04.
Lâm Nhược Vũ bị vả miệng hai mươi cái, phạt quỳ hai canh giờ, khi được khênh về Đông Cung thì hai bên má đã sưng đỏ như hai chiếc bánh bao đại dịch, hơi thở thoi thóp.
Ả nằm trên giường, ánh mắt nhìn ta ngập tràn độc oán và hận thù không hề che giấu, dường như muốn dùng ánh d.a.o găm trên người ta thành trăm ngàn lỗ hổng.
Ta điềm nhiên ngồi bên bàn trà, cúi đầu nhìn lướt qua bảng điều khiển hệ thống vẫn đang hiển thị tiến độ đồng bộ ổn định, trong lòng không một gợn sóng.
Ả ghi hận ta, ả nghĩ rằng chính sự im lặng bất động của ta tại Khôn Ninh Cung đã đẩy ả vào t.h.ả.m cảnh này.
Nghĩ cũng đúng, nếu ta là một đóa hoa cúc thực sự, ta đã phải đứng ra nhận hết sai sót về mình, hoặc ít nhất cũng phải quỳ xuống cầu xin Hoàng hậu tha thứ cho sự vô tri của ả.
Nhưng ta lại chọn bất động thanh sắc, ngồi nhìn ả tự tìm đường c.h.ế.t, điều này khiến một kẻ luôn được nuông chiều như ả làm sao nuốt trôi cục tức?
Ba ngày sau, Lâm Nhược Vũ quả nhiên ra tay.
Ả sai nha hoàn thân cận mang đến một đĩa điểm tâm hoa cúc tinh tế, nói là để tỏ lòng biết ơn ta đã không chấp nhặt chuyện cũ, muốn cùng ta giảng hòa.
Nha hoàn đặt đĩa điểm tâm xuống, ánh mắt có chút né tránh, ngón tay run rẩy nhẹ.
Ta nhìn những chiếc bánh màu vàng nhạt được tạo hình tỉ mỉ, khứu giác nhạy bén lập tức ngửi thấy một mùi hương cực kỳ vi diệu, lẩn khuất dưới mùi thơm ngọt ngào của mật ong.
Đó là bột của rễ cây đoạn trường thảo, một loại kịch độc ở vùng biên cương phía Bắc, chỉ cần dùng một lượng nhỏ cũng đủ khiến lục phủ ngũ tạng rách nứt, đau đớn mà c.h.ế.t.
Lâm Nhược Vũ ở chiến trường lâu năm, thứ độc d.ư.ợ.c này đối với ả chắc chắn không khó kiếm.
Ta nhếch môi cười lạnh trong lòng, ả muốn mạng của ta, muốn nhổ tận gốc cái dằm trong mắt này để độc chiếm Chu Diệp.
Ta khẽ vươn ngón tay, định lật đổ đĩa điểm tâm này xuống đất.
Tinh!
[Cảnh báo! Ký chủ có hành vi lãng phí lòng tốt của người khác, ý đồ trả thù lộ liễu, vi phạm thiết lập 'Bình đạm như cúc, bao dung độ lượng'. Cấm ký chủ chủ động vạch trần hoặc đ.á.n.h trả.]
Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng khiến ngón tay ta khựng lại giữa không trung.
Hệ thống c.h.ế.t tiệt lại muốn bảo vệ ả, nó cấm ta không được chủ động phản kháng, bắt ta phải ngoan ngoãn ăn hết đĩa độc d.ư.ợ.c này để làm tròn vai nữ phụ đoản mệnh sao?
Ta rút tay về, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đĩa bánh, đầu óc nhảy số cực nhanh, điềm tĩnh suy tính từng bước lách luật.
Hệ thống cấm ta chủ động trả thù, cấm ta vạch trần, nhưng nếu ta dùng cách "hiếu thuận, hòa nhã" để tặng món quà này cho người khác thì sao?
Đúng lúc đó, nha hoàn bên ngoài bước vào báo cáo, mẫu thân của Lâm Nhược Vũ là Lâm phu nhân vừa được phép vào cung thăm con gái, hiện đang dừng chân ở sảnh ngoài Đông Cung chờ tuyên kiến.
Lâm phu nhân vốn là một phụ nữ chanh chua, tham lam, dựa vào chút công lao của con gái mà vênh váo tự đắc, chưa từng coi gia tộc Úy Chi ra gì.
Ánh mắt ta lóe lên một tia sáng lạnh, khoái cảm báo thù lần đầu tiên trỗi dậy mãnh liệt, khiến m.á.u trong người ta như sôi lên.
Ta đứng dậy, tự tay bưng lấy đĩa điểm tâm hoa cúc, xoay người bước ra ngoài sảnh lớn.
Lâm phu nhân đang ngồi bệ vệ trên ghế, thấy ta ra liền đứng dậy hành lễ một cách lấy lệ, ánh mắt khinh khỉnh quét qua y phục giản dị của ta.
Ta không giận, ngược lại còn nở một nụ cười dịu dàng, thánh khiết đến mức không một tì vết, chuẩn tư thái một đích nữ bao dung.
"Lâm phu nhân đi đường xa xôi vào cung chắc đã mệt, đây là điểm tâm do chính tay Nhược Vũ muội muội sai người làm mang đến cho ta."
Ta bước lên, tự tay dâng đĩa bánh đến trước mặt mụ ta, giọng nói mềm mỏng, tràn ngập sự hiếu kính.
"Ta mượn hoa dâng Phật, kính dâng phu nhân nếm thử tay nghề của muội muội, cũng là chút tấm lòng của ta đối với trưởng bối."
Lâm phu nhân nhìn đĩa bánh tinh tế, lại nghe ta nói là do con gái mụ làm, liền lập tức đắc ý, cười ha hả.
Mụ ta nghĩ rằng ta đang sợ hãi quyền thế của con gái mụ nên mới hạ mình nịnh bợ, vội vàng cầm lấy hai chiếc bánh bỏ vào miệng nuốt chửng.
"Úy Chi tiểu thư thật có lòng, tay nghề của Vũ Nhi nhà ta tự nhiên là tốt nhất..."
Lời của mụ ta còn chưa dứt, sắc mặt đột ngột biến đổi, từ hồng hào chuyển sang tái mét, rồi tím tái dị thường.
Lâm phu nhân trợn tròn mắt, hai tay bỗng chốc cào cấu lấy cổ họng, hơi thở dồn dập, đau đớn ngã nhào xuống đất.
"Khụ... khụ..."
Một ngụm m.á.u đen kịt, tanh nồng từ miệng mụ ta phun thẳng ra nền gạch men sứ, nhuộm đỏ một mảng lớn.
Mụ ta co giật liên hồi, đau đớn đến mức ngũ quan vặn vẹo, ngón tay run rẩy chỉ về phía ta, rồi lại nhìn về phía nha hoàn thân cận của Lâm Nhược Vũ đang đứng chôn chân một góc.
Nha hoàn kia mặt cắt không còn một giọt m.á.u, quỳ sụp xuống đất, run rẩy như cầy sấy.
Ả ta biết đĩa điểm tâm đó có gì, ả ta biết chính chủ t.ử của mình đã tự tay hạ độc vào đó.
Ta đứng nhìn Lâm phu nhân quằn quại trong vũng m.á.u, gương mặt vẫn giữ nguyên sự kinh hoàng, lo lắng của một đóa hoa cúc thánh mẫu.
"Lâm phu nhân! Người sao vậy? Người đâu, mau truyền thái y!"
Ta gào lên gọi người, nhưng trong thâm tâm lại vô cùng bình tĩnh, thưởng thức màn kịch hay này.
Lâm phu nhân ngước mắt nhìn ta, trong mắt mụ ta có sự căm hận tột cùng, nhưng lại đan xen một nỗi sợ hãi kinh hoàng.
Mụ ta không dám tố cáo ta, mụ ta biết rõ nếu chuyện này kinh động đến Hình bộ hay Hoàng đế, cuộc điều tra sẽ lật ngược lại nguồn gốc của đĩa điểm tâm.
Khi đó, tội danh mưu hại Thái t.ử phi tương lai của Lâm Nhược Vũ sẽ bị phơi bày, cả nhà họ Lâm sẽ phải chịu tội chu di cửu tộc.
Ăn quả đắng này, bọn họ chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, tự đập nát răng mà nuốt vào bụng.
Lâm phu nhân gượng sức, vừa hộc m.á.u vừa run rẩy nắm lấy tay nha hoàn của mình, khàn giọng thốt ra vài chữ:
"Không... không cần tra... Ta có bệnh cũ... bệnh cũ tái phát..."
Nói xong, mụ ta liền ngất lịm đi trong vũng m.á.u, được đám thị vệ vội vàng khênh ra ngoài để đưa về phủ chữa trị.
Đông Cung náo loạn một phen, Lâm Nhược Vũ ở phòng trong nghe tin mẹ mình trúng độc hộc m.á.u thì liền lên cơn co giật, khóc lóc đến mức ngất đi lần nữa.
Ả biết mình đã thua, thua t.h.ả.m hại dưới chính cái bẫy do mình giăng ra.
Hệ thống trong đầu ta im hơi lặng tiếng, không hề phát ra một lời cảnh cáo nào, bởi vì trên danh nghĩa, ta chỉ làm một việc "hiếu thuận, tốt bụng".
Ta bước ra khỏi Đông Cung, đi về phía Ngự Hoa Viên để tìm một nơi thanh tịnh.
Nhìn bàn tay vẫn còn vương chút mùi mật ong và vết m.á.u của Lâm phu nhân, ta tiến đến bên một con suối nhỏ chảy quanh hòn non bộ, cúi người vốc nước rửa tay.
Dòng nước mát lạnh gột rửa đi những vết bẩn, nhưng không gột rửa được sự hưng phấn đang âm thầm bén rễ trong lòng ta.
"Úy Chi tiểu thư thật biết cách mượn hoa dâng Phật."
Một giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần lười biếng và giễu cợt đột ngột vang lên sau lưng ta.
Ta giật mình quay lại, Cố Triều Hành không biết đã đứng đó từ lúc nào, thân hình cao lớn tựa vào thân cây cổ thụ, áo choàng màu đen khẽ lay động trong gió.
Hắn nhìn bàn tay đang đẫm nước của ta, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt phượng vốn dĩ đang tràn ngập sát ý chưa kịp thu liễm.
Hắn điềm nhiên bước lại gần, áp lực từ một vị Vương gia quyền thế khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại.
Cố Triều Hành dừng lại cách ta ba bước, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy nguy hiểm.
Hắn nhìn thấu tất cả, nhìn thấu màn kịch hộc m.á.u ở Đông Cung, nhìn thấu sự tàn nhẫn giấu sau vỏ bọc thanh cao của ta.
"Bản vương thấy nàng không giống hoa cúc."
Hắn nhướng mày, giọng nói trầm thấp ghé sát tai ta, mang theo hơi thở lạnh lùng nhưng đầy tính chiếm hữu.
"Giống đóa cúc mọc trên x.á.c c.h.ế.t hơn."
Ta không lùi lại, cũng không sợ hãi.
Nàng ngước đầu, đối diện với đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh của Cố Triều Hành.
Giữa thế giới điên rồ đầy rẫy những con rối bị thao túng này, giữa cái kịch bản ép người đến c.h.ế.t này, hắn là kẻ duy nhất tỉnh táo, là kẻ duy nhất nhìn thấy bản chất thật của ta.
Úy Chi Tịch nhìn hắn.
Lần đầu tiên cảm thấy có người hiểu mình.