Bà cụ Lý xuất viện, cùng thím Tần trở về nhà Lý Kim Cường, hai người chen chúc chung trong một căn phòng.
Tiền Xuân Lệ sắc mặt suốt quá trình đều không mấy tốt đẹp. Vừa thấy bà cụ Lý về, chị ấy đã bắt đầu cảm thấy tâm tư bộn bề, bực dọc khó chịu, nhưng cả đời nhu nhược, chị ấy chẳng dám ho hoe nửa lời.
Sau chuyến đi dạo quanh quỷ môn quan này, bà cụ Lý cũng thu liễm đi không ít, bởi vì hiện tại nói chuyện đã khó khăn, chẳng thể cất giọng la hét ầm ĩ như trước kia nữa.
Nhưng cứ đến đêm, bà lại lục đục tỉnh dậy vài lần, khiến mọi người trong nhà đều không có giấc ngủ trọn vẹn.
Thím Tần thì theo nguyên tắc làm tròn trách nhiệm, dẫu sao bà cụ ngủ thì thím ấy ngủ, bà cụ thức thì thím ấy thức. Thím ấy chỉ lo mỗi việc chăm bà cụ, mọi việc nhà cửa bếp núc thì mặc kệ, nấu cơm là việc của Tiền Xuân Lệ và Lý Bảo Thúy, thím ấy chỉ ngồi vào mâm ăn cùng.
Tiền Xuân Lệ ngày càng trở nên lầm lì, cả ngày trời chẳng mở miệng nói được mấy câu. Hễ bà cụ Lý ở ngoài phòng khách, chị ấy lại thu mình trong phòng riêng ngẩn ngơ một mình.
Chị ấy cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Suốt ngần ấy năm sống chung, rõ ràng mấy chục năm qua, chị ấy luôn vô cùng nhẫn nại với bà cụ Lý. Vậy mà sau khi dạo một vòng từ cõi c.h.ế.t trở về, hễ nhìn thấy bà cụ Lý là chị ấy lại thấy phiền phức.
Bà cụ Lý đâu phải là kẻ ngốc. Tuy thân thể yếu đuối, nhưng đầu óc vẫn còn minh mẫn, dĩ nhiên bà nhận ra sự thay đổi trong thái độ của Tiền Xuân Lệ đối với mình.
Bà cảm thấy vô cùng uất ức, bắt đầu làm loạn. Cứ thấy Tiền Xuân Lệ là bà lại ậm ờ kêu gào, trừng mắt, lớn tiếng mắng mỏ chị ấy, gạt cốc nước của chị ấy xuống đất, rồi cố tình lái xe lăn đ.â.m sầm vào chị ấy.
Dù bà cụ Lý nói năng khó nhọc, không bật ra được câu chữ rõ ràng, nhưng ai nấy đều cảm nhận được, những lời bà c.h.ử.i rủa cay độc đến mức nào.
Tiền Xuân Lệ càng thêm lầm lì. Khí huyết vừa mới hồi phục được chút ít, nay lại tiều tụy mệt mỏi có thể thấy bằng mắt thường, đêm đến lại thao thức mất ngủ.
Lý Bảo Thúy đau đầu không chịu nổi, đẩy bà cụ Lý vào phòng để lý lẽ với bà.
"Nội ơi, nội có thể đừng làm ầm ĩ nữa được không, yên ổn mà sống không được sao? Mọi người đều mệt mỏi lắm rồi, nội đừng gây thêm phiền phức nữa."
Bà cụ Lý ê ê a a, quơ tay múa chân tỏ ý: Là Tiền Xuân Lệ mặt nặng mày nhẹ với bà trước.
Không gọi tiếng mẹ, chẳng chịu mở lời, chẳng đoái hoài đến bà, lúc nào cũng giữ bộ mặt xám xịt, tỏ ý ghét bỏ bà.
Bà cụ Lý tủi thân vô cùng, thậm chí còn "hu hu hu" khóc nấc lên.
Lý Kim Cường vừa tan ca về đến nhà, vội vã chạy vào phòng: "Sao thế mẹ? Sao lại khóc lóc thế này?"
Lý Bảo Thúy mỏi mệt đáp: "Lại kiếm chuyện với mẹ con đấy."
Lý Kim Cường cũng nhức đầu: "Mẹ, yên ổn sống qua ngày không được sao? Có thím Tần chăm lo cho mẹ, ăn no mặc ấm, sạch sẽ tươm tất, đến giờ thì uống t.h.u.ố.c, đến kỳ thì đi khám lại, mẹ còn muốn thế nào nữa?
Mẹ xem cái nhà này giờ thành bộ dạng gì rồi, mẹ nhất quyết phải làm loạn đến mức mọi người đều không được vui vẻ mới chịu sao?
Lần này Xuân Lệ suýt c.h.ế.t đi sống lại, mẹ hãy bao dung cho cô ấy một chút. Cô ấy cũng đến tuổi này rồi, mẹ có thấy mái tóc cô ấy đã bạc trắng cả rồi không?"
Nước mắt bà cụ Lý lã chã rơi xuống, bà phẫn nộ dùng cánh tay còn chút sức lực điên cuồng đập xuống xe lăn, miệng phát ra những tiếng kêu la tủi thân và tuyệt vọng.
Lý Kim Cường cũng sắp sụp đổ đến nơi.
"Mẹ, con cầu xin mẹ, mẹ hãy thương xót con với. Con và anh cả cũng đã đến tuổi này rồi, mẹ nhất quyết phải đưa tiễn tất cả chúng con đi trước mẹ thì mẹ mới cam tâm sao?"
Bà cụ Lý bắt đầu tuyệt thực.
Bà cảm thấy hiện tại mình là gánh nặng, ai ai cũng chỉ hận không thể để bà c.h.ế.t quách đi cho rảnh nợ, chỉ là chưa có ai chọc thủng lớp giấy cửa sổ này thôi.
Bầu không khí trong nhà trở nên vô cùng ngột ngạt. Ngay cả Lý Bảo Thúy và Lý Kim Cường cũng chẳng muốn về nhà, Tiền Xuân Lệ càng trằn trọc thâu đêm không chợp mắt.
Chị ấy lo âu, chị ấy khó thở, chị ấy bức bối. Cả người rã rời chỉ muốn đ.á.n.h một giấc thật say, nhưng tinh thần lại ở trạng thái phấn khích dị thường.
Thím Tần cũng thấp thỏm không yên, lo sợ không biết lúc nào mình sẽ mất việc.
Lý Kim Cường hết cách, chỉ đành chạy sang ngõ Dương Hạ, nhờ Trương Vinh Anh và Lý Kim Dân đến khuyên nhủ bà cụ Lý.
Trương Vinh Anh sa sầm mặt mũi: "Tôi biết ngay mẹ anh chẳng phải dạng vừa mà, kiểu gì cũng làm loạn lên cho xem."
Lý Kim Cường cũng vô cùng bất lực. Trước đây bà cụ Lý mang toàn bộ tiền bạc về nhà mình ở, còn mua cả nhà cho Bảo Toàn. Quãng thời gian ở bệnh viện gần như đều do nhà anh cả chăm sóc, giờ bà cụ xuất viện, lại chạy sang bên này.
"Chị dâu, không phải em không muốn lo cho mẹ, cũng không phải muốn đùn đẩy gánh nặng này sang bên chị. Em thực sự hết cách rồi, cứ đà này thì...
Cái nhà hiện tại, em nói thật, em còn chẳng muốn về nữa.
Chị dâu à, mẹ cũng có thể nghe lọt tai vài câu của chị. Trong nhà ngoài Bảo Quốc ra, chỉ có chị là người nắm quyền quyết định. Chị sang khuyên nhủ mẹ đi.
Em thực sự bị dày vò đến hết cách rồi, đừng để đến lúc mẹ còn chưa ra đi, em và Xuân Lệ đã phải đi trước."
Lý Kim Dân nhìn vẻ mặt sầu não của em trai, cẩn trọng liếc nhìn Trương Vinh Anh.
"Vinh Anh, hay là mình qua xem thử sao."
Trương Vinh Anh tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Mẹ anh cũng ngần này tuổi rồi, bà ấy đã không muốn sống, các anh để bà ấy ra đi sớm một chút chẳng phải xong chuyện sao, cớ gì phải làm mọi người cùng đau khổ."
Miệng thì đanh đá, nhưng Trương Vinh Anh vẫn cất bước đi cùng.
Lý Kim Dân suốt dọc đường cứ nơm nớp lo sợ, sợ Trương Vinh Anh lát nữa mở miệng một cái là chọc tức c.h.ế.t bà cụ Lý ngay, nên dọc đường đi cứ vòng vo khuyên nhủ Trương Vinh Anh.
Nào là biết bà cụ Lý không tốt với bà, nếu cần người chăm sóc thì mình sẽ tự đi chăm, tuyệt đối không để bà phải nhúng tay vào, khuyên bà phải bình tĩnh hòa nhã.
Đến nhà Tiền Xuân Lệ.
Cả căn nhà im ắng tĩnh mịch. Tiền Xuân Lệ ngồi quay lưng ra cửa, bất động trong phòng riêng.
Bà cụ Lý ở ngoài phòng khách, cũng ngồi bất động trên xe lăn.
Thím Tần ngồi bên cạnh trông chừng bà cụ Lý.
Ba người lớn trong nhà mà im lìm như thể chẳng có ai ở nhà.
Bầu không khí ngột ngạt ấy, đừng nói là hai anh em Lý Kim Dân, ngay cả Trương Vinh Anh cũng phải giật mình kinh ngạc.
Thím Tần thấy có người vào, thở phào nhẹ nhõm một hơi trông thấy.
"Chị Trương, chị đến rồi à."
Tiền Xuân Lệ nghe tiếng động, nhưng không ra chào hỏi, người vẫn không mảy may nhúc nhích. Chị ấy thực sự đã quá mệt mỏi rồi.
"Sao đây? Nghe nói bà không muốn sống nữa à?" Trương Vinh Anh tiến về phía bà cụ Lý, phủ đầu bằng một câu dứt khoát.
Bà cụ Lý nhìn Trương Vinh Anh, mếu máo, rồi cất tiếng khóc "hu hu hu".
Tiền Xuân Lệ đột ngột đứng bật dậy bước tới, dùng một lực rất mạnh, đóng rầm cửa lại một tiếng "Rầm".
Khiến tất cả mọi người giật b.ắ.n mình.
Ngăn cách bởi cánh cửa, Tiền Xuân Lệ ôm đầu ngồi thụp xuống. Chị ấy sắp phát điên rồi, chị ấy cũng không muốn sống nữa.
Lý Kim Cường lộ rõ vẻ bất lực xen lẫn chua xót: "Chị dâu, chị xem, thế này thì còn ra cái nhà gì nữa không?"
Bà cụ Lý ngước nhìn Trương Vinh Anh, không ngừng khóc lóc, đưa tay níu lấy ống tay áo Trương Vinh Anh. Trong ánh mắt bà có sự ỷ lại, lại có cả sự hoảng loạn.
Đầu óc Trương Vinh Anh cũng giật giật từng cơn: "Tôi vớ phải cái gia đình nhà anh, đúng là nghiệp chướng từ kiếp trước."
Nói xong, Trương Vinh Anh quay sang Lý Kim Cường đứng phía sau: "Cậu đứng đực ra đấy như khúc gỗ làm gì, lấy chút nước lau mặt cho bà ấy đi."
"Được rồi, được rồi, bà cũng đừng khóc nữa, nghe mà nhức hết cả đầu."
Bà cụ Lý mếu máo, tiếng khóc òa chuyển thành tiếng sụt sùi.
Lý Kim Cường lau mặt cho bà cụ Lý, Trương Vinh Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn nhìn bà cụ: "Thực sự không muốn sống nữa, hay là dọa không muốn sống? Nếu thật sự không muốn sống nữa, chúng tôi sẽ chuẩn bị hậu sự."
Tiếng sụt sùi của bà cụ Lý nghẹn lại, ánh mắt lia nhanh qua Trương Vinh Anh một cái rồi lại bắt đầu rên rỉ ỉ ôi.
Trương Vinh Anh lườm một cái rõ dài: "Bà bị bỏ đói hay bị bỏ rét? Không có quần áo mặc hay không có cơm ăn? Bà đã biết bản thân bị người ta chán ghét, sao không biết điều mà thu liễm lại một chút?"