— Đại tẩu hôm nay khí sắc thật tốt.

Bùi Diệu Quân cười chào hỏi Ôn Tĩnh Thư.

Nhưng ánh mắt hắn lại lướt qua Liễu Văn Oanh đang cúi đầu đứng hầu bên cạnh.

Liễu Văn Oanh nhận ra ánh mắt ấy.

Nàng lập tức cúi đầu thấp hơn nữa, hận không thể co mình thành một cục.

Sao hắn lại tới nữa rồi?

Ôn Tĩnh Thư không nhận ra điều bất thường, chỉ cười trò chuyện cùng hắn, hỏi thăm những chuyện thường ngày như ăn ở sinh hoạt, việc học hành và thành tích gần đây.

Bùi Diệu Quân đáp câu được câu chăng.

Thế nhưng ánh mắt lại luôn vô thức hướng về phía Liễu Văn Oanh.

Nhìn gương mặt ngoan ngoãn cúi thấp của nàng, hắn nhớ tới đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân ngày hôm ấy.

Rồi lại nhớ tới lần đầu tiên gặp nàng phía sau hòn non bộ.

Trong lòng dâng lên một cảm giác khó nói thành lời.

Nhưng cảm giác ấy rất nhanh bị cú đ.á.n.h trời giáng sau gáy kia đ.á.n.h tan sạch.

Hắn vốn tới đây để tính sổ với nàng.

Sao có thể quên mất mục đích của chuyến đi này?

Liễu Văn Oanh chỉ cảm thấy như có gai sau lưng.

Thời gian trôi qua sao mà chậm đến vậy.

Mỗi một khắc đều là dày vò.

Nàng rất muốn rời đi.

Nhưng lại không tìm được lý do thích hợp.

Đúng lúc ấy, Bùi Diệp Huyên trong lòng nàng bỗng cựa quậy một cái, rồi ngay sau đó bật khóc.

— Tiểu chủ t.ử tè rồi!

Nàng vội nói.

Ôn Tĩnh Thư liền bảo nàng bế Diệp nhi sang phòng bên thay tã.

Liễu Văn Oanh như được đại xá.

Nàng ôm đứa bé, nhanh ch.óng rời đi.

Người khác cũng không cảm thấy có gì bất thường.

Chỉ cho rằng nàng thật lòng quan tâm tiểu công t.ử.

Chỉ có Bùi Diệu Quân híp mắt.

Muốn trốn hắn?

Không có cửa đâu.

---

Trong phòng bên.

Liễu Văn Oanh vừa thay tã khô sạch cho Bùi Diệp Huyên xong.

Tên nhóc cảm thấy dễ chịu hơn, lại bắt đầu ê a nghịch ngón tay của mình.

— Đi đổ nước đi.

Nàng không ngẩng đầu lên, thuận miệng phân phó.

Đợi một lúc vẫn không có ai đáp lời.

Nha hoàn Hồng Ngọc vốn luôn đứng bên cạnh nàng chẳng biết đã đi đâu.

Mà nơi cửa phòng, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người cao lớn.

Bùi Diệu Quân khoanh tay trước n.g.ự.c.

Dáng vẻ nhàn nhã tựa vào khung cửa.

Đôi mắt đào hoa như cười như không nhìn nàng.

Cả người toát lên vẻ kiêu ngạo kiểu gia tới đòi nợ.

Tim Liễu Văn Oanh trầm xuống.

Nàng lùi lại mấy bước.

Thắt lưng đập vào mép giường.

— Tam gia sao lại tới đây? Đây là viện của Đại phu nhân...

Ý tứ rất rõ ràng.

Viện Đinh Lan đâu phải nơi hắn muốn gây chuyện thế nào cũng được.

Bùi Diệu Quân cười khẩy.

Chậm rãi bước vào.

Tiện tay khép cửa lại một chút.

Tuy chưa đóng hẳn, nhưng cũng đủ để che khuất phần lớn tầm mắt từ bên ngoài.

— Ta biết.

Giọng hắn lười biếng.

Mang theo vẻ đùa bỡn như mèo vờn chuột.

— Sao nào? Chẳng lẽ viện Đinh Lan này bản thiếu gia còn không được tới?

— Nô tỳ không có ý đó...

Hắn tiến lên từng bước.

Nàng chỉ có thể lùi từng bước.

Cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo.

Không còn đường lui nữa.

Bùi Diệu Quân đứng trước mặt nàng.

Bắt chước giọng điệu lỗ mãng của đám công t.ử ăn chơi chuyên trêu ghẹo nữ t.ử nhà lành.

— Trốn cái gì?

— Hôm đó chẳng phải rất giỏi sao? Hửm?

Liễu Văn Oanh vừa thẹn vừa giận.

Gần như muốn mặc kệ tất cả, giơ tay cho hắn một cái nữa.

— Chán sống ở phủ Quốc Công rồi sao?

Cánh tay vừa giơ lên lập tức cứng lại.

Rồi chậm rãi buông xuống như bị gỉ sét.

Sao nàng có thể chán được?

Nàng không muốn rời khỏi phủ Quốc Công.

Cũng không muốn rời xa tiểu chủ t.ử và Đại phu nhân.

Những ngày qua ở chung.

Nàng và Ôn Tĩnh Thư dần trở nên thấu hiểu, quý trọng lẫn nhau.

Còn có tiểu chủ t.ử mỗi ngày một lớn, thấy nàng là cười khanh khách.

Nàng đều không nỡ rời xa.

Không thể không nói.

Bùi Diệu Quân thật sự đã bóp trúng t.ử huyệt của nàng.

Liễu Văn Oanh cúi đầu.

Nhẹ giọng cầu xin:

— Nô tỳ biết sai rồi.

— Những chuyện trước đây đều là lỗi của nô tỳ.

— Xin Tam gia giơ cao đ.á.n.h khẽ, đừng tiếp tục làm khó nô tỳ nữa.

Vốn dĩ nàng đã xinh đẹp thanh lệ.

Lúc này đôi mắt đẫm lệ, hàng mi dài ướt nước dính vào nhau.

Hoàn toàn khác với vẻ lanh lợi sắc sảo ngày hôm đó.

Tựa đóa lê trắng trong mưa.

Mong manh như sắp rơi rụng.

Ánh mắt Bùi Diệu Quân dần trở nên sâu hơn.

Hứng thú trong lòng cũng tăng lên.

— Sao có thể gọi là làm khó được?

Hắn giơ ngón tay lên.

Tựa như muốn chạm vào khóe mắt ướt át của nàng.

Liễu Văn Oanh vừa xấu hổ vừa tức giận.

Nhưng lại không dám tùy tiện né tránh.

Sợ chọc giận đối phương.

Trong lúc quá căng thẳng và kích động.

Nàng đột nhiên cảm thấy trước n.g.ự.c truyền tới cơn căng tức quen thuộc.

Sữa tràn ra rồi.

Cảm giác ẩm ướt nơi n.g.ự.c cùng mùi sữa nhàn nhạt không thể che giấu.

Khiến Liễu Văn Oanh xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ chui xuống.

Nàng vội vàng đưa tay che trước n.g.ự.c.

Định xoay người đi.

Nhưng động tác của Bùi Diệu Quân còn nhanh hơn.

Hai tay hắn giữ c.h.ặ.t vai nàng.

Ép nàng đứng nguyên tại chỗ.

— Trốn cái gì?

Hắn nhướng mày.

Rồi như hiểu ra điều gì.

— Lần trước sau hòn non bộ... ngươi cũng vì chuyện này?

Hai má Liễu Văn Oanh hơi nóng lên.

— Vâng...

— Có thể để nô tỳ đi xử lý một chút được không?

— Không xử lý thì sao?

Chẳng những không buông tay, hắn còn tỏ ra rất hứng thú.

— Y phục sẽ ướt hết.

— Nô tỳ sẽ rất khó xử.

— Vậy thì đừng xử lý nữa.

Bùi Diệu Quân buông tay.

Nụ cười nơi khóe môi vô cùng đáng ghét.

— Ngươi khó xử thì liên quan gì tới ta?

— Dù sao gia cũng phải tính món nợ ngươi đ.á.n.h lén sau lưng ta chứ.

Chỉ cần nàng không thoải mái.

Thì hắn thấy thoải mái rồi.

Liễu Văn Oanh ngẩn người.

— Ngươi là khúc gỗ hay ngỗng ngốc vậy? Cứ đứng ngây ra đó mãi.

Liễu Văn Oanh hoàn toàn không để tâm đến những lời mỉa mai của hắn.

Nói vài câu cũng chẳng mất miếng thịt nào.

Nàng nhanh ch.óng nắm được trọng điểm.

Chỉ cần nàng chịu đựng cảm giác khó chịu và xấu hổ do sữa tràn ra.

Không đi xử lý ngay.

Thì hắn sẽ không tiếp tục truy cứu chuyện cú đ.á.n.h hôm đó nữa?

Nghe thế nào cũng là một vụ mua bán rất có lời.

Nàng vốn đến từ thời hiện đại.

Đối với nữ nhân đang cho con b.ú, chuyện sữa tràn ra là hiện tượng sinh lý rất bình thường.

Tuy quần áo bị ướt đúng là có chút lúng túng.

Nhưng cũng chỉ có thế.

So với việc bị đ.á.n.h một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Hoặc trực tiếp bị đuổi khỏi phủ.

Thì chút khó chịu và mất mặt này chẳng đáng là gì.

Nghĩ tới đây.

Tâm trạng vốn vừa xấu hổ vừa tức giận của nàng lại kỳ lạ mà bình tĩnh hơn rất nhiều.

Lần này không lỗ.

— Tam gia.

— Những lời ngài nói là thật chứ?

Bùi Diệu Quân thấy nàng đột nhiên không còn xấu hổ cũng chẳng còn tức giận.

Ngược lại cảm thấy việc làm khó nàng trở nên vô vị.

Trong đôi mắt vừa rồi còn tràn đầy hoảng sợ và bất an.

Giờ chỉ còn lại...

Sự thực tế và tính toán?

Nữ nhân này sao ra bài không theo lẽ thường chút nào vậy?

Chẳng phải nàng nên cảm thấy xấu hổ hơn, mất mặt hơn mới đúng sao?

Đúng lúc Bùi Diệu Quân đang định nói thêm vài câu để gỡ gạc lại chút thể diện.

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.

— Diệp nhi vẫn chưa thay tã xong sao?

Lời còn chưa dứt.

Ôn Tĩnh Thư đã đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy Bùi Diệu Quân, người vừa mới rời đi không lâu, lại vẫn đứng ở đây.

Nàng không khỏi kinh ngạc.

— Sao đệ vẫn còn ở đây?

— Chẳng phải nói là phải về rồi sao?

Bùi Diệu Quân lập tức thu lại toàn bộ cảm xúc trên mặt.

Khôi phục vẻ lười biếng bình thường.

— Đệ đang định đi.

— Tiện thể ghé xem cháu trai thêm một chút.

Ôn Tĩnh Thư không nghi ngờ gì.

Có vị trưởng tẩu này ở đây.

Dù trong lòng Bùi Diệu Quân có bao nhiêu suy tính.

Cũng không tiện tiếp tục dây dưa vô lại như vừa rồi.

Nhân lúc Ôn Tĩnh Thư sang xem Diệp nhi.

Hắn ghé sát tai Liễu Văn Oanh, nói thật nhanh một câu:

— Ngươi cứ đợi đấy.

Giọng nói vẫn còn mang theo dư âm tức giận.

Tựa như dấu ấn nóng bỏng in lên vành tai nàng.

Nói xong hắn liền bỏ đi.

Sau khi hắn rời khỏi.

Dây thần kinh căng cứng của Liễu Văn Oanh mới hơi thả lỏng.

Cảm giác ẩm ướt dính nhớp trước n.g.ự.c vẫn rõ ràng vô cùng.

Khó chịu đến cực điểm.

Nàng hơi khom người.

Muốn che giấu đi.

Nhưng động tác nhỏ ấy không qua được mắt Ôn Tĩnh Thư.

Nàng cũng là người từng làm mẹ.

Dù chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy.

Chỉ suy nghĩ một chút đã hiểu nguyên nhân.

Ôn Tĩnh Thư bật cười:

— Xem ra gần đây Diệp nhi đã bắt đầu ăn dặm.

— Sữa nhiều hơn tuy là chuyện tốt, nhưng cũng không hẳn hoàn toàn tốt.

Liễu Văn Oanh xấu hổ đến mức muốn đào hố chui xuống đất.

— Đại phu nhân...

Ôn Tĩnh Thư không tiếp tục trêu nàng nữa.

Chỉ dịu dàng nói:

— Được rồi, ở đây không còn việc gì.

— Ngươi cứ về thay bộ y phục khô ráo trước đi.

— Dính như vậy chắc cũng khó chịu lắm.

Liễu Văn Oanh như được cứu mạng.

Vội vàng hành lễ.

— Đa tạ phu nhân!