03.

Cú chạm nhẹ của Cố Triều Hành giống như một chiếc b.úa tạ, đập nát vách ngăn của thế giới này.

Khi thời gian ngưng đọng trôi đi, đại điện Kim Loan lại tràn ngập tiếng tơ trúc réo rắt.

Không một ai nhận ra sự bất thường, ngoại trừ ta, người đang nhìn chằm chằm vào giao diện phát sáng trước mắt.

Ta không còn hoảng loạn, không còn sợ hãi.

Sự thật tàn nhẫn được lột trần trước mặt khiến huyết quản của ta sục sôi một thứ cảm xúc hoàn toàn mới.

Đó là sự hưng phấn của một kẻ đi săn.

Hóa ra, ta là một nữ phụ lót đường được viết sẵn số phận.

Số phận của ta, gia tộc của ta, đều phải phủ phục dưới chân nam nữ chính nguyên tác là Chu Diệp và Lâm Nhược Vũ.

Nhưng nắp quan tài của ta còn chưa đậy, ai thắng ai thua vẫn chưa biết được.

Ta bắt đầu âm thầm thử nghiệm giới hạn của cái gọi là Hệ thống này.

Ngồi trên xe ngựa trở về phủ, ta nhắm mắt, điên cuồng nghĩ trong đầu:

"Chu Diệp là đồ vong ân phụ nghĩa, ta muốn băm vằn hắn ra cho ch.ó ăn."

"Lâm Nhược Vũ là con điếm trơ trẽn, ta muốn lột da mặt của ả."

Ta chờ đợi một cơn đau xé rách linh hồn như lần trước.

Nhưng không. Không gian yên tĩnh, không một tiếng động.

Hệ thống hoàn toàn im lặng.

Ta mở mắt, khẽ mấp máy môi, định nói ra thành tiếng: "Chu Diệp đáng c.h.ế.t..."

Tinh!

[Cảnh báo! Ký chủ có hành vi bôi nhọ Nam chính, vi phạm thiết lập 'Bao dung độ lượng'. Lần một cảnh cáo, lần hai sẽ tiến hành trừng phạt linh hồn.]

Một luồng điện nhẹ xẹt qua đại não khiến tai ta lùng bùng.

Ta không những không sợ, ngược lại khóe môi khẽ cong lên.

Ta đã tìm ra lỗ hổng đầu tiên của trò chơi này.

Hệ thống chỉ là một cỗ máy cứng nhắc, nó chỉ có thể kiểm soát hành vi trực tiếp hiển thị ra ngoài và lời nói thốt ra từ miệng ta.

Nó không thể kiểm soát suy nghĩ của ta.

Và quan trọng nhất, nó không kiểm soát được những âm mưu gián tiếp, những cái bẫy "mượn d.a.o g.i.ế.c người" của ta.

Chỉ cần biểu hiện bên ngoài của ta khớp với bốn chữ "Bình đạm như cúc", ta làm gì phía sau, nó đều mù tịt.

Nghĩ thông suốt điều này, ta cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình chưa bao giờ nhẹ nhõm đến thế.

Trò chơi này, ta có thể thắng.

Sáng hôm sau, Khôn Ninh Cung.

Buổi thỉnh an định kỳ của Hoàng hậu hôm nay náo nhiệt hơn thường ngày.

Các phi tần ngồi kín hai bên điện, tiếng xiêm y sột soạt, mùi hương trầm nồng nặc không che giấu được bầu không khí ngầm đấu đá của hậu cung.

Chu Diệp có thế lực lớn, việc hắn mang một nữ t.ử giang hồ về Đông Cung đã sớm truyền khắp cung cấm.

Lâm Nhược Vũ hôm nay cũng được đặc cách đi theo ta vào cung thỉnh an.

Ả mặc một bộ cung trang màu hồng nhạt, hành lễ rụt rè, đi đứng luôn tụt lại sau ta nửa bước, chuẩn dáng vẻ một đóa hoa dại bị khép vào khuôn khổ.

Các phi tần thỉnh thoảng liếc nhìn ả, ánh mắt đầy ẩn ý, rồi lại nhìn sang ta với vẻ tìm tòi.

Ta điềm nhiên ngồi ở vị trí của mình, vẻ mặt bình lặng như nước hồ thu, ai hỏi gì cũng chỉ mỉm cười nhẹ nhàng đáp lễ.

Đúng chuẩn một đích nữ khuê các không màng danh lợi, không tranh sủng ái.

Lâm Nhược Vũ đứng sau lưng ta, ta có thể cảm nhận được sự nôn nóng của ả.

Ả muốn lập uy, muốn chứng minh mình không phải là bình hoa, muốn lấy lòng vị chủ t.ử tối cao của hậu cung là Hoàng hậu.

Đến lượt dâng trà, Lâm Nhược Vũ đột ngột bước ra khỏi hàng, cung kính quỳ sụp xuống giữa điện.

Ả hai tay nâng chén trà lên quá đầu, giọng nói mềm mại vang lên:

"Nô tỳ Lâm Nhược Vũ, khẩn cầu được dâng trà lên Hoàng hậu nương nương, nguyện nương nương vạn tuế kim an."

Ả dâng trà bằng hai tay, nhưng ngón tay cái lại đặt sát vào lòng chén, ngón út hơi vểnh lên.

Đây là nghi thức "Kính Trà" của giới giang hồ, nhưng trong hoàng cung, đây lại là đại kỵ.

Nó là cách dâng trà của tội thần khi xin tội, mang ngụ ý ép buộc và xúi quẩy, cực kỳ phạm thượng đối với bậc mẫu nghi thiên hạ.

Ta ngồi bên cạnh, liếc mắt một cái liền nhận ra sai phạm c.h.ế.t người này.

Theo bản tính thật của ta, ta muốn nhìn Lâm Nhược Vũ c.h.ế.t ngay tại chỗ.

Nhưng nếu ta tiến lên nhắc nhở, hoặc nếu ta cố tình vạch trần để ả bị phạt, hệ thống sẽ lập tức quét hành vi và phán quyết ta "hãm hại người khác", không phù hợp với thiết lập hoa cúc thanh cao.

Hệ thống bắt ta phải giữ hình tượng không tranh không đoạt, không mưu hại ai.

Ta khẽ nhấp một ngụm trà, hàng mi dài cụp xuống, che giấu tia tàn nhẫn lóe lên trong mắt.

Lựa chọn của ta là: Im lặng. Ta không làm gì cả.

Ta không nhắc nhở ả, cũng không thêm dầu vào lửa.

"Rầm!"

Chén trà trên tay Hoàng hậu đập mạnh xuống bàn, nước trà nóng b.ắ.n tung tóe lên nền gạch men sứ.

Sắc mặt Hoàng hậu lập tức sa sầm, đôi mắt phượng đầy uy nghiêm quét qua Lâm Nhược Vũ đang ngơ ngác dưới đất.

"Càn rỡ!" Hoàng hậu đập bàn đứng bật dậy, giọng nói run lên vì tức giận, "Một kẻ hèn mọn nơi đầu đường xó chợ, ai cho ngươi gan lớn như vậy, dám dùng nghi lễ của tội thần để nguyền rủa bổn cung?"

Lâm Nhược Vũ hoảng loạn, mặt cắt không còn một giọt m.á.u, ả vội vã dập đầu:

"Nương nương bớt giận! Nô tỳ không có ý đó! Nô tỳ chỉ muốn tận hiếu..."

"Tận hiếu? Trảo ngay ả nữ t.ử vô lễ này lại cho bổn cung!" Hoàng hậu cắt ngang lời ả, lạnh lùng phất tay, "Vả miệng hai mươi cái, phạt quỳ ngoài điện Khôn Ninh hai canh giờ dưới trời nắng, để ả tỉnh táo lại xem đây là đâu!"

Mấy v.ú già lực lưỡng lập tức tiến lên, thô bạo lôi Lâm Nhược Vũ ra ngoài điện.

Tiếng "bạch, bạch" của cái tát cùng tiếng khóc lóc t.h.ả.m thiết của ả vang vọng vào trong đại điện.

Các quý nữ dự yến xung quanh nhìn nhau, không ai dám ho he nửa lời.

Bọn họ quay sang nhìn ta, ánh mắt lại tăng thêm vài phần kính nể và kiêng dè.

Trong mắt bọn họ, Úy Chi Tịch ta từ đầu đến cuối không hề tranh sủng, không hề hãm hại ai, cũng không hề bỏ đá xuống giếng khi Lâm Nhược Vũ gặp nạn.

Ta chỉ ngồi đó, điềm nhiên như một đóa cúc đứng ngoài hồng trần.

Nhưng chính sự "không làm gì", chính sự "bình đạm" tuyệt đối của ta, lại vừa vặn mượn tay Hoàng hậu lấy đi nửa cái mạng của Lâm Nhược Vũ.

Hành vi này hoàn hảo đến mức không ai có thể bắt lỗi.

Khi tiếng khóc ngoài điện nhỏ dần vì Lâm Nhược Vũ đã ngất đi, một âm thanh quen thuộc vang lên trong đầu ta.

Tinh!

[Hành vi phù hợp thiết lập nhân vật: Không tranh quyền đoạt lợi, không tham gia thị phi.]

[Điểm đồng bộ tăng 5%. Hiện tại: 15%.]

Ta nhìn dòng chữ vàng óng hiện lên giữa khoảng không, lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh, ta bật cười thành tiếng.

Một nụ cười nhẹ nhàng, thanh tân, chuẩn phong thái của một đóa cúc dại thanh cao.

Hệ thống ngu xuẩn. Tác giả ngu xuẩn.

Nàng nhìn bảng điều khiển hệ thống đang phát sáng trước mặt, đôi mắt phượng híp lại, khẽ nói:

"Ông trời cũng có sơ hở."

3 - Bình Đạm Như Cúc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia