"Ta không nghĩ gì cả." Hắn đặt chén trà xuống. "Ta chỉ muốn biết phu nhân nghĩ thế nào."
"Thiếp nghĩ Trịnh tỷ nương là người biết cách xử sự." Tề Uyên Nhi nói chậm, chọn từ cẩn thận. "Nói chuyện dễ chịu, không để người khác khó xử."
"Chỉ vậy thôi?"
"Chỉ vậy thôi. Thiếp mới gặp lần đầu, chưa hiểu hơn được."
Lâm Tĩnh im lặng một lúc. Ngón tay hắn gõ nhẹ lên mặt bàn — cái thói quen mà Tề Uyên Nhi đã để ý từ lần đầu gặp, báo hiệu hắn đang suy nghĩ điều gì đó chưa quyết định nói ra chưa.
"Phu nhân," hắn nói cuối cùng, "có chuyện gì trong phòng không?"
Câu hỏi đột ngột. Không dẫn dắt, không vòng vo — thẳng vào điểm.
Tề Uyên Nhi nhìn hắn không chớp mắt.
"Ý gia chủ là?"
"Ta hỏi đơn giản thôi." Hắn nhìn thẳng vào nàng. "Có chuyện gì không ổn, hay thiếu thứ gì, cứ nói."
Trong khoảnh khắc đó, Tề Uyên Nhi hiểu rõ một điều — Lâm Tĩnh biết. Không biết tất cả, nhưng biết đủ để hỏi câu này theo cách này. Hắn đang cho nàng cơ hội tự nói ra.
Và nàng đang quyết định — có nên nói không.
"Không có gì ạ." Nàng mỉm cười. "Thiếp quen rồi."
Lâm Tĩnh nhìn nàng thêm một lúc. Trong ánh mắt hắn có điều gì đó thoáng qua — không phải thất vọng, gần hơn với thứ gì đó giống như... hiểu.
"Được rồi." Hắn đứng dậy. "Phu nhân về nghỉ đi."
❖ ❖ ❖
Đêm đó Tề Uyên Nhi nằm trên giường, nhìn lên trần nhà tối.
Nàng đã từ chối cơ hội Lâm Tĩnh đưa ra. Từ chối vì chưa hiểu hắn đủ để tin — và vì trong phủ này, tin sai người là sai lầm không sửa được.
Nhưng nàng biết mình đã để mất điều gì đó.
Không phải mật thư — mật thư mất rồi, chuyện đó qua rồi. Mà là khoảnh khắc đó trong thư phòng, khi Lâm Tĩnh hỏi thẳng và nàng trả lời vòng. Hai người đều biết đối phương đang giấu gì đó. Hai người đều chọn không nói thẳng. Và sau khoảnh khắc đó, khoảng cách giữa họ không rộng hơn — mà theo cách lạ lùng, lại gần hơn một chút.
Vì chỉ có người hiểu nhau mới biết nhau đang giấu gì.
Tề Uyên Nhi nhắm mắt lại.
Cha nàng từng nói: đối thủ nguy hiểm nhất không phải kẻ mạnh hơn mình. Mà là kẻ hiểu mình — hiểu đủ để biết mình sẽ làm gì tiếp theo trước khi mình làm.
Lâm Tĩnh có phải đối thủ của nàng không — nàng vẫn chưa biết.
Nhưng hắn hiểu nàng. Điều đó nàng biết chắc.
Và điều đáng lo hơn — nàng bắt đầu thấy mình cũng đang cố hiểu hắn.
Không phải vì nhiệm vụ. Mà vì hắn là người đầu tiên trong phủ này nhìn thẳng vào mắt nàng mà không cố tìm thứ gì đằng sau đó — hoặc nếu có tìm, thì tìm theo cách mà nàng chưa kịp nhận ra.
Đây là điểm mù thứ ba.
Và lần này, nàng nhận ra nó sớm hơn hai lần trước.
Điều đó không nhất thiết là tốt.
====================