Nghe thấy Lạc Lạc gọi một tiếng “nương thân”, tuy hai chữ ấy bị con bé phát âm thành “lương thân”, nhưng ý tứ lại vô cùng rõ ràng.
— Lạc Lạc? Vừa rồi con gọi nương thân sao?
Liễu Văn Oanh gần như không dám tin vào tai mình, còn tưởng bản thân nghe nhầm.
Lạc Lạc bị phản ứng kích động bất ngờ của mẫu thân làm cho có chút ngơ ngác.
Con bé chớp chớp đôi mắt to, đôi môi nhỏ lại mím mím.
Sau đó lại thử một lần nữa, rõ ràng hơn trước:
— Nương... thân...
— Lạc Lạc! Lạc Lạc của ta! Con biết gọi nương thân rồi!
Liễu Văn Oanh nghẹn ngào, kích động đến mức nói năng lộn xộn.
Sau một thoáng thất thố, nàng mới ý thức được mình vẫn đang ở trước mặt Đại phu nhân, vội vàng ngừng khóc.
— Đại phu nhân, vừa rồi Lạc Lạc cuối cùng cũng gọi nô tỳ là nương thân. Nô tỳ thật sự quá vui mừng nên mới thất lễ như vậy.
Nhìn bộ dạng ấy của nàng, Ôn Tĩnh Thư cũng cảm động lây.
— Ta hiểu mà. Lúc Diệp nhi lần đầu tiên mở miệng gọi ta, chẳng phải ta cũng vui đến mức phát bao đỏ cho mọi người, chia sẻ chút hỷ khí đó sao?
T.ử Trúc cũng cười góp vui:
— Đúng vậy đấy! Lạc Lạc vừa mở miệng đã gọi được từ “nương thân” phức tạp như thế. Liễu nhũ mẫu vui mừng cũng là chuyện phải thôi.
— Sau này nhất định sẽ là một cô nương cực kỳ thông minh.
Nhà ai có đứa trẻ vừa mở miệng đã không học gọi cha gọi mẹ trước, mà lại gọi luôn “nương thân”?
Chẳng phải là vừa cất tiếng đã khiến người khác kinh ngạc hay sao?
Được Đại phu nhân an ủi, Liễu Văn Oanh cũng không còn thấp thỏm nữa.
Nàng cúi đầu hôn nhẹ lên đỉnh tóc con gái.
— Thông minh hay không, nô tỳ cũng chẳng cầu mong. Chỉ mong Lạc Lạc cả đời này được bình an thuận lợi, vui vẻ khỏe mạnh là đủ rồi.
Năm mới sắp đến.
Một tiếng “nương thân” của Lạc Lạc chính là món quà tốt đẹp nhất mà nàng nhận được.
---
Đúng lúc ấy, ánh sáng nơi cửa Noãn Các bỗng tối đi đôi chút.
Một bóng người cao lớn thẳng tắp xuất hiện sau tấm rèm.
Trường bào màu đen.
Gương mặt trầm tĩnh.
Mọi người trong phòng vội vàng đứng dậy nghênh đón.
Ôn Tĩnh Thư là người lên tiếng trước:
— Đại gia tới rồi.
Tim Liễu Văn Oanh cũng khẽ nhảy dựng.
Nàng không dám đặt Lạc Lạc xuống giường sưởi, chỉ đành ôm con gái cùng mọi người hành lễ.
Dường như Bùi Định Huyền vừa từ bên ngoài trở về.
Trên vai vẫn còn vương chút khí lạnh chưa tan.
Thân hình cao thẳng như tùng.
— Không cần đa lễ.
Bùi Định Huyền bước vào trong.
Ánh mắt đầu tiên rơi lên người Diệp nhi đang nằm trong lòng Ôn Tĩnh Thư, vẻ lạnh lùng nơi đáy mắt lập tức dịu đi đôi phần.
Ngay sau đó, tầm mắt hắn chuyển sang cô bé trong lòng Liễu Văn Oanh.
Khuôn mặt nhỏ trắng trẻo sạch sẽ.
Ngũ quan thanh tú.
Đôi mắt đen láy mở to.
Bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo của mẫu thân.
Ánh mắt hắn dừng lại trên người cô bé thêm vài giây.
Ôn Tĩnh Thư lên tiếng:
— Đại gia, đây là con gái của Liễu nhũ mẫu, tên là Lạc Lạc.
— Lạc Lạc và Diệp nhi tuổi tác xấp xỉ nhau. Thiếp nghĩ để hai đứa trẻ thường xuyên chơi cùng sẽ có ích cho sự trưởng thành của Diệp nhi.
Con của chủ t.ử và con của nô tài chơi cùng nhau.
Trong mắt những người xuất thân thế gia vọng tộc, điều ấy ít nhiều có phần không thích hợp.
Dù sao tôn ti vẫn có khác biệt.
Nói xong, Ôn Tĩnh Thư lại bổ sung:
— Liễu nhũ mẫu một mình nuôi con, cô nhi quả mẫu, sống trong phủ cũng chẳng dễ dàng gì.
— Để hai đứa trẻ có bạn chơi bạn với nhau cũng là chuyện tốt.
— Cô nhi quả mẫu?
Bùi Định Huyền hơi nhíu mày.
— Vâng.
Ôn Tĩnh Thư khẽ thở dài.
— Liễu nhũ mẫu số khổ. Phu quân vì biến cố mà qua đời, nhà chồng lại bạc tình bạc nghĩa, đuổi nàng ra khỏi cửa.
— Tuy không nơi nương tựa, nhưng tính tình nàng điềm đạm ổn trọng, làm việc cũng vô cùng tận tâm.
Trong lời nói không giấu được sự thương xót và che chở dành cho Liễu Văn Oanh.
Suốt quá trình ấy, Liễu Văn Oanh vẫn luôn cúi đầu.
Dáng người nàng cân đối mềm mại.
Trên người mặc chiếc áo bối t.ử lót bông màu xanh đã cũ quá nửa.
Mái tóc đen chỉ b.úi đơn giản, cài một cây trâm bạc mộc mạc.
Vì vừa rồi quá xúc động nên khóe mắt vẫn còn vương chút đỏ nhạt chưa tan.
Làn da bởi thế càng thêm trắng mịn.
Ôm con gái đứng lặng nơi đó.
Tựa như tất cả những cay đắng và khổ cực trong quá khứ đều đã lắng sâu vào tận đáy lòng.
Một góa phụ trẻ tuổi xinh đẹp.
Mang theo đứa con còn đỏ hỏn.
Bị nhà chồng đuổi khỏi cửa.
Một mình phiêu bạt.
Nỗi đắng cay trong đó, đâu thể chỉ dùng hai chữ “số khổ” mà kể hết được.
Trong đôi mắt sâu thẳm của Bùi Định Huyền thoáng hiện lên một gợn sóng rất khẽ.
Liễu Văn Oanh dường như cũng cảm nhận được điều gì đó, bất giác nâng hàng mi lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc.
Giống như bị bỏng phải.
Liễu Văn Oanh lập tức dời mắt đi.
Cuộc đối mắt ngắn ngủi ấy nhanh đến mức tựa hồ chưa từng xảy ra.
Không ai trong phòng nhận ra.
Bùi Định Huyền lên tiếng:
— Đều là người trong phủ, tự nhiên phải được đối đãi t.ử tế.
Lời ấy vừa là đáp lại Ôn Tĩnh Thư, cũng là một cách bày tỏ thái độ.
Con của nhũ mẫu hoàn toàn có thể cùng tiểu thiếu gia vui chơi và trưởng thành.
Dường như vẫn cảm thấy chưa đủ.
Bùi Định Huyền bế lấy Diệp nhi, rồi lại quay sang phía Lạc Lạc.
— Đưa đây.
Liễu Văn Oanh không tiện từ chối ý của chủ t.ử.
Đành giao Lạc Lạc cho hắn.
Bùi Định Huyền vững vàng đón lấy con bé.
Một tay vẫn ôm Diệp nhi.
Thân hình hắn cao lớn mạnh mẽ.
Sức lực hiển nhiên không nhỏ.
Một tay bế một đứa trẻ mà vẫn vô cùng thong dong.
Diệp nhi nằm trong lòng phụ thân, hưng phấn vô cùng.
Bàn tay nhỏ túm lấy vạt áo hắn, ê a gọi mãi.
Lạc Lạc thì trái lại rất ngoan.
Không chớp mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú nghiêm nghị nhưng không hề dữ dằn ở ngay trước mặt.
Mọi người nhìn thấy Đại gia vốn ngày thường nghiêm túc lạnh lùng.
Một tay ôm tiểu thiếu gia tôn quý của phủ Quốc Công.
Một tay ôm con gái của nhũ mẫu.
Hai đứa trẻ đáng yêu nằm trong vòng tay hắn.
Ngay cả những đường nét vốn sắc lạnh trên khuôn mặt cũng trở nên mềm mại hơn.
Trong lòng Ôn Tĩnh Thư bất giác dâng lên một luồng ấm áp.
Trước đây Bùi phu nhân từng lén nói với nàng:
“Đừng nhìn Đại gia lạnh nhạt như thế. Nam nhân lần đầu làm phụ thân, tâm tính thường sẽ mềm đi không ít.”
Khi ấy nàng chỉ cho rằng đó là lời an ủi của trưởng bối.
Cho đến hôm nay tận mắt chứng kiến dáng vẻ dịu dàng của Bùi Định Huyền khi bế trẻ con.
Nàng mới thật sự tin.
Những nha hoàn và ma ma làm việc lâu năm ở Viện Đinh Lan cũng có cảm giác tương tự.
Đại gia quả thực đã thân thiện hơn trước rất nhiều.
Chỉ riêng Liễu Văn Oanh là khẽ nhíu mày.
Nàng luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Nhưng cụ thể không ổn ở đâu, nàng lại không nói rõ được.
Đại phu nhân đối xử tốt với nàng thì rất dễ hiểu.
Nhưng Đại gia thì vì sao?
Trong hoa viên, hắn từng giúp nàng đuổi Tam gia gây rối.
Đêm khuya nàng ra phủ bị ngăn cản, hắn còn đích thân dẫn nàng đi mua t.h.u.ố.c.
Giờ đây lại dịu dàng với con gái nàng như vậy.
Thân thiết đến bất ngờ.
Liễu Văn Oanh nghĩ mãi không ra.
Cuối cùng cũng chẳng muốn nghĩ nữa.
Có một chủ t.ử không hà khắc với hạ nhân chẳng phải là chuyện tốt sao?
Có lẽ đối phương chỉ đơn giản là người ngoài lạnh trong nóng mà thôi.
Nếu cứ nghi thần nghi quỷ thế này, chẳng qua chỉ tự chuốc lấy phiền não.
---
Sau ngày hôm đó ở Noãn Các, Liễu Văn Oanh cố ép cảm giác kỳ lạ trong lòng xuống, coi như bản thân nghĩ quá nhiều.
Thế nhưng cuộc sống vẫn âm thầm xuất hiện những thay đổi.
Những tâm phúc đắc lực bên cạnh Bùi Định Huyền liên tục sưu tầm đủ loại đồ vật từ kinh thành và các vùng lân cận.
Tất cả đều là những món đồ tinh xảo dành riêng cho trẻ nhỏ.
Nào là những con vật nhỏ nhiều màu sắc đan bằng nan tre mảnh.
Những quả cầu tinh xảo gắn hạt lưu ly, xoay lên phát ra tiếng leng keng vui tai.
Hay những mô hình xe ngựa, nhà cửa bằng gỗ có thể tháo rời rồi lắp ghép lại.
Món nào cũng được chế tác khéo léo thú vị.
Rõ ràng là những vật phẩm được lựa chọn cẩn thận để vừa chơi vừa học.
Điều khiến Liễu Văn Oanh bất ngờ là...
Những món đồ chơi được đưa tới Viện Đinh Lan, không có ngoại lệ nào, đều chuẩn bị thành hai phần.
Một phần đương nhiên dành cho tiểu thiếu gia.
Phần còn lại thuộc về ai thì không cần nghĩ cũng biết.
Trong phủ hiện giờ chỉ có hai đứa trẻ.
Lạc Lạc.
Ban đầu Liễu Văn Oanh tuyệt đối không dám nhận.
— Như vậy sao được?
— Chủ t.ử thương yêu, nô tỳ vô cùng cảm kích, nhưng thực sự không dám nhận.
Ôn Tĩnh Thư chỉ dịu dàng nói:
— Chẳng phải vật gì đáng giá.
— Ngươi cứ nhận lấy đi.
— Nếu không phần dư ra ấy cũng chỉ có thể bỏ đi thôi.
Lúc ấy Liễu Văn Oanh mới thấp thỏm nhận lấy.
Không ngừng cảm tạ Đại phu nhân.
Nàng nghĩ rằng.
Bất kể Đại gia xuất phát từ nguyên nhân gì.
Sự đối đãi t.ử tế chân thực này là không thể giả được.
Bản thân nàng vốn là người biết nhớ ân báo đáp.
Nay nhận được quá nhiều sự chăm sóc ngoài dự liệu.
Ý nghĩ muốn báo đáp trong lòng càng ngày càng mãnh liệt.
Từ nay về sau.
Nhất định phải chăm sóc thật tốt tiểu chủ t.ử và Đại phu nhân.
Tuyệt đối không phụ lòng tin tưởng của họ.
Chỉ là...
Sau khi nhận những món đồ chơi ấy.
Trong lòng Liễu Văn Oanh vẫn luôn tồn tại một tia băn khoăn mơ hồ.
Hy vọng là nàng đã nghĩ nhiều rồi.
Đại gia là người như vậy.
Từ khi nào lại đối xử ôn hòa với một hạ nhân đến thế?
Chắc chắn...
Là bởi hắn có tấm lòng nhân hậu mà thôi.
…………
(Mọi người ơi, hiện tại mình dịch được cũng khá khá rồi nhưng mà web k cho đăng truyện dài, vậy mn đợi mình kiếm web đăng truyện dài có gì mình báo lại nha)