Bảy năm trước, ta từ bỏ Phượng Vị, đổi tên thành Dung An Ninh, gả cho một thư sinh nghèo, chỉ vì hắn từng nắm tay ta mà thề cả đời không nạp thiếp.
Ta dùng hồi môn giúp hắn đi thi, phụng dưỡng phụ mẫu hắn, cùng hắn trải qua những năm tháng cơ hàn nhất.
Ta từng cho rằng mình đã chọn đúng người.
Cho đến ngày hắn công cán trở về, bên cạnh lại có thêm một nữ nhân đang mang thai.
Hắn muốn hòa ly để cưới nàng ta làm chính thê, còn mặc cho cả Hàn gia chiếm giữ toàn bộ sản nghiệp của ta.
Hắn không biết cái tên Dung An Ninh vốn chưa từng là thân phận thật của ta.
Ngày rời khỏi Hàn phủ, ta trở về kinh thành, nhận lại thân phận đích nữ Sở Thái Phó cùng ngôi vị hoàng hậu đã chờ mình suốt bảy năm.
Về sau, Hàn Tự Khiêm nhờ công cứu dân mà được thăng chức vào kinh.
Hắn tưởng đó là khởi đầu của vinh hoa, không ngờ vừa bước vào đại điện đã nhìn thấy thê tử từng bị mình hưu bỏ đang ngồi sau rèm châu, tay nắm Phượng Ấn, bên cạnh là đế vương thần sắc lãnh đạm.
Ta không ngăn hắn thăng quan, bởi có công thì nên thưởng.
Còn những món nợ Hàn gia đã thiếu ta cũng vừa hay đến lúc phải trả.