Liễu Văn Oanh vốn tưởng rằng sau màn dây dưa trong gian phòng bên hôm ấy, ít nhiều mình cũng sẽ được yên ổn vài ngày.

Không ngờ tiểu Diêm Vương kia lại như một miếng kẹo da trâu, quăng không được, gỡ không xong, cứ bám riết chẳng buông.

Nàng vừa hết ca trực.

Men theo hành lang trở về tiểu viện hẻo lánh của mình.

Vừa đi vừa suy nghĩ xem hôm nay nên làm món ăn dặm mới gì cho Lạc Lạc.

Khi đi tới một góc khuất trong hoa viên, nơi hòn non bộ che phủ um tùm.

Bỗng có một bàn tay từ bên cạnh vươn ra, kéo nàng vào sâu trong bóng hoa.

Bùi Diệu Quân đứng tựa vào tảng đá.

Thân hình cao lớn, trường bào đỏ thẫm thêu chỉ vàng vô cùng bắt mắt.

Liễu Văn Oanh giật mình.

Nhìn rõ là hắn, trái tim đang treo lơ lửng cũng chẳng biết nên hạ xuống hay tiếp tục treo lên.

— Tam gia, người làm gì vậy?

Bùi Diệu Quân khoanh tay trước n.g.ự.c, ung dung nhìn nàng.

— Sao nào?

— Thấy gia thì ngạc nhiên lắm sao?

Liễu Văn Oanh cố giả ngốc.

— Hôm qua ở viện của Đại phu nhân, chẳng phải Tam gia đã nói chỉ cần nô tỳ không đi xử lý chuyện ấy thì sẽ bỏ qua cho nô tỳ sao?

— Ta nói sẽ bỏ qua cho ngươi khi nào?

— Khá lắm, ngươi thật biết ngụy biện đấy.

Được rồi.

Xem ra giả ngốc không có tác dụng.

Thấy nàng không nói gì.

Chỉ mím môi im lặng, bày ra dáng vẻ bị vạch trần nên không biết đáp thế nào.

Bùi Diệu Quân bật cười.

— Xem ra cú đ.á.n.h hôm đó ngươi dành cho gia chẳng những không làm ngươi sợ.

— Mà còn làm lá gan ngươi lớn thêm.

— Đến lời của chủ t.ử cũng dám coi như gió thoảng bên tai?

Sau khi trở về từ viện Đinh Lan hôm qua.

Không phải hắn chưa từng nghĩ cách chỉnh đốn Liễu Văn Oanh.

Ví dụ như kiếm đại một lý do nào đó để trách nàng làm việc sơ suất.

Hoặc trực tiếp bảo quản sự đưa nàng tới nơi khổ cực nhất trong phủ.

Nhưng nghĩ lại.

Nữ nhân này hiện giờ là người được đại tẩu trọng dụng.

Sổ sách nàng quản lý đâu ra đấy.

Chăm sóc cháu trai hắn cũng vô cùng tận tâm.

Rất được đại tẩu tín nhiệm.

Nếu hắn vô duyên vô cớ động tới nàng.

Đại tẩu nhất định sẽ không đồng ý.

Ít nhiều cũng sẽ tra hỏi đến cùng.

Thậm chí còn kinh động tới mẫu thân.

Quan trọng hơn.

Chuyện hắn nửa đêm trèo tường tuyệt đối không thể để cha mẹ biết được.

Nếu vì trị một nhũ mẫu mà tự kéo bản thân vào.

Lại còn phải chịu gia pháp.

Thì đúng là mất cả chì lẫn chài.

Mất mặt vô cùng.

Nghĩ tới nghĩ lui.

Bùi Diệu Quân phát hiện chuyện này thật sự không thể làm công khai.

Không tiện phô trương.

Nếu công khai không được...

Vậy thì làm trong tối.

Hắn có vô số cách để từ từ hành hạ nàng!

Liễu Văn Oanh bị hắn nhìn đến tê cả da đầu.

— Tam gia, rốt cuộc người muốn nô tỳ phải làm thế nào?

Đúng rồi.

Chính là dáng vẻ này.

Nàng càng bất an.

Hắn càng vui vẻ.

Bùi Diệu Quân cố ý không đáp.

Để nàng càng lúc càng hoảng loạn.

Cảm giác thích thú ác liệt trong lòng được thỏa mãn vô cùng.

Liễu Văn Oanh căng thẳng đến mức hơi thở trở nên gấp gáp.

Lồng n.g.ự.c không ngừng phập phồng.

Ánh mắt Bùi Diệu Quân dính c.h.ặ.t lên những nhịp lên xuống ấy.

Rồi đột nhiên buông một câu kinh người.

— Trước tiên cho gia nếm thử một chút.

— Gia sẽ tạm tha cho ngươi.

Liễu Văn Oanh không kịp hiểu.

— Nếm cái gì?

Khóe môi Bùi Diệu Quân nhếch lên.

— Cháu trai ta ăn được.

— Vì sao ta lại không ăn được?

Hắn...

Hắn vậy mà lại muốn...?!

— Vô sỉ!

Liễu Văn Oanh tức giận đến run người.

Như thế khác gì khiếm nhã với nữ t.ử?

Nàng là nhũ mẫu.

Chứ đâu phải tiểu thiếp!

Một câu nói của hắn chẳng khác nào châm lửa vào thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g.

Liễu Văn Oanh lập tức bùng nổ.

Nhưng Bùi Diệu Quân lại rất thích nhìn dáng vẻ xù lông nhảy dựng ấy.

Thích nhìn nàng giận mà chẳng làm gì được mình.

— Sao?

— Không muốn à?

Giọng hắn đầy vẻ khiêu khích.

— Gia còn chưa tính sổ với ngươi đâu.

— Chút bồi thường cỏn con này cũng không chịu?

Liễu Văn Oanh hoàn toàn không có ý thuận theo.

Mà chút kiên nhẫn cuối cùng của Bùi Diệu Quân cũng cạn sạch.

Mềm không được.

Vậy thì dùng cứng.

Sắc mặt hắn trầm xuống.

Không nói thêm lời nào.

Trực tiếp đưa tay kéo vạt áo thêu hoa văn của nàng.

— Buông ra...

Liễu Văn Oanh liều mạng giữ lấy.

Nhưng chút sức lực ấy trước mặt hắn chẳng đáng là gì.

Y phục mỏng manh gần như sắp bị xé rách.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nam trầm thấp vang lên từ bên cạnh.

— Tam đệ, đệ đang làm gì?

Bùi Định Huyền chậm rãi bước tới từ con đường nhỏ trong hoa viên.

Quan phục chỉnh tề.

Mày kiếm lạnh lùng.

— Đại ca?

Sống lưng Bùi Diệu Quân cứng đờ.

Lập tức thu lại toàn bộ khí thế hung hăng.

Hắn vừa quay người.

Liền để lộ Liễu Văn Oanh phía sau.

Nhũ mẫu dung mạo thanh lệ đang ôm c.h.ặ.t cổ áo.

Tóc mai hơi rối.

Khóe mắt đỏ hồng.

Bùi Định Huyền sải bước tới gần.

Ánh mắt nghiêm nghị như đinh đóng thẳng lên người Bùi Diệu Quân.

— Giữa ban ngày ban mặt lại lôi kéo nữ nhân.

— Hành vi vô lễ, không biết liêm sỉ!

— Bùi Diệu Quân, tháng sau đệ đã làm lễ đội mũ trưởng thành.

— Đây là quy củ mà đệ học được sao?

— Có xứng với sự dạy dỗ của phụ thân mẫu thân không?

— Có xứng với gia phong của phủ họ Bùi không?

Bùi Diệu Quân bị mắng đến nghẹn họng.

Muốn biện giải.

Lại không biết phải biện giải thế nào.

Hắn có thể vô lý gây sự với Liễu Văn Oanh.

Nhưng trước mặt vị đại ca luôn công chính nghiêm minh, uy thế sâu nặng này.

Mọi trò vặt đều vô dụng.

Hắn nghển cổ.

Nín nhịn hồi lâu.

Mới miễn cưỡng nói:

— Đệ... biết sai rồi.

— Biết sai thì trở về đóng cửa tự kiểm điểm.

— Nếu để ta thấy đệ còn có hành vi như vậy nữa.

— Ta sẽ bẩm báo với phụ thân mẫu thân.

— Dùng gia pháp xử trí.

Tam gia phủ họ Bùi trời không sợ đất không sợ.

Chỉ sợ phụ thân, mẫu thân và vị đại ca trước mắt này.

Hắn không cam lòng liếc nhìn Liễu Văn Oanh một cái.

Sau đó quay đầu bỏ chạy khỏi hòn non bộ.

---

Phía sau hòn non bộ.

Chỉ còn lại Bùi Định Huyền và Liễu Văn Oanh vẫn chưa hoàn hồn.

Dù lúc này vừa thẹn vừa bối rối.

Nàng vẫn không quên quy củ trong phủ lớn hơn trời.

Liền hướng về phía hắn hành lễ.

— Nô tỳ... đa tạ Đại gia.

— Không sao chứ?

Chỉ ba chữ đơn giản.

Lại khiến sống mũi Liễu Văn Oanh cay xè.

Nhưng trong lòng nàng hiểu rất rõ.

Vừa rồi Đại gia nhìn như nghiêm khắc quở trách.

Song nói cho cùng.

Bọn họ mới là người một nhà có chung huyết mạch.

Còn nàng chẳng qua chỉ là một nô tỳ nhỏ bé.

Những lời trách mắng ấy.

Phần nhiều là vì giữ gìn gia phong phủ Quốc Công và dạy dỗ ấu đệ mà thôi.

Nhìn Bùi Diệu Quân xem.

Chỉ bị mắng vài câu.

Đến một hình phạt thực chất cũng không có.

Vẫn là giơ cao đ.á.n.h khẽ.

— Nô tỳ không sao.

Bùi Định Huyền nhìn nàng một lúc.

Giọng nói chậm rãi:

— Sau này nếu nó còn bắt nạt ngươi.

— Có thể tới tìm ta.

Hắn đưa tay lên.

Định vỗ vai nàng để an ủi.

Nhưng bàn tay còn chưa hạ xuống.

Liễu Văn Oanh đã giật mình run lên.

Đầu ngón tay hắn khựng lại.

Cuối cùng thu tay về, siết thành quyền.

Nhàn nhạt nói thêm:

— Về đi.

Liễu Văn Oanh còn chưa kịp khách sáo cảm tạ thêm vài câu.

Hắn đã đi xa.

---

Sau khi chỉnh lại tâm trạng và y phục.

Liễu Văn Oanh cũng rời khỏi hòn non bộ, trở về phòng mình.

Có lẽ vì hôm đó bị Đại gia bắt gặp rồi nghiêm khắc quở trách.

Bùi Diệu Quân sinh lòng kiêng dè.

Trong suốt một khoảng thời gian rất dài sau đó.

Hắn không tới tìm nàng gây phiền phức nữa.

Liễu Văn Oanh mừng vì được thanh tĩnh.

Toàn bộ tâm trí đều đặt vào việc chăm sóc Lạc Lạc và tiểu chủ t.ử.

Thời gian trôi nhanh như nước.

Tiểu chủ t.ử đã tròn sáu tháng tuổi.

Thân thể trắng trẻo mũm mĩm.

Đôi mắt to đen láy như hạt nho.

Cậu bé không còn thỏa mãn với việc chỉ nằm hoặc được người khác bế nữa.

Đã có thể tự ngồi dậy.

Thậm chí bắt đầu tập bò.

Ánh nắng thu ấm áp chiếu vào nội thất.

Liễu Văn Oanh trải một tấm t.h.ả.m dày mềm trên chiếc trường kỷ.

Để Ôn Tĩnh Thư cầm chiếc trống bỏi màu sắc rực rỡ ngồi ở một đầu.

Chiếc trống bỏi lắc lư.

Phát ra những âm thanh lanh lảnh vui tai.

Bùi Diệp Huyên bị màu sắc bắt mắt và âm thanh ấy thu hút.

Nằm ở đầu bên kia của tấm t.h.ả.m.

Cậu bé ngẩng khuôn mặt nhỏ.

Đôi mắt đen láy như quả nho chăm chú nhìn chiếc trống bỏi.

Miệng phát ra tiếng ê a sốt ruột.

Thấy không ai giúp mình.

Tay chân nhỏ bắt đầu dùng sức.

Nhích từng chút từng chút một về phía mẫu thân.

Nhìn dáng vẻ cố gắng bò đi đáng yêu ấy.

Mọi người đều không nhịn được bật cười.

Trông chẳng khác nào một con sâu lông nhỏ.

Tiểu Diệp nhi cuối cùng cũng sắp bò tới trước mặt mẫu thân.

Bàn tay nhỏ vươn ra muốn chộp lấy chiếc trống bỏi.

Bỗng nhiên.

Cậu bé dừng lại.

Ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.

Mở miệng phát ra hai âm tiết.

— M... a...

— Ma.......ma (mẹ)