Chương 46: Bắt quả tang
Cảnh tượng trước mắt khiến lý trí của Sean vỡ vụn, ngọn lửa giận dữ tàn bạo tức thì bao phủ đôi mắt. Cậu lao tới túm lấy cổ áo Hà Tiếu Châu, quăng mạnh hắn ra xa. Sau đó cậu đuổi theo, nhằm thẳng mặt Hà Tiếu Châu mà nện một cú đ.ấ.m thật mạnh!
Một đ.ấ.m!!
Hai đ.ấ.m!!
Ba đ.ấ.m!!!
Lúc này đối với Sean mà nói, cái gì mà lệnh cấm, quy định, cậu quên sạch bách rồi, trong mắt cậu chỉ có Lạc Nam Thư! Không có gì quan trọng bằng Lạc Nam Thư cả! Dám động vào Lạc Nam Thư thì phải trả giá đắt!
Hà Tiếu Châu còn chưa kịp tỉnh táo sau cú sốc vừa rồi đã bị Sean đ.ấ.m liên tiếp mấy cú, hắn đau đớn bừng tỉnh, lập tức bắt đầu phản đòn. Sean đ.ấ.m vào mặt hắn, hắn liền đ.á.n.h mạnh vào bụng Sean.
Sean chộp lấy tay Hà Tiếu Châu, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên đầy bạo nộ: "Mày... không thấy... anh ấy... không tự nguyện sao?!"
Hà Tiếu Châu cũng nghiến răng khống chế nắm đ.ấ.m của Sean, vừa mở miệng ra là m.á.u tươi đã trào đầy trong miệng, hắn lạnh lùng đáp: "Con mắt nào của mày thấy em ấy không tự nguyện."
Ánh mắt Sean tràn đầy sát khí và sự bạo ngược. Nếu ánh mắt có thể hóa thành mãnh hổ báo săn, Hà Tiếu Châu sớm đã bị phân thây thành tám mảnh, da thịt lìa xương. Ánh mắt Hà Tiếu Châu dù lạnh lẽo nhưng lưỡi d.a.o trong đáy mắt cũng sắc lẹm như mưa, không hề nhường bước. Hai người đàn ông đối đầu, tức thì trong không gian chật hẹp va chạm ra những quả cầu lửa nổ tung.
Cứ nghĩ đến những lời Hà Tiếu Châu nói trong nhà vệ sinh...
Cứ nghĩ đến lúc vừa bước vào cửa thấy Hà Tiếu Châu đè Lạc Nam Thư dưới thân...
Lạc Nam Thư quần áo xộc xệch...
Cơn giận của Sean bùng lên hừng hực, cậu vung nắm đ.ấ.m nện thẳng vào đầu Hà Tiếu Châu. Hà Tiếu Châu chiến đấu có giỏi đến mấy cũng không đấu lại được sức mạnh thiên bẩm như dã thú của Sean. Một phút sơ hở, hắn bị Sean bóp nghẹt cổ, sau đó bị đẩy lùi mạnh về phía sau cho đến khi lưng đập vào một vật thể ——
Rắc——
Hà Tiếu Châu toàn thân đau đớn kịch liệt. Đồng t.ử Lạc Nam Thư co rút, anh tận mắt chứng kiến Sean ấn Hà Tiếu Châu vào một chiếc tủ gỗ, lực mạnh đến mức cánh cửa tủ nứt toác tại chỗ, gương mặt Hà Tiếu Châu biến dạng, cả cơ thể suýt chút nữa bị khảm vào bên trong cánh cửa.
"Đừng đ.á.n.h nữa!" Lạc Nam Thư sợ xảy ra chuyện lớn, lập tức ngăn cản: "Sean!"
Trương Tiếu Chi đỡ Lạc Nam Thư ngồi dậy. Lạc Nam Thư nhìn hai người đàn ông đang giằng co dưới đất, đ.ấ.m mạnh vào cái chân trái đang tê dại. Cả hai ra tay đều không nể nang, cứ đ.á.n.h tiếp thế này không c.h.ế.t người thì cũng gây ra sóng gió cực lớn.
Lạc Nam Thư cau mày: "Đừng đ.á.n.h nữa, Sean, chúng ta đi thôi."
Nghe thấy Lạc Nam Thư chỉ gọi tên Sean, lòng Hà Tiếu Châu nhói đau, hắn thẫn thờ một giây và bị Sean đ.ấ.m một cú vào mặt, đầu nghiêng sang một bên, ngụm m.á.u trong miệng cũng nhổ toẹt xuống đất.
Sean túm lấy cổ áo Hà Tiếu Châu, cậu thực sự muốn g.i.ế.c c.h.ế.t người đàn ông này. Nhưng Lạc Nam Thư đã lên tiếng. Sean đôi mắt đỏ ngầu, siết c.h.ặ.t cổ áo Hà Tiếu Châu, mặc kệ gã bị siết đến mức khó thở, thậm chí đỏ bừng cả mặt. Sean đứng từ trên cao nhìn xuống gã, một lát sau, vì không cam lòng nên cậu xốc mạnh gã về phía mình, để lại bốn chữ đầy âm hiểm bên tai gã: "— KHÔNG CÓ... LẦN SAU!"
Sau đó, cậu ném mạnh gã xuống đất rồi đứng dậy. Sean lau tay, từng bước lùi lại, cảnh giác nhìn người dưới đất. Cho đến khi thấy Hà Tiếu Châu không có vẻ gì là đứng dậy nổi, cậu mới quay người, bắt gặp ánh mắt Lạc Nam Thư. Đồng t.ử Sean dịu lại, cậu bế bổng Lạc Nam Thư lên theo kiểu công chúa, đầu không ngoảnh lại bước ra ngoài. Trước khi đi, cậu còn khéo léo để mặt Lạc Nam Thư tựa vào vai mình, một chút ánh nhìn cũng không muốn để lại cho Hà Tiếu Châu.
Lạc Nam Thư đã nhẫn nhịn suốt quãng đường về biệt thự mới nôn. Nôn dữ dội đến mức đầu óc suýt thiếu oxy. Lúc từ nhà vệ sinh bước ra chân anh mềm nhũn, đứng không vững, Sean phải hầu hạ anh đ.á.n.h răng súc miệng, sau đó lại cẩn thận bế anh lên giường. Suốt quá trình đó Sean không nói một lời, nhưng chân mày nhíu c.h.ặ.t.
Lạc Nam Thư ngồi bên giường, Sean lại quỳ một gối dưới chân anh như trước đây, túc trực bên cạnh giúp anh massage cái chân trái đã mất cảm giác. Lạc Nam Thư trầm ngâm nghĩ: Em lại cứu anh một lần nữa rồi. Anh đưa tay, nhẹ nhàng xoa lên đỉnh đầu Sean.
Sean ngẩng lên, trong mắt loé lên một tia xót xa và hối hận: "Xin lỗi."
"Tại sao lại xin lỗi?"
"Tại tôi... nóng nảy." Sean nói: "Tôi không nên... đ.á.n.h nhau."
Sean cảm thấy hành động nông nổi của mình đã đào một cái hố lớn cho Lạc Nam Thư. Nếu không phải do cậu mất bình tĩnh trong nhà vệ sinh, Lạc Nam Thư đã không phải đi dọn bãi chiến trường để rồi bị Hà Tiếu Châu chặn trong phòng bắt nạt.
Trương Tiếu Chi biết người Lạc Nam Thư phải gặp là Hà Tiếu Châu, cậu sợ xảy ra chuyện, sợ mình đ.á.n.h không lại người ta nên trong lúc cấp bách đã gọi cho Sean. Chẳng biết tại sao, cậu ta lại có bản năng tin tưởng Sean tuyệt đối. Vừa gặp mặt, Tiếu Chi đã khai sạch sành sanh mọi chuyện...
Sean nhận được điện thoại, chẳng màng gì nữa lao thẳng đến. Nhưng vẫn muộn một chút. Cảnh tượng đó làm Sean sợ hãi. Cậu không dám tưởng tượng nếu Tiếu Chi không gọi cuộc điện thoại đó thì sẽ ra sao. Ánh mắt của Hà Tiếu Châu... cái cách gã nhìn Lạc Nam Thư đầy d.ụ.c vọng và chiếm hữu, hận không thể lột sạch và ăn tươi nuốt sống anh ngay lúc đó. Giả sử Hà Tiếu Châu thực sự thừa nước đục thả câu lúc Lạc Nam Thư đang suy yếu mà ép buộc làm chuyện gì, Sean sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân. Ngay cả lúc này, cậu vẫn thấy mình thật vô dụng. Yêu Lạc Nam Thư, nhưng lại không bảo vệ tốt cho anh.
"Xin lỗi, đều... tại tôi——"
Chưa nói dứt lời, Lạc Nam Thư đã đưa tay chặn môi cậu lại. Sean không dám cử động, lúng túng nhìn người trước mặt.
"Không cần xin lỗi, Sean." Lạc Nam Thư nói: "Chính anh đã bảo em, gặp kẻ khiêu khích bắt nạt mình thì phải phản đòn lại. Một lần xử lý hắn đến nơi đến chốn thì sau này hắn sẽ không dám động vào em nữa. Nếu có lỗi, thì là lỗi ở cách giáo d.ụ.c của anh, không liên quan đến em —— chuyện đ.á.n.h người anh không tán thành, nhưng phàm là chuyện gì cũng có nhân có quả. Hà Tiếu Châu, hắn bị đ.á.n.h là đáng đời."
Ánh mắt Sean d.a.o động.
"Tay có đau không?" Lạc Nam Thư đưa tay ra, dịu dàng bảo: "Đưa đây anh xem nào."
Sean ngoan ngoãn đưa tay ra đặt vào tay Lạc Nam Thư: "Không đau."
Tay Sean rất lớn, một bàn tay Lạc Nam Thư căn bản không nắm hết được, dù vậy anh vẫn kiểm tra đi kiểm tra lại đôi tay to lớn của chàng trai trẻ, cho đến khi xác định xương cốt cứng cáp, không có vết thương mới nói: "Không đau là tốt rồi. Lần tới ——"
Sean cứ ngỡ Lạc Nam Thư sẽ bảo: Lần tới đừng có hở chút là đ.á.n.h nhau. Cậu đang định gật đầu đồng ý.
Thì nghe Lạc Nam Thư nói: "Lần tới, một là lôi hắn đến chỗ nào không có camera, hai là nhớ đeo găng tay vào để tránh bị thương và không để lại dấu vân tay. Nếu hắn dám báo cảnh sát, em cứ khăng khăng không nhận, phần còn lại cứ để anh lo."
"..."
Dù đã biết tính cách "khẩu xà tâm phật" (ý chỉ sự tương phản) của Lạc Nam Thư, nhưng lần nào Sean cũng thấy kinh ngạc một chút. Một Lạc Nam Thư "xấu xa" thế này cũng thật khiến người ta yêu thích.
Nhưng ngay sau đó, hốc mắt Sean đỏ lên, cậu sao có thể không nhận ra Lạc Nam Thư đang dỗ dành cho mình vui. Lạc Nam Thư thấy cậu tự trách... Lạc Nam Thư không muốn cậu phải tự trách như thế... Lòng Sean mềm nhũn như vũng bùn. Cậu quỳ cả hai gối xuống đất, cúi người ôm c.h.ặ.t lấy Lạc Nam Thư vào lòng, lẩm bẩm: "Anh ơi..."
Lạc Nam Thư không phản kháng, đưa tay vỗ về lưng Sean từng nhịp một như đang vuốt lông cho thú cưng, khẽ nói: "Em chưa bao giờ là người thế thân cả, Sean."
"Tôi... biết." Sean gật đầu. Cậu đã nghe thấy hết ở cửa rồi. Lạc Nam Thư nói cậu là người anh muốn dùng cả tâm huyết đối đãi, không phải thế thân. Dù Sean vốn chẳng quan tâm chuyện thế thân hay không, nhưng nghe chính miệng anh nói ra, cậu vẫn vô cùng hạnh phúc. Cánh tay đang ôm Lạc Nam Thư siết c.h.ặ.t hơn, hận không thể khảm anh vào trong lòng, mãi mãi không buông ra.
Lạc Nam Thư: "Chuyện này trách anh không nói rõ với em từ sớm, anh cứ sợ nói ra em sẽ suy nghĩ nhiều, nên mới nghĩ bớt một chuyện hay một chuyện —— Anh không thể lừa em, Sean. Ngày đó anh chọn em, đúng là vì trên người em có những tiềm năng tương đồng với Hà Tiếu Châu. Nhưng anh chưa từng coi em là thế thân của hắn. Như vậy là không công bằng với em, vả lại đối với Hà Tiếu Châu... anh không hề có sự gửi gắm tinh thần nào cả, không phải là anh 'không có hắn là không được'."
Lạc Nam Thư suy nghĩ một chút: "Nếu phải nói, thì các em có thể coi là cùng một kiểu người —— anh ngưỡng mộ những người có 'bản tính sói'. Bản tính đó Hà Tiếu Châu có, em cũng có, nhưng ý nghĩa của nó không thuộc về riêng mình hắn, hắn chưa vĩ đại đến mức đó. Không biết anh nói vậy em có hiểu không."
Sean dụi đầu vào cổ Lạc Nam Thư, biểu thị đã hiểu. Từ câu "anh không phải không có hắn là không được", Sean đã thông suốt hoàn toàn rồi.
Lạc Nam Thư: "Em tin anh không?"
"Anh nói gì, tôi đều... tin." Giọng Sean nghèn nghẹn.
"Tin anh là tốt rồi." Lạc Nam Thư thở phào: "Tin anh là tốt rồi."
Sean ôm c.h.ặ.t người trong lòng. Đây là lần đầu tiên cậu ôm Lạc Nam Thư, một cái ôm đường hoàng chính chính. Nhớ lại Mạnh Lãng từng hít hà mùi hương trên người Lạc Nam Thư, Sean thấy ghen vô cùng, cậu cũng vùi đầu vào hõm vai anh, hít một hơi thật sâu. Thật thơm. Trên quần áo là mùi nước thơm, còn trên cơ thể... không rõ là mùi gì, nhưng cực kỳ dễ chịu. Sean hít thêm một hơi nữa, rồi lại ôm anh c.h.ặ.t hơn.
"Lại sao nữa đây?" Lạc Nam Thư xoa đầu Sean. Có lẽ ở bên nhau lâu rồi nên anh bắt đầu nắm bắt được những cảm xúc nhỏ nhặt của Sean, lập tức nhận ra "chú gấu nhỏ" này lại không vui.
"Không có gì." Giọng Sean vẫn nghẹn lại.
Cậu rất muốn hỏi, những lời Hà Tiếu Châu nói có phải là thật không. Nhưng lời này cậu không sao thốt ra được. Sean dù không có kinh nghiệm yêu đương cũng hiểu được việc đem chuyện cũ với người yêu cũ ra khoe khoang là tồi tệ đến mức nào. Suy từ lòng mình ra lòng người, nếu hỏi câu đó Lạc Nam Thư sẽ khó xử biết bao...
Vả lại cũng chẳng cần thiết phải hỏi. Là giả thì tốt nhất. Nếu là thật, Sean cũng chấp nhận. Cậu sẽ không vì thế mà trăn trở, mọi cảm xúc của cậu chỉ là sự ghen tỵ và xót xa. Ghen tỵ vì mình không phải là người đàn ông đầu tiên của anh. Xót xa vì Lạc Nam Thư đã dốc hết tâm can nhưng lại gặp phải kẻ ăn cháo đá bát như thế. Sean thấy không đáng cho anh. Một Lạc Nam Thư tốt đẹp đến thế... thật tiếc quá. Một Lạc Nam Thư tốt đẹp đến thế... sau này mình phải đối xử tốt với anh ấy hơn mới được. Phải tốt hơn, tốt hơn, tốt hơn nữa mới được.
Cậy vào việc Lạc Nam Thư không nhìn thấy mặt mình, Sean c.ắ.n răng nói dối: "Tôi... đã không... thể hiện tốt. Trận phân hạng."
"Thế nào là tốt, thế nào là không tốt." Lạc Nam Thư một tay vỗ lưng Sean, một tay vò tóc cậu: "Em đã nỗ lực chạy hết chặng đường, không để lại hối tiếc, xứng đáng với bản thân mình, đó chính là điều tốt nhất."
"Đừng căng thẳng, cũng đừng hụt hẫng." Lạc Nam Thư dịu dàng nói: "Anh đương nhiên mong em trận nào cũng về nhất, nhưng anh không muốn cưỡng ép em. Em, anh, Hào ca. Chúng ta đều không phải là những nhà vô địch bẩm sinh. Nhưng chỉ cần chúng ta bước đi vững chãi, tiến bộ từng chút một, chúng ta sẽ tiến gần hơn đến chiếc cúp vô địch. Năm nay không được thì sang năm, sang năm không được thì năm sau nữa. Chúng ta nhất định sẽ đạt được thành tích lý tưởng nhất."
Sean lại siết vòng tay thêm một chút.
Lạc Nam Thư xoa tóc cậu: "Em có biết, tại sao đội đua tên là STAND UP không?" Anh dừng lại một chút rồi nói: "Vì anh có thể đứng dậy, thì sẽ không dễ dàng ngã xuống lần nữa."
Sống lưng Sean run lên một cái.
"Nên đừng lo lắng, cũng đừng vội vàng." Lạc Nam Thư áp sát môi vào tai Sean, khẽ khàng: "Con đường phía trước còn dài, anh đợi em từ từ trưởng thành."
Đôi mắt Sean nóng lên, tim cậu như muốn tan chảy theo lời nói của anh. Tại sao, tại sao Lạc Nam Thư lại có thể tốt đến thế. Tại sao anh có thể ấm áp và đáng yêu đến thế này.
Sean hơi lùi ra, đôi mắt cậu thâm trầm như ánh mặt trời rực lửa, khiến mọi thiên thể đến gần đều bị thiêu đốt và tan chảy. Cậu nhìn Lạc Nam Thư, hỏi:
"Anh ơi, tôi có thể... hôn anh không?"
[Lời tác giả]
Có thể hay không thể? Nghe theo các bạn hết đó.