Bốn mắt chạm nhau, sắc mặt nàng ta lập tức mất sạch huyết sắc.
Trong mắt nàng ta hiện lên vẻ kinh hãi, rồi rất nhanh bị ép xuống thành vẻ cung kính.
Nàng ta muốn gọi ta là Dung An Ninh, nhưng nơi này là hoàng cung, hai bên còn có vô số mệnh phụ đang nhìn.
Chỉ cần nàng ta gọi sai một tiếng, kẻ bị hỏi tội trước tiên sẽ là chính nàng ta.
Ta nhìn nàng ta từ trên xuống dưới, rồi dừng ánh mắt trên cây châm san hô.
“Hàn phu nhân vừa vào điện, bổn cung đã thấy cây TRâm này rất quen mắt.”
Khương Nhu Gia vô thức đưa tay chạm lên tóc, nhưng vừa chạm đến thân châm lại lập tức rút tay về.
“Bẩm nương nương, chỉ là một món trang sức bình thường, không đáng để người lưu tâm.”
“Trang sức bình thường sao?”
Ta hơi nghiêng người để cung nhân vén rèm châu sang một bên.
“San hô đỏ như vậy không phải vật tầm thường, kiểu chạm trổ này cũng không giống đồ của các cửa hiệu ngoài kinh thành."
"Bổn cung từng thấy một cây châm gần như giống hệt trong di vật của mẫu thân.”
Trong thiên điện lập tức yên tĩnh.
Những mệnh phụ đứng hai bên đều vô thức nhìn về phía cây châm trên đầu Khương Nhu gia.
Nàng ta siết c.h.ặ.t t.a.y áo, cố giữ giọng bình ổn.
“Có lẽ chỉ là kiểu dáng tương tự.”
Ta khẽ mỉm cười.
“Vậy sao?"
"Phía sau thân châm của mẫu thân ta có khắc chữ ‘Tố’.”
Khương Nhu Gia thoáng khựng lại.
Nàng ta rõ ràng không biết.
Hàn lão phu nhân chỉ lấy cây trâm từ kho đưa cho nàng ta, chưa từng nói phía sau có dấu khắc.
Ta ra hiệu cho cung nữ bước xuống.
“Tháo xuống để bổn cung xem.”
Khương Nhu Gia lập tức lùi nửa bước.
“Nương nương, cây châm này là vật trưởng bối ban cho, thần phụ không dám tùy tiện tháo xuống trước điện.”
Ta nhìn nàng ta.
“Hàn phu nhân không dám tháo, hay không muốn để bổn cung nhìn thấy?”
Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán nàng ta.
Những mệnh phụ xung quanh đã trao đổi ánh mắt với nhau.
Khương Nhu Gia không còn đường lui, chỉ đành run tay tháo cây châm xuống rồi dâng lên.
Cung nữ nhận lấy, đưa đến trước mặt ta.
Ta lật cây châm lại, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua chữ “Tố” được khắc ở phía sau.
Quả nhiên là chữ “Tố”.
Ta ngẩng lên nhìn nàng ta.
“Mẫu thân bổn cung tên Dung Tố Tâm."
"Cây trâm này do ngoại tổ phụ đặt làm riêng cho bà, trên đời chỉ có một chiếc.”
Khương Nhu Gia quỳ dưới đất, sắc mặt trắng như giấy.
Có lẽ nàng ta muốn nói rằng chỉ là trùng hợp.
Ta đặt cây châm xuống khay ngọc, giọng nói vẫn bình thản, nhưng cả thiên điện đã không còn ai dám thở mạnh.
“Bổn cung rất muốn biết một món đồ thuộc về Dung gia, vì sao lại xuất hiện trên đầu Hàn phu nhân.”
Khương Nhu Gia mấp máy môi.
Nếu thừa nhận Hàn gia lấy từ kho của ta, nàng ta càng không thể thoát khỏi tiếng chiếm đoạt.
Sau một hồi im lặng, nàng ta chỉ còn cách cúi đầu thật thấp.
“Bẩm nương nương, đây là vật gia truyền của Hàn gia, mẫu thân ban cho thần phụ vào ngày thành thân."
"Thần phụ thật sự không biết nó có liên quan đến Dung gia.”
Ta nhìn nàng ta rất lâu rồi khẽ gật đầu.
“Vật gia truyền của Hàn gia.”
Ta nhắc lại từng chữ, chậm đến mức ai cũng nghe rõ.
“Vậy cây trâm có khắc tên mẫu thân bổn cung, Hàn gia đã truyền từ đời nào?”
Khương Nhu gia cứng họng.
Một vài mệnh phụ đứng gần đó đã cúi đầu che đi vẻ kinh ngạc.
Ta không ép nàng ta trả lời ngay, chỉ đưa tay nhận lấy chén trà.
“Hàn phu nhân không cần vội, trở về hỏi kỹ trưởng bối trong phủ rồi hãy đáp.”
Khương Nhu gia vừa định thở phào, ta lại chậm rãi nói tiếp:
“Bởi nếu đây thật sự là vật gia truyền của Hàn gia, bổn cung nhất định phải tra cho rõ vì sao tên của mẫu thân mình lại nằm trên đó.”
Sắc mặt nàng ta càng thêm trắng bệch.
Ta đặt chén trà xuống, nhìn cây châm san hô nằm trên khay ngọc.
“Cây trâm này tạm thời để lại trong cung."
"Khi nào Hàn gia giải thích được nguồn gốc, bổn cung sẽ cho người trả lại.”
Khương Nhu Gia không dám phản đối, chỉ có thể cúi đầu.
“Thần phụ tuân mệnh.”
Ta khẽ dựa vào thành ghế, cuối cùng mới nói:
“Vật gia truyền của Hàn gia, bổn cung đã nhớ rất rõ.”
Đến khi rời khỏi thiên điện, bước chân Khương Nhu Gia đã không còn vững.
Cây trâm san hô nàng ta từng đắc ý cài lên tóc, từ khoảnh khắc ấy đã trở thành tang vật đầu tiên đưa cả Hàn gia vào đại lao.
Ngày hôm sau, ta truyền tin ra ngoài rằng mình vừa nhớ lại một vụ án cũ năm xưa.
Khi Sở Đan Ninh được đưa đến biệt trang phương Nam dưỡng bệnh, đoàn xe chở tài sản từng bị tập kích.
Nhiều hòm trang sức, khế ước và sổ sách biến mất.
Vụ án không tìm được tang vật nên bị gác lại.
Hiện tại, cây trâm nằm trong danh mục đồ thất lạc lại xuất hiện trên đầu Hàn phu nhân.
Ta giao Đại Lý Tự mở lại án quyển.
Hàn gia nghe tin lập tức hoảng loạn.
Trong đêm, bọn họ chuyển giấu nhiều hòm đồ ra ngoài thành, đốt sổ sách và làm giả giấy chuyển nhượng.
Nhưng càng che giấu, dấu vết càng nhiều.
Đại Lý Tự khám xét Hàn phủ, tìm thấy trang sức của Dung Tố Tâm, sổ thu chi của các cửa hàng cùng giấy chuyển nhượng có chữ ký giả của quản sự Dung gia.
Toàn bộ khế ước gốc vẫn đứng tên Dung Tố Tâm.
Hàn gia không có giấy tặng cho, không có giấy chuyển nhượng hợp lệ, cũng không thể giải thích vì sao những món đồ nằm trong danh mục tài sản bị mất lại trở thành vật gia truyền của Hàn gia.
Trước công đường, Hàn Tự Khiêm lấy hôn thư cùng hưu thư ra.
“Những tài sản ấy không phải do Hàn gia trộm cắp, chúng do thê t.ử cũ của ta mang đến.”
Quan chủ thẩm xem qua giấy tờ.