Xe ngựa dừng lại trước cửa hiệu t.h.u.ố.c.

Liễu Văn Oanh chẳng đợi tùy tùng mang ghế bước xuống. Thấy càng xe không cao lắm so với mặt đất, nàng lập tức nhảy xuống.

Mấy bước đã lao tới trước cánh cửa đóng c.h.ặ.t của hiệu t.h.u.ố.c, giơ tay đập liên hồi lên ván cửa.

— Đại phu! Mở cửa! Cứu đứa bé với!

Bên trong vang lên tiếng động sột soạt.

Một tiểu đồng mở then cửa, mắt nhắm mắt mở, lẩm bẩm thò đầu ra ngoài.

Liễu Văn Oanh chẳng còn tâm trí giải thích, lập tức lách qua khe cửa bước vào, nhanh ch.óng kể lại từng triệu chứng của Lạc Lạc, đồng thời lấy phương t.h.u.ố.c do phủ y kê ra.

Tiểu đồng nhanh ch.óng đi bốc t.h.u.ố.c.

Hiệu t.h.u.ố.c cũng có thể sắc t.h.u.ố.c ngay tại chỗ, miễn là trả đủ bạc.

---

Khoảng thời gian chờ t.h.u.ố.c sắc xong dài đằng đẵng.

Ấm t.h.u.ố.c trên bếp sôi ùng ục.

Ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c đắng dần lan tỏa trong không khí, sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của Liễu Văn Oanh cuối cùng cũng hơi thả lỏng.

Lúc này nàng mới bất tri bất giác nhận ra.

Từng luồng giá lạnh đang từ bốn phía kéo đến.

Khi nãy lòng nóng như lửa đốt, nàng hoàn toàn không cảm nhận được đêm đông lạnh đến thấu xương thế này.

Liễu Văn Oanh chỉ khoác một chiếc áo ngoài mỏng.

Gió lạnh len qua khe cửa và khung cửa sổ, khiến nàng bất giác run lên.

Đúng lúc ấy.

Một chiếc áo choàng dày nặng bất ngờ phủ xuống vai nàng.

Mang theo hương thơm nhàn nhạt của loại hương liệu thượng hạng.

Chất liệu áo cũng cực kỳ tốt.

Vừa khoác lên đã thấy ấm áp dễ chịu.

Liễu Văn Oanh kinh ngạc quay đầu.

Bùi Định Huyền vẫn là gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị ấy.

Giữa hai hàng mày luôn mang theo vẻ nghiêm túc quen thuộc, không nhìn ra quá nhiều cảm xúc.

— Đồ dự phòng trên xe ngựa, ngươi cứ khoác trước đi.

Giọng nói trầm ổn bình tĩnh.

Không nghe ra bao nhiêu ý tứ quan tâm.

Liễu Văn Oanh vốn không phải người thích làm bộ làm tịch.

Lúc này trời lạnh, con lại đang bệnh.

Mọi lời từ chối đều trở thành khách sáo vô nghĩa.

Vì vậy nàng khẽ kéo c.h.ặ.t chiếc áo choàng vẫn còn lưu lại hơi thở của hắn, cúi đầu nói nhỏ:

— Đa tạ Đại gia.

Chiếc áo choàng ngăn cách gió lạnh.

Cơ thể nàng dần dần ấm lên.

---

Thuốc cuối cùng cũng sắc xong.

Liễu Văn Oanh tự mình thử nhiệt độ, rồi mới cẩn thận đút từng ngụm cho Lạc Lạc uống.

Vị t.h.u.ố.c đắng khiến đứa bé khó chịu, vừa vặn vẹo vừa khóc.

Nhưng Liễu Văn Oanh đã quen chăm sóc trẻ nhỏ.

Động tác cho uống t.h.u.ố.c rất thành thạo, chẳng tốn bao nhiêu sức.

Có lẽ t.h.u.ố.c đã phát huy tác dụng.

Lạc Lạc không còn khóc đến khản cả giọng như trước nữa.

Trái tim luôn treo lơ lửng của Liễu Văn Oanh cuối cùng cũng hạ xuống được đôi phần.

Nàng nhận lấy số t.h.u.ố.c còn lại đã được gói kỹ rồi bước ra khỏi hiệu t.h.u.ố.c.

---

Xe ngựa vẫn lặng lẽ đợi ngoài cửa.

Lần này nàng bước lên xe bằng ghế đạp, nhẹ tay nhẹ chân hơn hẳn.

Trong xe.

Bùi Định Huyền ít nói như thường lệ, đang nhắm mắt dưỡng thần.

Liễu Văn Oanh cũng không muốn quấy rầy.

Chỉ khẽ điều chỉnh tư thế để Lạc Lạc đang ngủ được thoải mái hơn.

Đường về chậm hơn lúc đi.

Bánh xe nghiền qua cành khô lá rụng, phát ra tiếng ken két.

Khi xe đi tới con phố chính cách phủ Quốc công hai ngõ nhỏ, đột nhiên bị một đội Kim Ngô Vệ cầm đuốc mang kích chặn lại.

Ánh lửa nhảy múa.

Phản chiếu lên giáp trụ và mũi kích lạnh lẽo sắc bén.

Khiến người ta bất giác sinh lòng sợ hãi.

Liễu Văn Oanh nhìn qua khe cửa xe.

Tim lập tức thắt lại.

Luật pháp triều đình cực kỳ nghiêm khắc.

Sau giờ giới nghiêm, kẻ không có lệnh mà đi lại ban đêm có thể bị xử t.ử ngay tại chỗ.

Nàng chỉ là một nhũ mẫu nhỏ bé.

Nếu bị tra ra...

Nghĩ tới đây, một luồng khí lạnh lập tức chạy dọc sống lưng.

Còn đáng sợ hơn cả cái lạnh trong hiệu t.h.u.ố.c lúc nãy.

Xa phu đã dừng xe lại, bắt đầu thương lượng với đội Kim Ngô Vệ bên ngoài.

Không bao lâu sau.

Có người gõ nhẹ lên thành xe.

Bùi Định Huyền vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi mở mắt ra.

Không hề hoảng hốt.

Bình tĩnh đến lạ thường.

Hắn lấy từ trong n.g.ự.c ra một tấm lệnh bài bằng gỗ mun, viền chỉ vàng tinh xảo, đưa ra ngoài qua cửa sổ.

Bên ngoài vang lên tiếng kiểm tra lệnh bài.

Ngay sau đó là giọng nói cung kính:

— Hóa ra là Bùi đại nhân. Ty chức vô lễ, xin đại nhân thứ tội. Mau cho qua!

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh.

Bùi Định Huyền thu lại lệnh bài rồi khép mắt lần nữa.

---

Đường về tĩnh lặng.

Liễu Văn Oanh không dám quấy rầy.

Chỉ lén lút quan sát.

Giữa hai hàng mày hắn khẽ nhíu lại.

Bờ vai vốn luôn thẳng tắp cũng lộ ra vài phần mệt mỏi.

Nét uể oải nơi chân mày khó lòng che giấu.

Có lẽ ban ngày phải bôn ba triều chính.

Đêm khuya lại vì chuyện của nàng mà chạy ngược chạy xuôi.

Cho nên mới mệt mỏi như vậy.

Đại phu nhân và Đại gia...

Đều là những người rất tốt.

---

Xe ngựa dừng vững trước cổng phủ Quốc công.

Liễu Văn Oanh ôm Lạc Lạc đã ngủ say, cẩn thận bước xuống.

Nàng nhờ người giữ cửa bế giúp đứa bé một lát.

Sau đó tháo chiếc áo choàng trên người xuống, gấp ngay ngắn rồi dùng hai tay dâng lên.

— Đa tạ Đại gia đêm khuya giúp đỡ. Ân tình này nô tỳ sẽ ghi nhớ trong lòng. Sau này nhất định tận tâm tận lực chăm sóc phu nhân và tiểu chủ t.ử để báo đáp một phần vạn.

Loại y phục của nam nhân như thế này.

Nàng không thể nhận.

Bùi Định Huyền nhận lại áo choàng.

Trên áo vẫn còn lưu lại hơi ấm cơ thể nàng.

Mùi hương trên áo cũng đã nhuốm thêm chút hương sữa nhàn nhạt.

Nghe nàng nói, hắn chợt hiểu.

Trong lòng nàng, sự giúp đỡ của hắn chỉ là ân tình.

Là báo đáp.

Là tình nghĩa chủ tớ.

Nhưng thứ hắn muốn...

Đâu chỉ có những điều ấy.

Bao tâm tư cuối cùng vẫn bị hắn đè nén dưới đáy mắt.

— Ừm. Đêm đã khuya rồi, mau về nghỉ đi.

Liễu Văn Oanh lại lần nữa cảm tạ.

Rồi ôm Lạc Lạc đi về con đường ngược hướng với hắn.

---

Về tới phòng.

Nàng ngủ chưa được hai canh giờ đã phải tới viện Đinh Lan hầu hạ.

Trong mắt hiện rõ tia m.á.u.

Mấy lần cố nén cơn ngáp.

Nhưng sự khác thường ấy vẫn bị Ôn Tĩnh Thư phát hiện.

— Hôm nay tinh thần ngươi không được tốt. Đêm qua không ngủ ngon sao?

Liễu Văn Oanh thành thật đáp:

— Đa tạ Đại phu nhân quan tâm. Đêm qua Lạc Lạc đột nhiên phát sốt, nô tỳ phải đưa con ra ngoài tìm thầy bốc t.h.u.ố.c.

Nghe vậy, vẻ quan tâm trên mặt Ôn Tĩnh Thư càng rõ hơn.

— Chuyện đứa bé bị bệnh lớn như thế, sao không sai người báo ta một tiếng? Đêm hôm khuya khoắt, một mình ngươi ôm con ra ngoài, nguy hiểm biết bao.

Trong lòng Liễu Văn Oanh dâng lên cảm giác ấm áp.

— Đêm đã khuya, nô tỳ không dám quấy nhiễu phu nhân.

Có những việc cần phải nói rõ ràng.

Chuyện tối qua gặp Đại gia.

Người giữ cửa thấy.

Xa phu cũng biết.

Trong phủ lớn như thế, làm gì có bức tường nào kín gió.

Thay vì sau này để lời đồn từ miệng người khác biến thành chuyện khác đi, khiến Đại phu nhân sinh lòng khúc mắc.

Chi bằng chính nàng chủ động nói ra.

Liễu Văn Oanh từ lâu đã quyết định.

Phải giữ khoảng cách rõ ràng với các nam chủ t.ử trong phủ.

Tuyệt không để dính chút hiềm nghi nào.

Vì vậy nàng ôn hòa nói tiếp:

— Đêm qua lúc nô tỳ định xuất phủ, vừa hay gặp Đại gia. May nhờ Đại gia giúp đỡ nên mới kịp thời mua t.h.u.ố.c cho Lạc Lạc uống, con bé mới bình an vô sự.

Nói xong, nàng lại bổ sung:

— Đại gia nhân hậu, thương xót hạ nhân. Phu nhân cũng là người khoan dung từ bi, luôn đối đãi với chúng nô tỳ vô cùng hậu đãi. Có thể làm việc tại viện Đinh Lan, được phu nhân và Đại gia che chở, là phúc khí của nô tỳ.

Lời nàng nói vô cùng chân thành.

Vừa khen Bùi Định Huyền.

Cũng không quên Ôn Tĩnh Thư.

Mọi thứ đều được cân bằng khéo léo.

Ôn Tĩnh Thư nghe xong liền gật đầu, khen nàng biết ăn nói.

— Đại gia nhà ta vì làm việc ở Hình bộ nên quanh năm tiếp xúc với hồ sơ án kiện, luật pháp, thậm chí cả những chuyện âm u hiểm ác.

— Thành ra mới dưỡng thành dáng vẻ nghiêm nghị như vậy.

— Đừng nói các ngươi là hạ nhân, ngay cả ta lúc mới gả vào phủ, lần đầu gặp chàng, cũng bị khí thế lạnh lùng ấy dọa cho giật mình.

Nói đến đây.

Ánh mắt nàng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nơi đó có một cành mai vàng đang chớm nở.

Trong mắt hiện lên vẻ hoài niệm xa xăm.

— Nhưng sống lâu rồi mới biết.

— Chàng là người ngoài lạnh trong nóng, trọng tình trọng nghĩa, làm việc lại rất có trách nhiệm.

— Chỉ là không quen biểu lộ bằng lời nói mà thôi.

Trong lời Ôn Tĩnh Thư không có quá nhiều vẻ thân mật của phu thê.

Ngược lại giống như sự thấu hiểu và công nhận được tích lũy qua năm tháng.

Liễu Văn Oanh cụp mắt mỉm cười.

Không dám bình phẩm quá nhiều về nam chủ t.ử trong phủ.

Chỉ thuận theo câu chuyện mà đáp:

— Phu nhân quả thật tinh tường nhìn người. Đại gia có phẩm hạnh như vậy là phúc khí của phu nhân, cũng là phúc khí của cả phủ Quốc công.