“Thê t.ử cũ của ngươi tên gì?”

“Dung An Ninh.”

“Nàng ta chính là Hoàng hậu.”

Công đường lập tức rơi vào im lặng.

Hàn Tự Khiêm vội vàng nói:

“Ta tuyệt đối không nhận nhầm."

“Ta đã sống với nàng ấy bảy năm.”

“Dung mạo, giọng nói, ánh mắt đều giống nhau.”

"Hoàng hậu Sở Đan Ninh chính là người thê t.ử từng bị ta hưu tại Giang Nam.”

Quan chủ thẩm nhìn hắn.

“Ngươi có chứng cứ không?”

Hàn Tự Khiêm lập tức đưa ra những lá thư ta từng viết, còn yêu cầu gọi những người hầu cũ đến làm chứng.

Những lá thư đều chỉ ký tên An Ninh.

Hôn thư mang tên Dung An Ninh, hưu thư vẫn mang tên Dung An Ninh, trong gia phả Hàn gia càng không có ba chữ Sở Đan Ninh.

Những người hầu cũ chỉ có thể nói Hoàng hậu có dung mạo giống Dung An Ninh, nhưng không một ai từng nghe ta tự nhận mình là Sở Đan Ninh.

Ngược lại, sổ bộ của Sở gia, lời khai của người hầu tại biệt trang cùng ghi chép của đại phu đều chứng minh đích nữ Sở Thái phó đã dưỡng bệnh ở phương Nam suốt bảy năm.

Hàn Tự Khiêm quay sang Khương Nhu Gia.

“Nàng cũng nhận ra nàng ấy.”

Khương Nhu gia lập tức cúi đầu.

“Thiếp chỉ cảm thấy có chút giống.”

Hàn Tự Khiêm sững sờ.

“Nàng từng nói chắc chắn không thể nhận nhầm.”

“Có lẽ khi ấy thiếp quá kinh ngạc nên nhìn nhầm.”

Đến lúc này, ngay cả nữ nhân hắn bất chấp tất cả để bảo vệ cũng không chịu đứng ra làm chứng cho hắn.

Hàn Tự Khiêm gần như mất hết bình tĩnh.

“Các người đều đang che giấu sự thật."

“Hoàng hậu chính là Dung An Ninh.”

"Chính tay ta đã viết hưu thư cho nàng.”

Quan chủ thẩm đập kinh đường mộc xuống án.

“Hàn Tự Khiêm, cho dù lời ngươi nói là thật, ngươi vẫn chưa giải thích được vì sao tài sản đứng tên Dung Tố Tâm lại trở thành vật gia truyền của Hàn gia."

“Vì sao phụ thân ngươi làm giả giấy chuyển nhượng?”

“Vì sao mẫu thân ngươi phân phát trang sức cho con cháu?”

"Vì sao sau khi nghe Đại Lý Tự mở lại án cũ, Hàn gia lập tức chuyển giấu tài sản?”

Mỗi câu hỏi đều khiến sắc mặt Hàn Tự Khiêm trắng thêm một phần.

Hắn có thể khẳng định Hoàng hậu là thê t.ử cũ của mình, nhưng hắn không thể chứng minh, càng không thể dùng chuyện ấy để giải thích số tài sản đang nằm trong Hàn phủ.

Những người đứng ngoài nghe xét xử bắt đầu nhìn hắn bằng ánh mắt khác thường.

Không ai tin một đích nữ Thái phó dưỡng bệnh trong biệt trang lại có thể đồng thời đổi tên lấy chồng tại Giang Nam suốt bảy năm.

Trong mắt họ, Hàn Tự Khiêm chỉ là kẻ sợ tội đến phát điên, thấy Hoàng hậu có dung mạo giống thê t.ử cũ liền cố tình nhận bừa để tìm đường thoát thân.

Quan chủ thẩm lạnh lùng kết luận:

“Ngươi không chứng minh được Hoàng hậu là Dung An Ninh, nhưng Đại Lý Tự đã chứng minh được Hàn gia cố tình chiếm giữ, tẩu tán và làm giả giấy tờ đối với tài sản của Dung Tố Tâm."

"Lời biện hộ của ngươi không thể thay đổi phán quyết.”

Cuối cùng, vụ án trộm tài sản khép lại.

Hàn Tự Khiêm bị cách chức, vĩnh viễn không được triều đình trọng dụng.

Hàn phụ bị xử tội làm giả giấy tờ, toàn bộ tài sản có nguồn gốc từ Dung gia đều bị niêm phong, hoàn trả.

Hàn gia bị áp giải về nguyên quán, giao cho quan địa phương quản thúc, không được tự ý rời khỏi quê cũ.

Nam đinh Hàn thị ba đời không được tham gia khoa cử, cũng không được bước chân vào chốn quan trường.

Từ đó, con đường công danh mà cả Hàn gia từng dùng hồi môn của ta để vun đắp đã hoàn toàn bị c.h.ặ.t đứt.

Sau khi thánh chỉ cách chức được ban xuống, Hàn phủ lập tức trở nên hỗn loạn.

Những sản nghiệp đứng tên Dung Tố Tâm bị nghiêm phong.

Ngay trong đêm, Khương Nhu Gia sai nha hoàn thu dọn y phục và số trang sức riêng còn sót lại, chuẩn bị rời khỏi Hàn gia.

Người của ta được phái đi theo dõi bên ngoài, từng câu tranh cãi trong phòng đều nghe rõ rồi trở về bẩm lại.

Hàn Tự Khiêm nhìn những hòm hành lý đặt giữa phòng, sắc mặt lạnh lẽo.

“Nàng muốn đi đâu?”

Khương Nhu Gia không hề quay đầu.

“Hàn gia đã thành ra thế này, ta còn ở lại làm gì?”

“Nàng từng nói, cho dù ta không còn quan chức, không còn tiền bạc, nàng vẫn sẽ cùng ta sống một đời.”

Khương Nhu Gia bật cười.

“Lúc nói câu ấy, ta đâu biết chàng sẽ thật sự mất sạch.”

Hàn Tự Khiêm nhìn nàng ta như không nhận ra người trước mặt.

“Nhu Gia, ta vì nàng mà hưu An Ninh, vì nàng mà chống lại phụ mẫu, còn đưa nàng về làm chính thê."

"Hiện tại ta vừa gặp nạn, nàng liền muốn rời đi.”

“Chàng hưu nàng ta là do chính chàng lựa chọn, có ai cầm d.a.o ép chàng sao?”

“Ta chỉ khóc vài câu, nói mình không muốn làm thiếp, chàng liền tự tay dâng vị trí chính thê cho ta."

"Hiện tại xảy ra chuyện, chàng lại muốn đổ hết lên đầu ta.”

“Vậy nàng tiếp cận ta từ đầu vì điều gì?”

Khương Nhu Gia quay lại, vẻ yếu đuối thường ngày đã biến mất hoàn toàn.

“Chàng thật sự không biết sao?”

“Lúc ta gặp chàng, chàng mặc quan phục, có xe ngựa, tùy tùng đi theo, ra tay cũng rộng rãi."

“Ta tưởng chàng xuất thân thế gia, tiền đồ rộng mở, trong nhà lại có vô số cửa hàng và ruộng đất.”

"Một người như vậy nguyện cưới ta làm chính thê, ta đương nhiên phải nắm lấy.”

Hàn Tự Khiêm siết c.h.ặ.t t.a.y.

“Nàng từng nói không màng thân phận và tiền tài, chỉ cần được ở bên ta.”

“Những lời ấy nói ra mới khiến chàng thương xót."

"Nếu ta vừa gặp đã hỏi chàng có bao nhiêu bạc, có bao nhiêu cửa hàng, chàng còn đưa ta về sao?”

“Nàng chưa từng thật lòng yêu ta.”

“Ta thích chàng, nhưng thứ ta thích là Hàn đại nhân có quan chức, có tiền đồ, có thể cho ta một đời phú quý."

"Còn Hàn Tự Khiêm hiện tại chỉ là một kẻ áo vải, tiền tài không còn, đời này cũng không được triều đình trọng dụng, chàng còn có gì để ta lưu luyến?”

Chương 6 - Bị Phu Quân Hưu Bỏ, Sau Hắn Lại Quỳ Xuống Cầu Xin Ta - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia