Nàng chỉ là một nhũ mẫu chẳng đáng nhắc tới.

Bị đ.á.n.h rồi bị đuổi khỏi phủ thì cũng chỉ thế mà thôi.

Nhưng nếu hắn, Bùi Tam gia, vì chuyện này mà bị gia pháp xử trí, mất sạch thể diện, vậy mới thật sự là tổn thương gân cốt.

Giờ khắc này, thế công và thế thủ đã đổi chiều.

Bùi Diệu Quân có thể áp chế nàng vì thân phận hạ nhân.

Nhưng Liễu Văn Oanh chẳng phải cũng đang nắm giữ nhược điểm của hắn hay sao?

Bị nàng nói cho nghẹn họng, sắc mặt Bùi Diệu Quân xanh mét.

Nữ nhân này...

Vậy mà dám uy h.i.ế.p hắn?

Cơn giận trên mặt dần biến mất.

Thay vào đó là vẻ âm trầm lạnh lẽo.

Khóe môi hắn bỗng nhếch lên thành một nụ cười tàn nhẫn.

— Ngươi thật sự cho rằng gia không có cách trị ngươi sao?

Hắn chộp lấy cổ tay Liễu Văn Oanh.

Sức lực lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương nàng.

Theo bản năng, Liễu Văn Oanh vùng vẫy.

Nhưng chẳng khác nào châu chấu đá xe.

Bùi Diệu Quân hoàn toàn không cho nàng cơ hội phản kháng, kéo thẳng nàng về phía trong phòng.

— Liễu tỷ tỷ!

Tiểu Trúc khóc lóc lao tới định ngăn cản.

Giữa thanh thiên bạch nhật mà Tam gia đã muốn xử phạt Liễu Văn Oanh.

Nếu đóng cửa lại, ai biết sẽ còn bị hành hạ đến mức nào?

— Cút ra!

Bùi Diệu Quân chẳng thèm nhìn nàng.

Hắn giơ chân đá hờ một cái.

Tuy không thật sự đá trúng Tiểu Trúc, nhưng khí thế hung hãn đã khiến nàng sợ hãi ngã ngồi xuống đất.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn Liễu Văn Oanh bị lôi vào trong.

Rầm!

Cánh cửa bị Bùi Diệu Quân đóng sầm lại.

Ngăn cách hoàn toàn bên trong và bên ngoài.

Lạc Lạc đang ngủ ngon trên giường bị tiếng động lớn làm cho giật mình tỉnh giấc.

Bé oa một tiếng rồi bật khóc.

— Thả ta ra! Đứa bé đang khóc!

Tim Liễu Văn Oanh đau như d.a.o cắt.

Bản năng làm mẹ lấn át nỗi sợ đối với Bùi Diệu Quân.

Nàng cố tìm cách thoát khỏi sự khống chế của hắn.

Đang lúc nổi nóng, lại bị nàng đẩy ra, Bùi Diệu Quân càng thêm tức giận.

Nhưng Liễu Văn Oanh chẳng còn tâm trí để ý đến hắn.

Trong mắt nàng lúc này chỉ có đứa con gái đang khóc không ngừng.

Nhân lúc giằng co, nàng thoát khỏi tay hắn, vội vàng ôm Lạc Lạc vào lòng dỗ dành.

— Lạc Lạc ngoan, đừng khóc nữa. Nương ở đây rồi, không sợ, không sợ...

Đứa bé bị dọa sợ, nhất thời không thể bình tĩnh lại.

Khuôn mặt nhỏ liên tục cọ vào lòng nàng.

Rõ ràng là đói bụng rồi.

Bùi Diệu Quân từng bước tiến lại gần.

Định bụng tính luôn cả nợ cũ lẫn nợ mới.

Nhưng lại thấy Liễu Văn Oanh quay lưng về phía mình, bỗng đưa tay cởi nới y phục.

Hắn sửng sốt.

Tựa như bị bỏng phải thứ gì đó, lập tức quay mặt đi.

Ngay cả giọng nói cũng trở nên lắp bắp.

— Ngươi... ngươi làm gì vậy?

— Rõ như ban ngày... à không... giữa ban ngày ban mặt...

— Bản thiếu gia đâu phải loại người tùy tiện...

Trong đầu hắn lập tức hiện lên vô số suy nghĩ lung tung.

Chẳng lẽ nữ nhân này định dùng cách đó để cầu xin tha thứ?

Hắn đứng cứng đờ tại chỗ.

Quay đầu đi theo đúng đạo lý “phi lễ chớ nhìn”.

Nhưng trong lòng lại hỗn loạn vô cùng.

Thậm chí còn nảy sinh một tia mong đợi hoang đường mà chính hắn cũng không nhận ra.

Thế nhưng...

Cảnh tượng mỹ nhân lao vào lòng mà hắn tưởng tượng hoàn toàn không xuất hiện.

Phía sau chỉ còn tiếng khóc của đứa trẻ dần dịu xuống.

Cùng với...

Tiếng nuốt rất khẽ.

Bùi Diệu Quân đợi hồi lâu.

Cuối cùng không nhịn được mà quay đầu nhìn lại.

Căn phòng sáng sủa sạch sẽ.

Ánh mặt trời chiếu vào qua khung cửa sổ.

Liễu Văn Oanh ngồi nghiêng trên mép giường.

Y phục quả thực đã nới lỏng hơn một chút.

Nhưng hoàn toàn không phải cảnh tượng mà hắn tưởng tượng.

Nàng đang cúi đầu cho con b.ú.

Thần sắc bình thản.

Ánh sáng phác họa những đường nét mềm mại nơi cổ và gương mặt nghiêng của nàng.

Toàn bộ sự chú ý đều đặt trên đứa trẻ trong lòng.

Khắp người toát ra vẻ dịu dàng của tình mẫu t.ử.

Thì ra...

Nàng cởi nới y phục là để cho con b.ú...

Mặt Bùi Diệu Quân lập tức đỏ bừng.

Hắn vừa rồi...

Rốt cuộc đang nghĩ những thứ gì vậy?

Sự xấu hổ khổng lồ khiến hắn chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Khí thế hùng hổ đến đòi tính sổ lúc trước hoàn toàn tan biến.

Sau khi được b.ú no.

Lạc Lạc thỏa mãn chép chép miệng.

Rồi lại chìm vào giấc ngủ trong lòng mẹ.

Liễu Văn Oanh nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt con gái.

Đặt bé trở lại giường.

Làm xong tất cả.

Nàng mới quay người nhìn về phía Bùi Diệu Quân, người bỗng nhiên trở nên im lặng khác thường.

Liễu Văn Oanh âm thầm thở dài.

Chuyện phải đến, cuối cùng vẫn sẽ đến.

Nàng bước tới trước mặt hắn.

Không dám nhìn vào mắt hắn.

Chỉ cúi đầu thuận mắt, cam chịu nói:

— Tam gia, nô tỳ biết mình có tội.

— Muốn xử phạt thế nào, tất cả đều do Tam gia định đoạt.

Lần này nàng thật sự cam chịu rồi.

Có lẽ...

Nàng vốn không thích hợp ở lại phủ Quốc Công.

Khó khăn lắm mới dựa vào chút năng lực ít ỏi của mình để giành được vài phần coi trọng và tín nhiệm từ Đại phu nhân.

Nàng từng nghĩ mây tan thấy trăng.

Cuối cùng cũng có thể kiếm được chút bình yên cho bản thân và con gái.

Nào ngờ lại đụng phải Tiểu Diêm Vương này.

Nàng từng tận mắt chứng kiến một nha hoàn mưu đồ leo lên giường chủ t.ử bị đ.á.n.h c.h.ế.t thê t.h.ả.m ra sao.

Còn nàng hiện giờ?

Nàng thật sự đã đ.á.n.h vị tiểu gia này một gậy ngất xỉu.

Tiếp tục ở lại đây, ai biết được vị Tiểu Diêm Vương tính tình thất thường này sẽ nghĩ ra cách gì để hành hạ nàng?

E rằng đến lúc c.h.ế.t cũng không biết mình c.h.ế.t thế nào.

Thay vì ngày ngày sống trong nơm nớp lo sợ.

Chi bằng cứ rời đi như vậy.

Dù bị đ.á.n.h hay bị phạt.

Bị đuổi hay bị trục xuất.

Nàng đều chấp nhận.

Người chân đất không sợ kẻ đi giày.

Một khi đã nghĩ thông kết cục tồi tệ nhất.

Nỗi sợ hãi đối với quyền quý trong lòng nàng ngược lại vơi đi không ít.

Nhưng khi nỗi sợ tan biến.

Một cảm giác tủi thân khó diễn tả lại dâng lên.

Rốt cuộc nàng đã làm sai điều gì?

Nàng chỉ muốn sống yên ổn trong phủ.

Chăm sóc con gái thật tốt mà thôi.

Nàng chưa từng chủ động trêu chọc bất kỳ ai.

Thậm chí lúc nào cũng cẩn thận tránh né mọi phiền phức.

Là Bùi Diệu Quân tự mình trèo tường giữa đêm khuya, hành tung lén lút.

Nàng chỉ vì tự vệ mới ra tay.

Vậy mà giờ đây lại phải đ.á.n.h đổi sự bình yên khó khăn lắm mới có được.

Tại sao ông trời lại bất công với mẹ con nàng đến thế?

Càng nghĩ càng thấy chua xót.

Hốc mắt lập tức đỏ hoe.

Những giọt lệ long lanh như sắp rơi xuống.

Tựa đóa hải đường đẫm sương, đáng thương vô cùng.

Bùi Diệu Quân nhìn thấy dáng vẻ ấy.

Trong lòng không hiểu sao bỗng nghẹn lại.

Nhưng hắn không thể hạ mặt mũi.

Chỉ quay đầu đi, hừ một tiếng:

— Người bị đ.á.n.h là bản thiếu gia đây còn chưa nói gì.

— Ngươi ngược lại đã thấy tủi thân trước rồi?

Liễu Văn Oanh nghe ra giọng điệu đã dịu xuống.

Liền dè dặt thăm dò:

— Ý Tam gia là... sẽ tha cho nô tỳ sao?

Chẳng lẽ vẫn còn đường xoay chuyển?

Đôi mắt vừa được nước mắt gột rửa càng thêm trong trẻo sáng ngời.

Tựa như hai viên ngọc đen.

Bùi Diệu Quân bị nàng nhìn bằng ánh mắt đầy hy vọng như thế.

Trong lòng càng thêm khó chịu.

Cứ dễ dàng tha cho nàng vậy sao?

Thế mặt mũi của Bùi Tam gia hắn đặt ở đâu?

Cái bướu sau đầu còn đang đau âm ỉ đây này!

Nhưng nếu thật sự đuổi nàng ra khỏi phủ...

Dường như hắn không muốn lắm...

Cuối cùng.

Bùi Diệu Quân hung hăng ném lại một câu:

— Đừng có nằm mơ!

— Cứ ghi nợ đó trước đi! Đợi cái bướu sau đầu của gia tan hẳn rồi, gia sẽ tính tổng nợ với ngươi sau!

Nói xong.

Như sợ bản thân đổi ý.

Hắn lập tức quay người bỏ đi, không hề ngoái lại.

---

Ghi nợ thì tốt!

Ghi nợ mới tốt!

Liễu Văn Oanh mừng rỡ vô cùng.

Chỉ cần thời gian trôi qua đủ lâu.

Cái bướu trên đầu hắn xẹp xuống.

Không còn chứng cứ nữa.

Ai có thể chỉ bằng vài câu nói suông mà khẳng định nàng từng đ.á.n.h chủ t.ử bất tỉnh?

Đến lúc đó nàng lại cầu xin Đại phu nhân thêm vài câu.

Biết đâu còn có thể toàn thân rút lui.

Liên tiếp mấy ngày sau.

Cuộc sống của Liễu Văn Oanh khá thuận lợi.

Đống sổ sách tồn đọng cuối cùng cũng được xử lý xong toàn bộ.

Nàng giao lại cho Ôn Tĩnh Thư.

Đại phu nhân vô cùng hài lòng.

Không chỉ khen ngợi bằng lời.

Mà còn thưởng cho nàng thêm một chiếc vòng ngọc có chất lượng không tệ.

Không còn áp lực sổ sách.

Liễu Văn Oanh chỉ cần chuyên tâm thay phiên chăm sóc tiểu công t.ử.

Cuộc sống lập tức nhàn nhã hơn không ít.

Nhưng sự yên bình ấy lại bị phá vỡ vào chiều hôm nay.

Liễu Văn Oanh đang bế tiểu công t.ử trong chính sảnh của viện Đinh Lan.

Ôn Tĩnh Thư thì lựa chọn những mẫu vải mới được đưa tới để may áo mùa đông.

Trong phòng tràn ngập không khí bình yên.

Đúng lúc ấy.

Bên ngoài vang lên tiếng nha hoàn bẩm báo:

— Tam gia đến!

Rèm châu khẽ lay động.

Bùi Diệu Quân trong bộ cẩm bào màu đỏ thẫm, thần thái rạng rỡ, sải bước tiến vào.