Lý Kim Dân tức giận đến mức run rẩy: "Hai đứa làm anh cả, chị dâu, cùng sống ở Thượng Hải, ngần ấy tháng trời Bảo Hỷ không đến chỗ hai đứa, hai đứa cũng không biết đường ghé qua thăm em nó sao?"
"Ba, ba đừng trách anh cả, là do con cố tình giấu giếm, anh ấy thực sự không hay biết gì đâu." Lý Bảo Hỷ nằm trên giường bệnh lên tiếng giải vây cho anh trai Lý Bảo Quốc. "Sau lần gặp anh cả hồi tháng sáu, con liền được cử đi công tác học tập, mấy ngày nay mới vừa trở về, anh chị cả biết tìm con ở chốn nào."
Trương Vinh Anh phiền não vô cùng: "Được rồi, được rồi, đừng cãi cọ nữa, đứa bé cũng đã chào đời rồi, các người có cãi sập trời thì cũng đâu thể nhét nó trở lại vào bụng được."
Đầu ngón tay Lý Kim Dân giật giật vì phẫn nộ: "Tôi thấy nó điên rồi, điên thật rồi! Gia đình chắt bóp cho mày ăn học, nuôi mày từ Bảo Lĩnh lên tận Thượng Hải, khó khăn lắm mới làm nên công trạng, bưng được bát cơm sắt của nhà nước. Bao nhiêu người đỏ mắt ngưỡng mộ nhà ta sinh được cô phượng hoàng vàng, vậy mà mày xem, mày chưa từng kết hôn, lại lén lút sinh ra một đứa trẻ."
"Mày hồ đồ quá rồi! Cả cuộc đời mày thế là tiêu tùng, chưa chồng mà chửa, mày để đồng nghiệp trong cơ quan nhìn mày bằng ánh mắt nào đây? Công việc liệu có còn giữ nổi không? Chúng ta ngày đêm mong mỏi mày rạng rỡ tổ tông, vậy mà mày tự chà đạp bản thân mình như thế sao? Trong ngần ấy anh chị em, mày tự nhìn xem, có mấy người qua mặt được mày. Vài năm trước, lương tháng của công nhân viên chức chính thức cũng chỉ tầm tám, chín chục đồng, đủ để nuôi cả một gia đình, vậy mà mẹ mày tháng nào cũng gửi cho mày hơn trăm đồng tiền sinh hoạt phí. Mày báo đáp ơn nghĩa sinh thành của chúng ta thế này đây! Tương lai sáng lạn thênh thang mày không đi, lại rẽ vào con đường nhơ nhuốc này, mày bảo chúng ta giấu mặt vào đâu cho khỏi nhục nhã."
Trương Vinh Anh xua tay ra hiệu cho Lý Bảo Quốc: "Mau đưa ba con ra ngoài đi, ồn ào khiến mẹ nhức cả đầu. Để mẹ nói chuyện riêng với Bảo Hỷ."
Lý Bảo Quốc và Đường Hồng Mai vội vàng mỗi người níu một cánh tay kéo Lý Kim Dân ra ngoài: "Ba, ba bớt giận đi ba. Đi, đi nào, chúng ta ra ngoài trước đã. Bảo Hỷ vừa mới vượt cạn, hãy để em ấy nghỉ ngơi, ba cũng cần bình tĩnh lại, có chuyện gì từ từ rồi nói sau."
Đợi đến khi cánh cửa phòng bệnh khép lại, không gian bên trong mới chìm vào yên tĩnh.
Trương Vinh Anh buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Haiz..."
Bầu không khí dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc ấy.
Hồi lâu sau, Trương Vinh Anh mới cất giọng mệt mỏi: "Con đừng để bụng những lời ba con nói, ông ấy cũng chỉ vì quá lo lắng thôi."
Trên gương mặt Lý Bảo Hỷ tuyệt nhiên không vương chút nét bi thương. Cô gượng ngồi dậy nửa chừng, nhìn thẳng vào mắt mẹ: "Mẹ, con không buồn một chút nào đâu. Khi quyết định bước đi trên con đường này, con đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận mọi b.úa rìu dư luận. Nếu ngay cả chút áp lực này cũng không chống đỡ nổi, con đã chẳng bao giờ đưa ra lựa chọn ấy."
"Con không mưu cầu sự ủng hộ từ ba, con cũng biết ba sẽ chẳng bao giờ thấu hiểu. Mẹ à, con tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình, con không bao giờ hối hận vì quyết định ngày hôm nay. Đứa trẻ này chào đời, là kết quả của sự suy tính kỹ càng và thấu đáo từ con."
Trương Vinh Anh đưa mắt nhìn đứa bé nằm ngoan bên cạnh: "Vậy còn cha của đứa bé..."
Lý Bảo Hỷ điềm nhiên đáp: "Mẹ, đứa trẻ này không có cha, nó chỉ có mẹ mà thôi. Nhưng cha nó, bất luận là dung mạo, trí tuệ hay huyết thống đều vô cùng xuất chúng, mai này con bé tuyệt đối sẽ không tầm thường đâu."
"Mẹ, năm nay con đã hai mươi bảy tuổi, sắp bước sang ngưỡng hai mươi tám rồi, đây chính là độ tuổi hoàng kim để sinh nở. Con đã hạ sinh một đứa trẻ mang trong mình mãnh gen ưu tú của cả cha lẫn mẹ. Con có nhà cửa, có sự nghiệp, lại có một đứa con, và con bé vừa lọt lòng đã có hộ khẩu Thượng Hải đàng hoàng. Đối với con, đây là lựa chọn hoàn mỹ nhất trong kiếp này."
"Nếu con lấy chồng, con sẽ phải gồng mình hòa nhập vào một gia đình xa lạ. Tìm người điều kiện khá giả hơn, họ sẽ chỉ trỏ, xét nét, kén cá chọn canh. Tìm người kém cỏi hơn, con lại chẳng cam lòng. Chưa kể, con sẽ phải đối mặt với việc mang thai, sinh đẻ, rồi quanh quẩn xó nhà chăm con. Nếu nhà chồng bề thế, biết đâu họ còn ép con từ bỏ sự nghiệp để ở nhà phụng dưỡng người già, chăm bẵm con trẻ. Còn nếu nhà chồng bần hàn, e rằng con sẽ phải è cổ ra gánh vác cả họ hàng hang hốc nhà họ, nào là dì bảy cô ba, nào là nâng đỡ em chồng, chu cấp cho em gái chồng. Cho dù có tìm người ở rể, thì rủi ro cũng chất chồng cơ man nào mà kể."
"Vậy nên, cớ sao con lại phải vì một gã đàn ông mà rước vào thân một đống quan hệ rắc rối, mớ bòng bong phiền nhiễu? Cớ sao phải gồng mình gìn giữ, đối phó với những chuyện bản thân vốn dĩ vô cùng chán ghét? Chuyện sinh con đẻ cái, bản thân con vốn dĩ có thể tự mình làm được kia mà."
Thấy Trương Vinh Anh lặng thinh, Lý Bảo Hỷ nói tiếp: "Mẹ, con là con gái ruột của mẹ. Con không xuất giá tòng phu, con sẽ không mang theo những tài nguyên vốn dĩ thuộc về gia đình mình, cùng với những cống hiến, thành tựu tương lai của con dâng hiến cho người dưng nước lã. Con ở lại, con cũng giống như một đứa con trai vậy."
"Đứa trẻ con sinh ra sẽ mang họ mẹ, huyết thống thuần khiết không thể chối cãi, con cũng có thể nối dõi tông đường. Con sẽ mãi mãi bám rễ ở gia đình ruột thịt của mình. Hơn nữa, con lại ưu tú, con đáng giá gấp đôi những đứa con trai khác của mẹ."
"Con còn ân cần, chu đáo hơn các anh. Mai này ba mẹ tuổi cao sức yếu, con nhất định sẽ dốc lòng phụng dưỡng tận tâm hơn hẳn các chị dâu. Mẹ ơi, tính đến hiện tại, đối với gia đình ta, con giá trị bằng ba cậu con trai cộng lại."
"Ngay cả đặc quyền mang họ mẹ - điều khó khăn nhất đối với người phụ nữ - con cũng đã giành được. Vì vậy, con cũng là người thừa kế danh chính ngôn thuận của gia đình."
"Thậm chí, con còn làm tốt hơn các anh. Con không để tài nguyên gia đình chảy ra ngoài, con vẫn duy trì được hương hỏa huyết mạch. Mẹ, từ nay về sau, con chính là con trai của mẹ, là đứa con trai giá trị gấp ba lần, vĩnh viễn đồng lòng cùng mẹ, vĩnh viễn trung thành với mẹ."
Trương Vinh Anh nghe mà sững sờ, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
"Nhưng mà con..."
Lý Bảo Hỷ nhẹ nhàng ngắt lời mẹ: "Mẹ, năm con lên bảy tuổi, lúc ông ngoại mang khoai lang đến cho nhà mình, những lời mẹ nói với ông ngoại con đều nghe thấy cả."
"Mẹ đã nói với ông ngoại rằng: Vinh Hoài (cha của Kim Chi) đến nhà mình rồi, thì đó chính là con trai ruột của ông. Ba, ba và mẹ đừng cứ mãi bù đắp, chu cấp cho con nữa."
Lý Bảo Hỷ nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay Trương Vinh Anh. Cô không mưu cầu cả thế giới phải thấu hiểu, thậm chí cũng chẳng cần toàn bộ thành viên trong gia đình phải ủng hộ.
Cô chỉ cần duy nhất sự hậu thuẫn từ mẹ. Và cô đã trao cho Trương Vinh Anh một viên t.h.u.ố.c an thần vững chắc nhất.
"Mẹ, mẹ đã hy sinh cho cái nhà này quá nhiều rồi. Đứa con ưu tú nhất trong gia đình, lẽ đương nhiên phải mang họ mẹ. Nếu không cho phép con kế thừa cơ nghiệp họ Lý, con hoàn toàn có thể kế thừa dòng họ Trương. Con mang trong mình giọt m.á.u của mẹ, là do một tay mẹ dày công vun trồng, dạy dỗ nên người."
"Bản thân con không có cha mẹ ruột cần phụng dưỡng hay sao? Cớ gì con phải lặn lội sang nhà người khác để hầu hạ cha mẹ họ? Gia đình con không có hương hỏa cần nối dõi hay sao? Đứa trẻ do chính con mang nặng, do chính con đẻ đau, cớ gì phải đi nối dõi tông đường cho kẻ khác?"
Bao nhiêu cảm xúc dồn nén suốt nửa đời người của Trương Vinh Anh chợt cuộn trào, dâng lên mãnh liệt. Bà nhìn Lý Bảo Hỷ với ánh mắt đầy vẻ khó tin.
Lý Bảo Hỷ nhìn thẳng vào mắt Trương Vinh Anh, nét mặt trang nghiêm, ánh mắt kiên định dị thường.
Mặc kệ những lời đàm tiếu dị nghị của miệng đời!
Trương Vinh Anh hít một hơi thật sâu: "Con cứ an tâm nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, đừng bận tâm suy nghĩ gì cả, lo mà hồi phục sức khỏe cho nhanh. Đứa bé này mẹ sẽ đích thân bồng về Bảo Lĩnh. Hai mẹ con ta cứ làm loạn một phen xem sao. Cháu ngoại mẹ sẽ mang họ Trương, kẻ nào to gan dám hó hé nửa lời, bà đây sẽ liều mạng với kẻ đó!!"
Lý Bảo Hỷ thở phào nhẹ nhõm, tham vọng ngùn ngụt trong đáy mắt cô lúc này chẳng còn buồn che giấu.
"Mẹ cứ yên tâm. Đọc bao nhiêu sách vở, con tự biết con đường nào là có lợi nhất cho bản thân. Con không bị trói buộc bởi gông cùm hôn nhân, đứa trẻ đã có mẹ giang tay gánh vác giúp. Con sẽ dốc cạn sức lực xông pha tiến về phía trước, sống một cuộc đời rạng rỡ, trở thành đứa con vinh hiển nhất của dòng họ Lý. Con sẽ là niềm tự hào kiêu hãnh của mẹ, để bất luận trong hoàn cảnh nào, mẹ cũng có thể thẳng lưng ngẩng cao đầu, vì mẹ có một đứa con trai giá trị gấp ba lần người khác!"
Giọng điệu của cô mang theo sự ngoan cường không chịu khuất phục, ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, cuồn cuộn tựa như dòng thác đang lao thẳng về phía đỉnh cao vinh quang.