Nhưng đây lại là phủ Dụ Quốc Công, là địa bàn của người ta.

Lương thị cho dù có bất mãn đến đâu, cảm thấy mình bị lạnh nhạt đến mức nào, cũng chỉ có thể nhịn xuống.

Lửa giận không có chỗ phát tiết, nghẹn trong lòng, thiêu đốt đến mức ngũ tạng lục phủ đều khó chịu.

Lương thị không dám, cũng không thể tìm Ôn Tĩnh Thư hay Bùi phu nhân gây chuyện, bèn trút toàn bộ oán khí chất chứa trong lòng lên đám nô bộc của phủ Quốc Công.

Đám bà t.ử và nha hoàn bà ta mang theo cũng rất biết nhìn sắc mặt chủ t.ử, hùa theo giọng điệu của Lương thị, hết soi mói chỗ này lại bắt bẻ chỗ kia đối với những hạ nhân được phủ Quốc Công phái tới hầu hạ.

Đám tôi tớ làm việc ở Tây viện thực sự khổ không thể tả.

Trong âm thầm, tiếng oán than nổi lên khắp nơi.

Những chuyện gà bay ch.ó sủa ở Tây viện cuối cùng cũng truyền đến tai Bùi phu nhân.

Đêm ấy, Quốc Công gia Bùi Hồng Thái xử lý xong công vụ liền trở về Hòa Xuân Đường.

Thấy ông lộ vẻ mệt mỏi, Bùi phu nhân trước tiên hầu hạ ông dùng một chén trà sâm. Đợi khí sắc ông khá hơn đôi chút, bà mới cho lui tất cả hạ nhân, chỉ để lại hai vị ma ma tâm phúc canh giữ ngoài cửa.

— Lão gia, dạo gần đây bên Tây viện náo nhiệt lắm đấy.

Bùi phu nhân vừa nói vừa đưa lò sưởi trong tay sang.

Bùi Hồng Thái nhận lấy, day day mi tâm.

— Nhà Thừa Hàn sao? Chẳng phải đã giao cho Tĩnh Thư chăm nom rồi sao?

— Tĩnh Thư?

Bùi phu nhân hừ lạnh một tiếng.

— Tĩnh Thư đã bị bọn họ làm cho tức đến ngã bệnh rồi.

Nhân cơ hội ấy, bà đem toàn bộ chuyện Lương thị khó chiều, ngang ngược tác oai tác quái ở Tây viện kể lại một lượt.

Cuối cùng, bà còn liên hệ chuyện Diệp ca nhi hôm ấy suýt mất mạng với việc Ôn Tĩnh Thư hiện giờ đổ bệnh, giọng điệu lạnh lẽo đáng sợ.

— Trước là cháu đích tôn của ông suýt c.h.ế.t trong tay hạt sen kia, nay lại đến con dâu của ông bị ép đến mức đổ bệnh. Đây là thân thích phương xa gì chứ? Rõ ràng là đến đòi nợ, cố ý gây phiền phức.

— Chẳng lẽ thật sự muốn để bọn họ tiếp tục ăn vạ trong phủ, làm cho gà ch.ó không yên hay sao?

Quốc Công gia nghe xong, chân mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

Chuyện của Diệp ca nhi, về sau ông cũng đã biết, trong lòng vừa sợ hãi vừa giận dữ.

Nhưng chuyện có liên quan tới gia đình huynh trưởng, lại còn dính tới ân oán năm xưa, nên ông vẫn luôn có chút cố kỵ.

— Dẫu sao cũng là huynh đệ một nhà. Gia quyến của huynh ấy từ xa tới đây, ta vừa mở miệng đã đuổi người, truyền ra ngoài còn ra thể thống gì?

— Lão gia, đến lúc này rồi mà ông vẫn còn nghĩ tới chút tình huynh đệ ấy sao?

Bùi phu nhân không khỏi tức giận.

— Ông nghĩ cho bọn họ, nhưng bọn họ có từng nghĩ cho cháu ruột của ông, cho con dâu của ông không?

— Hay là phải đợi xảy ra chuyện không thể cứu vãn nổi, ông mới chịu quyết đoán?

Bùi Hồng Thái nào phải không thương Diệp ca nhi?

Ông nào phải không xót Ôn Tĩnh Thư?

Chỉ là ngồi ở vị trí của ông, điều phải cân nhắc luôn nhiều hơn người khác.

Ông bực bội đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng.

— Vậy bà muốn thế nào? Chẳng lẽ bảo ta trực tiếp mở miệng, bảo bọn họ lập tức cút về Giang Nam? Như thế còn ra thể thống gì nữa?

— Bọn họ hành sự không biết thể thống, còn chúng ta cứ phải nhẫn nhịn mãi mới gọi là mất thể thống!

Biết ép buộc cũng vô ích, Bùi phu nhân suy nghĩ một lát rồi nói:

— Nếu lão gia cảm thấy trực tiếp đuổi khách không thích hợp, thiếp ngược lại có một biện pháp.

— Biện pháp gì?

— Mẫu thân chẳng phải đang tĩnh dưỡng ở điền trang ngoài thành sao? Vốn dĩ đã nói qua ngày hai mươi tháng Chạp mới đón người về phủ ăn Tết.

— Chi bằng năm nay đón mẫu thân trở về sớm hơn đi.

Mẹ ruột của Quốc Công gia, tức Bùi lão phu nhân, thuở sinh thời cùng lão Quốc Công gia quá cố là một đôi phu thê tình sâu nghĩa nặng.

Sau khi Quốc Công gia kế thừa tước vị, lão Quốc Công gia liền cùng thê t.ử lui về sống ẩn cư nơi núi rừng ngoại ô kinh thành, chỉ những dịp lễ Tết hay đại sự mới trở về phủ.

Về sau lão Quốc Công gia bệnh mất, Bùi lão phu nhân cũng thường trú tại biệt trang ngoài thành ấy, phần lớn thời gian đều dùng để tưởng niệm phu quân.

Chỉ mỗi khi cuối năm gần đến, vì đoàn tụ và tế tổ, bà mới nhận lời khẩn cầu của con cháu mà về phủ ở lại một thời gian.

Hơn nữa, tính tình của Bùi lão phu nhân, ai cũng rõ.

Bà thích yên tĩnh nhất, cũng ghét nhất những kẻ lắm lời thị phi, gây chuyện thị phi.

Với kiểu tác phong của Lương thị, trước mặt Bùi lão phu nhân chắc chắn sẽ chẳng chiếm được chút lợi lộc nào.

Lại thêm những chuyện cũ năm xưa còn đó, Bùi lão phu nhân chưa chắc sẽ cho Lương thị sắc mặt tốt.

Đến lúc ấy, Lương thị tự nhiên sẽ biết khó mà lui.

So với việc trực tiếp đuổi người, cách này quả thực uyển chuyển và cao minh hơn nhiều.

Bùi Hồng Thái suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

— Được, năm nay trời lạnh đến sớm. Nghe nói phía Bắc đã xảy ra mấy trận bão tuyết không nhỏ. Đón mẫu thân trở về sớm một chút cũng tốt.

Bùi phu nhân khẽ gật đầu.

— Vậy ngày mai thiếp sẽ sắp xếp xe ngựa đi đón mẫu thân.

— Ừm, vất vả cho phu nhân rồi. Đêm đã khuya, nghỉ ngơi thôi.

Phu thê hai người không nói thêm gì nữa, cùng nằm xuống nghỉ ngơi.

---

Ngày mùng năm tháng Chạp.

Trời vừa hửng sáng, hàn khí đã lạnh thấu xương.

Khoảng đất trống trước đại môn phủ Dụ Quốc Công đã chật kín người.

Để nghênh đón lão phu nhân hồi phủ, trên dưới cả phủ không ai dám lơ là.

Quốc Công gia và Bùi phu nhân đứng ở hàng đầu.

Đại gia và Nhị gia vì đang giữ chức quan cũng xin nghỉ một ngày để chờ đón.

Liễu Văn Oanh với thân phận nhũ mẫu, ôm tiểu chủ t.ử được bọc kín mít trong lòng, đứng ở phía sau đám chủ t.ử, lẫn trong hàng ngũ nha hoàn và bà t.ử.

Gió lạnh buổi sớm len lỏi khắp nơi.

Nàng ôm tiểu chủ t.ử c.h.ặ.t hơn một chút, mượn đám đông chắn bớt gió lạnh.

Nhưng ánh mắt lại bị vài bóng người phía trước thu hút.

Nổi bật nhất đương nhiên là vị Tứ nương t.ử Bùi Dung Duyệt mà nàng chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt.

Nàng ấy khoác một chiếc áo choàng lông hồ ly bạc vô cùng dày dặn.

Trên đầu còn đội một chiếc mũ mạng màu nhạt phủ tới vai, vừa chắn gió vừa che kín dung mạo.

Trong tay ôm một lò sưởi mạ vàng.

Thân hình dưới lớp y phục nặng nề vẫn trông mảnh mai yếu ớt.

Lặng lẽ đứng nơi đó, giống như một gốc lan quý bị tuyết phủ kín.

Ánh mắt Liễu Văn Oanh hơi dịch chuyển, rơi lên hai người đang sóng vai đứng phía trước.

Đại gia Bùi Định Huyền vẫn mặc thường phục màu đen tuyền.

Đứng giữa màn sương lạnh, thân hình cao thẳng như tùng bách.

Nhị gia Bùi Trạch Ngọc mặc áo màu sương trắng, đầu đội ngọc quan.

Khóe môi mang ý cười, nhưng ý cười chẳng chạm tới đáy mắt.

Ôn hòa mà xa cách, khiến người khác không dám tùy tiện lại gần.

Phía sau nữa là Tam gia Bùi Diệu Quân.

Vì dậy quá sớm nên hắn đang gật gù buồn ngủ.

Trường bào đỏ thêu chỉ vàng tung bay trong gió, tóc đen buộc bằng dây tua đỏ, bên hông đeo ngọc bội.

Vừa nhìn thấy Bùi Diệu Quân, lòng Liễu Văn Oanh lập tức căng thẳng.

Nàng lặng lẽ lùi sâu hơn vào trong đám người.

Gặp phải Tiểu Diêm Vương này, chưa từng có chuyện gì tốt lành xảy ra cả.

Mọi người đứng đợi trước cửa chừng một tuần trà.

Mãi tới cuối con phố dài mới vang lên tiếng xe ngựa rõ ràng.

Một cỗ xe ngựa mui xanh nóc đen, được mấy bà t.ử và nha hoàn vây quanh, chậm rãi tiến đến.

Cuối cùng dừng hẳn trước cánh đại môn sơn son khí thế của phủ Quốc Công.

Rèm xe được một bà t.ử đi theo cung kính vén lên.

Quốc Công gia chỉnh lại y bào, sải bước tiến lên, đích thân đưa tay đỡ người.

Bùi phu nhân cũng theo sát phía sau, trên mặt nở nụ cười đoan trang thích hợp.

Một bóng dáng lão phụ nhân xuất hiện nơi càng xe.

Động tác của bà tuy hơi chậm, nhưng hoàn toàn không hề có vẻ già yếu lụm khụm.

Bà bước xuống xe vô cùng vững vàng.

Bùi lão phu nhân mặc áo bối t.ử gấm màu xanh đậm, bên ngoài khoác áo choàng cùng màu viền lông hồ ly đen.

Tóc bạc b.úi gọn gàng ngăn nắp, trên đầu đeo trọn bộ trang sức phỉ thúy.

Bà không còn trẻ nữa.

Nhưng trên người cũng chẳng có bao nhiêu vẻ già nua.

Toàn thân trên dưới chỉ còn lại sự từng trải lắng đọng, tinh thần minh mẫn và phong thái trầm ổn.

— Mẫu thân dọc đường vất vả rồi.

Quốc Công gia đỡ lấy mẫu thân, cung kính nói.

Bùi lão phu nhân khẽ gật đầu.

— Cuối năm công việc bận rộn, còn khiến các con phải ra đón từ sớm.

Bùi phu nhân vội đáp:

— Mẫu thân quá lời rồi. Đón người về phủ đoàn viên vốn là chuyện nên làm. Dọc đường vẫn bình an chứ ạ?

— Vẫn tốt.

Bùi lão phu nhân đáp ngắn gọn.

Ánh mắt bà vượt qua hai người họ, rơi xuống đám cháu chắt đang lần lượt tiến lên hành lễ phía sau.

Đợi tất cả con cháu đều hành lễ xong xuôi, ánh mắt bà chậm rãi lướt qua từng khuôn mặt.

Trong lòng không khỏi dâng lên cảm khái.

— Mới chớp mắt một cái thôi, bọn trẻ đều đã lớn cả rồi...

— Dung mạo cũng thay đổi nhiều quá...!