Sắc mặt Hàn Tự Khiêm thoáng cứng lại.
"A Ninh, nàng muốn mang tất cả đi?"
"Đó vốn là của ta."
"Nhưng Hàn gia đã sử dụng những sản nghiệp ấy suốt bảy năm, sử dụng lâu ngày thì biến thành của Hàn gia sao?"
Hắn không trả lời được.
"Bảy năm qua, bạc ta bỏ ra phụng dưỡng phụ mẫu chàng, lo liệu lộ phí và giúp chàng gây dựng tiền đồ, ta không truy cứu."
"Nhưng cửa hàng, ruộng đất, ngân phiếu cùng di vật của mẫu thân ta, Hàn gia phải trả lại đầy đủ."
Hàn Tự Khiêm nhìn danh mục trước mặt.
"Ta cần bàn lại với phụ mẫu."
"Chàng muốn cưới người khác thì tự mình quyết định, đến khi trả lại tài sản mới nhớ phải hỏi phụ mẫu sao?"
Sắc mặt hắn khó coi, nhưng cuối cùng vẫn cầm danh mục rời đi.
Sáng hôm sau, Hàn lão phu nhân cùng Hàn phụ lập tức đến viện của ta.
"An Ninh, ngươi đã làm dâu Hàn gia bảy năm."
"Những cửa hàng và ruộng đất ấy từ lâu đã được dùng làm sản nghiệp trong phủ, sao có thể nói mang đi là mang đi?"
Ta lấy từng bản sao khế ước đặt lên bàn.
"Toàn bộ khế ước gốc đều đứng tên mẫu thân ta, Dung Tố Tâm."
"Ta chưa từng ký giấy chuyển nhượng cho Hàn gia."
Hàn phụ sa sầm mặt.
"Ngươi đã gả vào đây, tài sản của ngươi đương nhiên thuộc về nhà chồng."
"Ngày cưới ngươi, Hàn gia đã bỏ ra bao nhiêu sính lễ?"
Cả hai người đều im lặng.
Năm ấy Hàn Tự Khiêm chỉ là một thư sinh nghèo.
Hôn lễ do ta tự bỏ bạc tổ chức.
Căn nhà Hàn gia đang ở được tu sửa bằng tiền của ta.
Xe ngựa, y phục cùng phần lớn chi dùng trong phủ đều lấy từ lợi tức các cửa hàng Dung gia.
Nếu ta mang hết tài sản rời đi, Hàn gia gần như chỉ còn một căn nhà cũ và bổng lộc của Hàn Tự Khiêm.
Hàn lão phu nhân lập tức quay sang con trai.
"Tự Khiêm, con muốn đưa Khương cô nương vào phủ thì cứ giữ An Ninh làm chính thê, cho Khương cô nương làm thiếp là được."
"Hà tất phải hòa ly?"
Khương Nhu Gia đang đứng ngoài cửa nghe thấy, lập tức bước vào.
"Nếu lão phu nhân đã nói như vậy, Nhu Gia xin cáo từ."
Nàng ta vừa quay người, Hàn Tự Khiêm đã giữ lại.
"Nàng đang mang thai, muốn đi đâu?"
Khương Nhu Gia đỏ mắt.
"Ta không làm thiếp."
"Ta yêu chàng, nhưng không muốn cả đời tranh giành với người khác."
"Nếu chàng không thể thực hiện lời đã hứa, xin hãy để ta rời đi."
"Nhu Gia, ta đã hứa sẽ cưới nàng làm chính thê."
"Nhưng Hàn gia không muốn trả lại tài sản cho phu nhân."
"Chuyện hòa ly còn không biết phải kéo dài đến bao giờ, cuối cùng người phải nhượng bộ vẫn là ta."
Hàn Tự Khiêm quay sang phụ mẫu.
"Chuyện hòa ly đã quyết định, tài sản sẽ từ từ kiểm kê."
Hai chữ "từ từ" khiến ta bật cười.
Hắn đã bắt đầu do dự.
Khương Nhu Gia cũng nhận ra điều ấy.
Nàng ta muốn trở thành chính thê, nhưng nếu ta mang hết tài sản rời đi, thứ nàng ta nhận được chỉ là một viên tri huyện với bổng lộc không cao, cùng một Hàn gia đã quen sống sung túc.
Hai ngày sau, Khương Nhu Gia chủ động đến viện của ta.
Nàng ta mặc váy trắng rộng, sắc mặt nhợt nhạt, vừa bước vào đã đặt tay lên bụng.
"Phu nhân, ta đến để xin lỗi."
"Ngươi muốn xin lỗi chuyện gì?"
"Ta không biết Hàn đại nhân đã có thê t.ử."
"Nếu biết sớm, ta tuyệt đối không để mình lún sâu đến mức này."
"Hiện tại đã biết, ngươi có thể rời đi."
Khương Nhu gia lập tức đỏ mắt.
"Ta đang mang cốt nhục của chàng, còn có thể đi đâu?"
"Nếu phu nhân không đồng ý hòa ly, ta sẽ rời khỏi Hàn phủ."
"Ta không muốn Hàn đại nhân vì ta mà mất đi người đã cùng chàng trải qua bảy năm."
Ta nhìn dáng vẻ dịu dàng, nhẫn nhịn của nàng ta.
"Ngươi nói mình không muốn chen vào, nhưng lại theo phu quân ta trở về tận cửa."
"Ngươi nói không cầu danh phận, nhưng nhất quyết không chịu làm thiếp."
"Ngươi nói muốn rời đi, nhưng mỗi lần quay lưng đều chờ hắn giữ lại."
Khương Nhu Gia ngẩng lên, nước mắt lăn dài trên má.
"Phu nhân cho rằng ta đang tính kế sao?"
"Khương Nhu Gia, ngươi không phải không tranh."
"Ngươi chỉ muốn Hàn Tự Khiêm tự tay dâng mọi thứ đến trước mặt ngươi, để ngươi không phải mang tiếng cướp đoạt."
Sắc mặt nàng ta trắng bệch.
Nàng ta bước đến, bất ngờ nắm lấy tay áo ta.
“Ta chỉ muốn một người thật lòng yêu mình, vì sao phu nhân nhất định phải làm nhục ta như vậy?”
Ta rút tay áo khỏi tay nàng ta.
"Buông ra."
Ngay khoảnh khắc ấy, Khương Nhu Gia đột nhiên lùi về phía sau rồi ngã mạnh xuống đất.
"Phu nhân, vì sao người lại xô ta?"
Ta chưa kịp lên tiếng, nha hoàn đứng ngoài cửa đã hét lớn.
Dưới lớp váy trắng của Khương Nhu gia, một vệt m.á.u nhanh ch.óng loang ra.
Hàn Tự Khiêm chạy đến, vừa nhìn thấy nàng ta nằm dưới đất đã lập tức ôm lên.
Khương Nhu gia yếu ớt nắm lấy vạt áo hắn.
"Đứa trẻ, Hàn đại nhân, cứu con của chúng ta."
Vị đại phu đi theo nàng ta nhanh ch.óng được gọi tới.
Sau khi bắt mạch, ông ta lắc đầu.
"Hỉ mạch đã không còn, đứa trẻ không giữ được."
Khương Nhu gia bật khóc.
"Ta chỉ muốn xin phu nhân tha thứ, ta đã nói mình sẽ rời đi, cũng không tranh giành danh phận nữa, vì sao người vẫn không chịu buông tha cho con ta?"
Hàn Tự Khiêm chậm rãi ngẩng đầu nhìn ta.
"Là nàng đẩy Nhu gia."
"Ta không chạm vào nàng ta."
Nha hoàn tận mắt nhìn thấy nàng ta tự nắm lấy tay áo ta rồi ngã xuống.
Khương Nhu Gia lập tức khóc lớn hơn.
"Phu nhân cho rằng ta sẽ dùng chính đứa trẻ của mình để vu oan cho người sao?"
Ta nhìn vị đại phu trước mặt.
"Có thật sự từng có đứa trẻ hay không, chỉ cần mời một đại phu khác đến bắt mạch là biết."
Hàn Tự Khiêm lập tức chắn trước mặt Khương Nhu Gia.
"Nàng ấy vừa mất con, nàng còn muốn làm nhục nàng ấy đến mức nào?"
"Ta chỉ yêu cầu xem mạch lại là đủ rồi."
Hắn nhìn ta, giọng nói lạnh xuống.
"Ta vốn muốn cùng nàng hòa ly trong êm đẹp, không ngờ nàng vì không muốn rời khỏi Hàn gia mà ra tay với một đứa trẻ chưa chào đời."
Ta nhìn người nam nhân từng chung sống với mình suốt bảy năm.
Hắn không muốn tra rõ, cũng không cần biết sự thật.
Chỉ cần Khương Nhu Gia khóc, hắn đã lập tức tin người có tội là ta.
"Ba ngày sau ta sẽ mở từ đường."
"Dung An Ninh, lần này không phải hòa ly, ta sẽ hưu nàng khỏi Hàn gia."
Ngay hôm ấy, ta bị chuyển đến tiểu viện phía tây.
Hàn lão phu nhân còn tuyên bố những tài sản ta mang đến phải được giữ lại để bồi thường cho cốt nhục Hàn gia đã mất.
Tối trước ngày mở từ đường, một người áo đen lạ mặt bí mật bước vào phòng ta.
Vừa nhìn thấy ta, hắn đã quỳ xuống.
"Sở cô nương."
Ta siết nhẹ chén trà trong tay.
"Ngươi biết ta là ai?"
“Thuộc hạ phụng mệnh bệ hạ âm thầm bảo vệ cô nương.”
Bệ hạ mà hắn nói là Tần Hoài Viễn, hoàng đế đương triều, cũng chính là thanh mai trúc mã cùng ta lớn lên.