02.

Không khí bên trong điện Kim Loan xa hoa nhưng ngột ngạt đến mức khiến người ta khó thở.

Tiếng tơ trúc rộn rã phối cùng những điệu múa uyển chuyển của các vũ cơ không thể làm dịu đi cái lạnh lẽo đang lan tỏa trong lòng ta.

Hôm nay là đại yến cung đình, ngày hoàng gia chúc mừng Thái t.ử Chu Diệp đại thắng trở về.

Đáng lẽ ra, với tư cách là Đích nữ của gia tộc Úy Chi, vị hôn thê chính thức được định sẵn vào chiếc ghế Thái t.ử phi tương lai, ta phải là người ngồi ở vị trí tôn quý nhất bên cạnh hắn.

Nhưng hiện tại, mọi chuyện lại biến thành một trò hề châm biếm sâu cay.

Chu Diệp ngồi ở bàn tiệc phía trên, nhưng ánh mắt hắn chưa từng một lần đảo qua phía ta.

Hắn bận rộn gắp thức ăn, khẽ thì thầm vào tai nữ t.ử bên cạnh với vẻ mặt dịu dàng chưa từng có.

Lâm Nhược Vũ mặc một bộ váy lụa trắng muốt, giữa cung điện nguy nga lộng lẫy, sự mộc mạc giả tạo của ả lại trở nên nổi bật một cách quỷ dị.

Ả khẽ dựa vào vai Chu Diệp, thỉnh thoảng lại dùng ánh mắt rụt rè nhưng đầy khiêu khích nhìn về phía ta.

Cả đại điện rộng lớn bỗng chốc trở thành sân khấu độc diễn cho tình yêu sâu đậm vượt qua ranh giới thân phận của bọn họ.

Xung quanh ta, tiếng xì xào bàn tán của các quý nữ bắt đầu rộ lên như tiếng ve râm ran ngày hạ.

Những ánh mắt chế giễu, thương hại và cả coi thường thay nhau phóng về phía góc bàn cô độc của ta.

Bọn họ cố tình hạ thấp giọng nhưng đủ để từng chữ lọt thẳng vào tai ta không sót một lời.

Kẻ thì cười nhạo gia tộc Úy Chi tốn bao công sức cũng không giữ nổi trái tim Thái t.ử.

Kẻ thì mỉa mai ta chưa bước chân vào Đông Cung đã chuẩn bị phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng.

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c ta, ngọn lửa uất hận và nhục nhã bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.

Sự kiêu hãnh của một Đích nữ vương triều thúc giục ta đứng dậy, lật tung bàn tiệc này.

Ta muốn dẫm nát bộ mặt giả tạo của Lâm Nhược Vũ.

Ta muốn ném thẳng chiếc lệnh bài hôn ước vào mặt Chu Diệp.

Ta muốn nhìn thấy bộ dạng kinh hoàng của bọn họ khi đối mặt với sự phẫn nộ của ta.

Thế nhưng, ngay khi ý nghĩ đó vừa chạm đến ranh giới của sự bộc phát, luồng sức mạnh quỷ dị từ đêm hôm đó lại một lần nữa ập xuống như núi thái sơn.

Nó giống như một chiếc gông xiềng vô hình bằng sắt nung, thô bạo khóa c.h.ặ.t lấy từng dây thần kinh của ta.

Đầu ta đau như muốn nứt ra.

Từng mảng ký ức và ý chí tự do bị lực lượng ấy bóp nghẹt, nghiền nát thành từng mảnh vụn.

Sự phản kháng trong tâm trí ta càng mãnh liệt, nỗi đau đớn thể xác càng trở nên tàn nhẫn.

Lồng n.g.ự.c ta thắt lại, m.á.u trong huyết quản như đông cứng.

Nhưng kỳ lạ thay, cơ thể ta lại hoàn toàn đi ngược lại với sự đau đớn ấy.

Ta trơ mắt nhìn đôi tay mình thong thả nâng chén rượu lên.

Khóe môi tự động cong thành một độ cong hoàn mỹ, dịu dàng và thoát tục.

Lực lượng vô hình nào đó đang ép ta phải mỉm cười nhẫn nhịn.

Ép ta phải diễn tròn vai một vị hôn thê rộng lượng, bao dung, không màng thế sự.

Hoàng hậu ngồi trên cao nhìn xuống, thấy ta vẫn giữ được phong thái điềm nhiên tự tại giữa nghịch cảnh liền khẽ gật đầu, trong mắt hiện lên một tia vừa ý.

Bà ta nghĩ ta đang nhẫn nhục vì đại cục của gia tộc.

Bà ta đâu biết rằng linh hồn ta đang điên cuồng gào thét trong một ngục tù tăm tối.

Ta hận Chu Diệp phụ bạc.

Ta hận Lâm Nhược Vũ trơ trẽn.

Ta hận đám quý nữ bỏ đá xuống giếng.

Nhưng kẻ ta hận nhất lại chính là bản thân mình lúc này.

Tại sao ta lại phải cười?

Tại sao ta lại phải bao dung cho kẻ dẫm đạp lên tôn nghiêm của mình?

Sự giằng xé giữa ý thức độc lập và cơ thể bị thao túng đẩy tâm lý phản kháng của ta đạt đến cực hạn.

Mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán, hòa cùng lớp phấn son tinh tế.

Ta cảm giác như mình sắp bị sự điên cuồng này nuốt chửng hoàn toàn.

Đúng lúc tầm nhìn của ta bắt đầu mờ đi vì đau đớn, một chiếc bóng cao lớn, áp đảo đột ngột đổ xuống bàn tiệc của ta.

Tiếng tơ trúc bên tai dường như nhỏ lại.

Áp lực vô hình từ đám đông xung quanh cũng bị một luồng khí trường mạnh mẽ, lạnh lùng đẩy lùi.

Một bàn tay thon dài, khớp xương rõ ràng khẽ vươn ra, điềm nhiên đặt xuống trước mặt ta một tách trà lạnh.

Trên tách trà còn phảng phất hơi lạnh thấu xương, đối lập hoàn toàn với bầu không khí nóng bức, giả tạo của buổi tiệc.

Ta bừng tỉnh, dồn chút sức lực cuối cùng ngẩng đầu lên.

Hiện ra trước mắt ta là gương mặt góc cạnh như điêu khắc, đôi mắt phượng sâu thẳm như đầm nước lạnh không một gợn sóng của Kính Vương — Cố Triều Hành.

Vị thúc thúc quyền lực nắm giữ một nửa binh quyền vương triều, người mà ngay cả Hoàng đế cũng phải kiêng dè ba phần.

Hắn đứng đó, không thèm để ý đến ánh mắt kinh ngạc của Chu Diệp hay sự ngỡ ngàng của Hoàng hậu.

Hắn nhìn chằm chằm vào nụ cười đang đông cứng trên mặt ta, ánh mắt mang theo một sự thú vị và thấu suốt đến gai người.

Cố Triều Hành khẽ cúi người, khoảng cách giữa ta và hắn thu hẹp lại trong gang tấc.

Hắn ghé sát tai ta, giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng lạnh thấu xương vang lên, nhẹ nhàng bẻ gãy mọi quy tắc giả dối đang bao vây lấy ta:

"Nếu trong lòng đã muốn hạ độc c.h.ế.t bọn họ, thì đừng cười khó coi như vậy."

Oanh một tiếng.

Câu nói của Cố Triều Hành giống như một tia sét đ.á.n.h thẳng vào đại điện Kim Loan.

Nó thiêu rụi toàn bộ sự ngột ngạt đang bủa vây lấy tâm trí ta.

Hắn nhìn ra được.

Hắn không nhìn thấy đóa hoa cúc thanh cao nhẫn nhịn mà thế giới này muốn trưng ra.

Hắn nhìn thấy con quỷ dữ đang gào thét đòi nợ m.á.u trong linh hồn ta.

Sự thức tỉnh của ta va chạm mãnh liệt với lời vạch trần của một kẻ ngoại cuộc đứng ngoài kịch bản.

Ngay khoảnh khắc đó, không gian xung quanh đột ngột đứng yên một cách quỷ dị.

Những vũ cơ đang múa dở vũ điệu liền khựng lại giữa không trung.

Những giọt rượu đổ ra từ chén của Chu Diệp lơ lửng giữa bề mặt bàn tiệc.

Tiếng nhạc biến mất.

Những gương mặt chế giễu của các quý nữ đóng băng như những pho tượng đá.

Thế giới bắt đầu rung chuyển dữ dội, vách ngăn vô hình, kiên cố bấy lâu nay khống chế cuộc đời ta bị một lực lượng khổng lồ đ.á.n.h nứt, vỡ vụn thành từng mảnh sáng lấp lánh.

Từ sâu trong bóng tối của tâm trí, một tiếng thanh âm máy móc, lạnh lẽo vách qua khoảng không vang lên:

Tinh!

[Bảng điều khiển nhân vật khởi động]

Úy Chi Tịch

Thiết lập nhân vật: Bình đạm như cúc

Ký chủ bắt buộc tuân thủ kịch bản.

Nhìn những dòng chữ lạnh lùng hiện lên giữa không gian đóng băng, toàn thân ta run rẩy.

Trống n.g.ự.c đập liên hồi, một cảm giác sốc và kinh hãi tột độ tràn ngập trong tâm trí, khiến ta không tự chủ được mà lùi lại một bước.

Hóa ra, tất cả những sự đau đớn, những lần cơ thể tự động làm trái ý muốn, nụ cười thanh cao vô tội kia... đều có nguồn gốc từ đây.

Ta không bị điên.

Ta không trúng tà.

Nỗi sợ hãi qua đi, thay vào đó là một sự tỉnh ngộ lạnh thấu xương tủy.

Ta nhìn chằm chằm vào bốn chữ "Bình đạm như cúc" đầy mỉa mai kia, trong lòng bỗng bật lên một tiếng cười lạnh điên cuồng.

Ta hiểu rồi.

Mọi thứ đều đã được sắp đặt.

Úy Chi Tịch ta cuối cùng hiểu ra: Ta chỉ là một nữ phụ bị viết sẵn số phận.