07
Chương đầu tiên của bộ truyện mới đã được đăng tải.
Phản hồi cực kỳ tốt.
[Bà ơi, họa sĩ bà theo dõi cập nhật rồi kìa!]
[Nam chính lần này vẫn đỉnh như mọi khi, hàng tuyển chọn của Hạt Dẻ, chất lượng đảm bảo!]
[Bác sĩ cấm d.ụ.c tôi thích lắm, hít hà hít hà hít hà...]
Tôi ngồi trước máy tính đọc bình luận, cười đến không ngậm được miệng.
Độc giả đúng là có mắt nhìn.
Trai đẹp sinh ra là để tạo phúc cho mọi người.
Vừa uống nước, tôi vừa chọn vài bình luận để trả lời.
Cho đến khi một bình luận đột nhiên xuất hiện.
[Con gái các cô đúng là bị dồn nén nhu cầu quá mức. Suốt ngày tưởng tượng bác sĩ cấm d.ụ.c, tổng tài bá đạo, tình yêu cưỡng ép. Ngoài mặt giả vờ đoan trang, sau lưng lại còn lẳng lơ hơn ai hết. Đúng là vừa muốn lập đền thờ trinh tiết vừa muốn hưởng lợi.]
Động tác uống nước của tôi khựng lại nửa giây, sau đó bình tĩnh mở trang quản trị.
Báo cáo.
Chặn tài khoản.
Xóa bình luận.
Làm sáng tạo nội dung lâu như vậy, loại người nào mà tôi chưa từng gặp.
Dù vẽ thế nào cũng sẽ có người c.h.ử.i.
Đồ ngu.
Tôi nghĩ như vậy rồi cầm b.út điện t.ử lên, chuẩn bị tiếp tục vẽ khung truyện tiếp theo nhưng khi đầu b.út chạm vào màn hình, ngón tay tôi lại rất lâu không nhúc nhích.
Bình luận kia đã bị xóa sạch, giao diện sạch sẽ không còn dấu vết nhưng những câu chữ ấy lại giống như hóa thành những xúc tu nhớp nháp, từ quá khứ ẩm thấp tối tăm vươn ra, từng chút một kéo lý trí của tôi xuống vực sâu hơn.
Tôi chợt nhớ tới nhiều năm trước cũng có một người từng nói với tôi những lời tương tự.
Người đó nói: "Em xem đi, rõ ràng em cũng thích mà."
Người đó nói tôi thật ra không hề miễn cưỡng như vậy.
Người đó nói con gái đều như thế, ngoài miệng bảo không muốn nhưng cơ thể lại thành thật hơn bất cứ ai.
Về sau, ngay cả ánh mắt mẹ nhìn tôi cũng trở nên lạnh nhạt và chán ghét, giống như người làm bẩn gia đình này là tôi vậy.
Tôi đột ngột gập máy tính lại, ngồi trên ghế, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Không sao, chỉ là một bình luận thôi, chỉ là một tên ngu xa lạ thôi, không đến mức đó.
Tôi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Nước lạnh hắt lên mặt khiến đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút.
Tôi trở về phòng ngủ rồi nằm xuống giường.
Những âm thanh đáng lẽ không nên nhớ tới từ lâu lại lúc gần lúc xa vang lên. Gương mặt và giọng nói của người đó vẫn in sâu trong đầu tôi, chỉ cần sơ ý một chút là sẽ nhớ lại, hết lần này đến lần khác.
Cảm giác bực bội quen thuộc từng chút dâng lên, cuốn theo tất cả lý trí.
"Em tự nguyện mà."
"Em cũng thích mà."
"Em vốn là loại người như vậy."
Tôi nhắm mắt lại, ngón tay siết c.h.ặ.t góc chăn.
Không biết là đang tự trừng phạt hay cố chứng minh điều gì.
Thật ra chẳng hề vui vẻ.
Rõ ràng đã rất khó chịu.
Rõ ràng biết tiếp tục như vậy chỉ càng tệ hơn.
Nhưng vẫn không thể dừng lại.
Từ cổ họng vô thức tràn ra vài tiếng thì thầm đứt quãng.
"Em cũng thích mà..."
"Em vốn là loại người như vậy..."
"Em cũng..."
Nói đến cuối cùng, tôi nằm sấp bên mép giường, không khống chế được mà nôn khan.
Đúng lúc ấy, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.
Ánh sáng đ.â.m vào mắt khiến tôi đột ngột dừng lại.
Lý trí cũng được kéo về đôi chút.
Mấy giây sau, tôi mới đưa tay với lấy điện thoại.
Là Hạ Tư Niên.
[Nhớ dùng t.h.u.ố.c họng. Nếu thấy khó chịu có thể tìm anh bất cứ lúc nào.]
Bên ngoài cửa sổ có xe chạy qua.
Âm thanh nhanh ch.óng tới gần rồi lại nhanh ch.óng biến mất.
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu cho đến khi mắt cay xè. Một giọt nước mắt chẳng hiểu vì sao lại rơi xuống.
Rất lâu sau đó, tôi nằm trở lại giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà rồi đột nhiên bật cười.
Đây là phòng của tôi.
Tôi đã hai mươi bốn tuổi rồi.
Người đó không ở đây.
Người sống bên cạnh là người tôi thích.
Tôi chậm rãi ngồi dậy, cầm chai t.h.u.ố.c xịt họng trên đầu giường.
Làm theo lời Hạ Tư Niên dặn, xịt hai lần vào cổ họng.
Có hơi đắng một chút nhưng rất mát, giống như giữa ngày hè nóng bức đột nhiên được ngậm một viên kẹo bạc hà.
08
Lại thức trắng một đêm nữa.
Hôm sau tôi vẫn ngủ đến tận chiều tối mới dậy.
Thuốc họng của Hạ Tư Niên đúng là rất hiệu quả, cổ họng hoàn toàn không có cảm giác khó chịu.
Chỉ có đôi mắt sưng lên như vừa bị ai đ.á.n.h một trận.
Tôi tùy tiện mặc thêm áo rồi ra ngoài tìm đồ ăn. Vừa mở cửa, đã thấy Hạ Tư Niên đứng trước nhà mình làm tôi giật nảy người.
"Anh làm gì ở đây vậy?"
Hạ Tư Niên cầm trong tay một chú gấu bông nhỏ chỉ bằng bàn tay. Trên mặt anh hiện lên vẻ do dự hiếm thấy nhưng khoảnh khắc ánh mắt chạm vào tôi, nó lại hóa thành sự dịu dàng mềm mại.
Anh đưa chú gấu cho tôi.
"Bên khoa Nhi của bệnh viện dư ra một con, tặng em."
Chú gấu mặc áo blouse trắng nhỏ xíu, trên cổ còn đeo ống nghe đồ chơi, đôi mắt tròn vo, hai cánh tay ngắn ngủn, biểu cảm ngơ ngác.
Tôi nhận lấy chú gấu, bóp bóp cái tai mềm mềm của nó. Tâm trạng bỗng nhiên tốt hơn rất nhiều.
Tôi cầm chú gấu đưa lên cạnh mặt Hạ Tư Niên so sánh rồi bật cười.
"Trông cũng khá giống anh đấy."
Hạ Tư Niên cúi đầu nhìn chú gấu tròn vo kia.
"Vậy thì nó rất đẹp trai rồi."
Tôi cười đến mức không đứng thẳng nổi.
"Hạ Tư Niên, anh có biết đàn ông đẹp trai mà còn tự biết mình đẹp trai rất dễ trở nên dầu mỡ không?"
Anh cúi mắt nhìn tôi rồi cũng chậm rãi cười.
"Bây giờ anh biết rồi."
Tôi lại lắc lắc chú gấu.
"Trong tưởng tượng của em, lúc anh mặc áo blouse trắng chắc đại khái là thế này."
Hạ Tư Niên nghiêng đầu, chăm chú nhìn tôi.
"Sau này anh mặc cho em xem."
Tôi: "..."
Tôi phát hiện Hạ Tư Niên thật sự có một năng lực rất kỳ diệu.
Đó là bất kể anh nghiêm túc nói gì, tôi cũng có thể nghĩ lệch sang hướng không đứng đắn.
Quả nhiên.
Người có tâm tư không trong sáng thì nhìn đâu cũng thấy không trong sáng.
— Kính gửi chính tôi.
Buổi tối, tôi đặt chú gấu bác sĩ bên cạnh gối. Nó ngồi tròn vo ở đó, chiếc áo blouse trắng hơi lệch, vẻ mặt ngốc nghếch.
Điện thoại đột nhiên rung lên. Hạ Tư Niên gửi cho tôi một tấm ảnh. Trong ảnh, anh mặc áo blouse trắng, đứng trước cửa phòng bệnh trong bệnh viện nhìn điện thoại.
Kính gọng bạc.
Ánh mắt lạnh nhạt.
Trong tay cầm bệnh án.
Tay áo để lộ một đoạn cổ tay thon gầy.
Có lẽ là đồng nghiệp tiện tay chụp giúp, nhưng bố cục rất đẹp, mang theo cảm giác lạnh lùng gọn gàng.
Hạ Tư Niên: [Khác xa với tưởng tượng của em không?]
Tôi không trả lời.
Mà lập tức lưu ảnh rồi chuyển tiếp cho bạn thân.
[Mau xem đi! Đỉnh quá!]
[Áo blouse đúng là v.ũ k.h.í chí mạng.]
[Giá mà mặc ít hơn một chút thì tốt rồi.]
Đợi mấy phút liền mà cô bạn thân luôn ôm điện thoại không rời tay vẫn chưa trả lời.
Tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Cầm điện thoại lên nhìn.
Suýt nữa không thở nổi.
Tôi gửi nhầm cho Hạ Tư Niên rồi!
Tôi điên cuồng bấm thu hồi tin nhắn nhưng đã quá thời gian.
Vài giây sau, Hạ Tư Niên gửi tới một tấm ảnh.
Trong ảnh không có mặt, chỉ có cổ áo sơ mi trắng đã được nới lỏng, xương quai xanh trắng lạnh cùng đường nét cơ bắp rõ ràng. Những ngón tay thon dài kéo nhẹ vạt áo lên, để lộ phần cơ bụng săn chắc.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, càng nhìn càng thấy nóng mặt.
Giây tiếp theo, tin nhắn mới hiện ra.
Hạ Tư Niên: [Như vậy đã đủ ít chưa?]
Tôi ném luôn điện thoại đi.
Chiếc điện thoại rơi lên chăn rồi nảy lên một cái.
Chú gấu bác sĩ vẫn ngồi bên gối, vẻ mặt ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi ôm mặt, nằm trên giường gào thét không thành tiếng suốt mười giây.
Sau đó mới run run nhặt điện thoại lên.
[Xin lỗi. Em không cố ý nói xấu anh sau lưng đâu. Ban đầu em định gửi cho bạn thân thưởng thức thôi.]
Hạ Tư Niên trả lời rất nhanh.
[Anh biết mà. Không sao, anh rất vui vì em có nhắc đến anh với bạn bè.]
Vành tai tôi bắt đầu nóng lên.
Tôi chậm rãi gõ chữ.
[Ảnh cơ bụng như thế này sao có thể tùy tiện gửi cho người khác xem được.]
Hạ Tư Niên: [Không tùy tiện.]
Tôi còn chưa kịp phản ứng thì anh đã gửi thêm một tấm nữa.
Vẫn cùng bối cảnh và góc chụp đó.
Lần này anh đã cởi hẳn áo sơ mi.
Những đường cơ bắp từ phần eo bụng kéo dài rồi chìm dần vào bóng tối.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, đến cả hô hấp cũng như ngừng lại.
Tin nhắn tiếp theo hiện ra.
Hạ Tư Niên: [Anh vừa chụp xong. Chỉ gửi cho mình em thôi.]
Tôi: !!!
Thật không ngờ.
Bề ngoài Hạ Tư Niên nghiêm túc đứng đắn như vậy.
Vậy mà ở riêng với tôi lại... biết cách trêu người đến thế.