05.
Ánh trăng lạnh lẽo như sương, soi qua khe cửa tàng thư các hoàng gia, rọi lên những chồng túc thư phủ đầy bụi bặm.
Ta đứng trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào giao diện hệ thống đang lơ lửng trước mắt, ngón tay khẽ siết c.h.ặ.t.
Sau nhiều lần âm thầm quan sát, ta đã phát hiện ra một chuyện cực kỳ bất thường trong thế giới điên rồ này.
Mỗi khi ta nhìn bất kỳ ai, từ hoàng thân quốc thích cho đến nha hoàn, thái giám, hệ thống đều lập tức hiển thị thông tin kịch bản một cách chi tiết.
Chu Diệp là nam chính bạo ngược, Lâm Nhược Vũ là nữ chính kiên cường, Hoàng hậu là công cụ thúc đẩy tình tiết.
Nhưng khi ta nhìn Cố Triều Hành, mọi thứ hoàn toàn trống rỗng.
Tấm bảng hệ thống vốn dĩ luôn vàng óng rực rỡ, mỗi lần đối diện với vị Kính Vương này liền giống như một vũng nước đục, không hiện nổi một chữ.
Ta cau mày, thử dùng bảng điều khiển nhân vật để chủ động tra cứu sâu hơn về thân phận của hắn.
Tinh!
Một loạt tiếng còi báo động ch.ói tai đột ngột dội thẳng vào đại não của ta, vách ngăn hệ thống run lên bần bật.
[Cảnh báo! Lỗi dữ liệu! Lỗi dữ liệu!]
[Nhân vật Cố Triều Hành không thuộc phạm vi quản lý của cốt truyện gốc.]
[Cảnh báo nghiêm trọng: Ký chủ không được phép tiếp xúc quá mức với nhân tố này, nếu không kịch bản sẽ có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.]
Nhìn những dòng chữ đỏ ngầu như m.á.u đang nhấp nháy liên tục, ta không những không lùi bước, mà trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c lại đập nhanh một cách cuồng nhiệt.
Không thuộc phạm vi quản lý. Không thể khống chế.
Đầu ngón tay ta khẽ run lên vì phấn khích.
Cố Triều Hành là một biến số, một biến số khổng lồ mà ngay cả kẻ tự xưng là "Tác giả" viết nên cuốn truyện này cũng không thể nhào nặn theo ý muốn.
Hắn quá mạnh, mạnh đến mức hệ thống chỉ có thể lựa chọn cô lập hắn ra khỏi tầm mắt của ta để bảo vệ kịch bản gốc.
Nhưng bây giờ, đóa hoa cúc lót đường này đã thức tỉnh rồi, làm sao ta có thể ngoan ngoãn nghe lời?
Ta chủ động hẹn gặp hắn vào đêm nay, tại chốn tàng thư các hẻo lánh này.
"Nàng quả nhiên đã đến."
Giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần lười biếng quen thuộc vang lên từ phía sau những giá sách bằng gỗ gụ.
Cố Triều Hành bước ra khỏi bóng tối, áo choàng màu đen hoàn toàn hòa làm một với màn đêm, chỉ có đôi mắt phượng kia là sáng rực, lạnh lùng và sắc bén.
Hắn không hỏi tại sao ta lại hẹn hắn ở đây, cũng không hỏi làm thế nào ta tránh được hộ vệ hoàng gia.
Hắn chỉ đứng đó, điềm nhiên nhìn ta, như thể việc ta tìm đến hắn là một điều tất yếu sẽ xảy ra.
Ta thẳng thắn nhìn vào mắt hắn, lột bỏ hoàn toàn vẻ bình đạm thường ngày, giọng nói dứt khoát không chút do dự:
"Ta muốn hủy hôn với Thái t.ử Chu Diệp."
Cố Triều Hành nghe vậy, đôi lông mày kiếm khẽ nhướng lên, khóe môi nhếch thành một độ cong đầy hứng thú.
"Hủy hôn?" Hắn chậm rãi bước lại gần ta, áp lực từ một vị quyền vương khiến không khí xung quanh dường như đặc quánh lại, "Úy Chi tiểu thư, nàng có biết mình đang nói gì không? Hôn ước này là do Hoàng huynh đích thân ngự b.út."
Ta cười lạnh, trong mắt lóe lên sát ý tàn nhẫn:
"Ta không chỉ muốn hủy hôn, ta còn muốn kéo Chu Diệp xuống ngựa, lột da róc xương hắn, khiến hắn thân bại danh liệt, vĩnh viễn không thể lật mình."
"Vương gia, ngài dám cùng ta đ.á.n.h cược ván cờ này không?"
Một cái nhìn thấu suốt từ Cố Triều Hành khóa c.h.ặ.t lấy gương mặt ta.
Trong bóng tối nhen nhóm của tàng thư các, hắn nhìn ta rất lâu, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng hít thở của hai người.
Hắn không thấy sự điên cuồng của một kẻ tâm thần, hắn chỉ thấy một trí tuệ sắc sảo, sự quan sát nhạy bén và một ý chí sinh tồn mãnh liệt đang bùng cháy trong cơ thể ta.
Vị Vương gia lạnh lùng vốn đã chán ghét thế giới đầy những con rối giả tạo này, lần đầu tiên ánh mắt lộ ra sự thưởng thức và rung động thực sự.
Hắn khẽ bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng giữa những hàng sách cổ:
"Thú vị, quả thực rất thú vị."
Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, sự chiếm hữu trong ánh mắt không hề che giấu.
"Nàng nghĩ bản vương sẽ từ chối sao? Bản vương vốn dĩ cũng muốn nhổ tận gốc phe cánh của Thái t.ử từ lâu rồi."
Hắn đưa tay lên, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua lọn tóc mai của ta, giọng nói mang theo sự nuông chiều nguy hiểm:
"Một mình bản vương lật đổ triều đình thì quá tẻ nhạt, có thêm nàng, ván cờ này mới coi là hoàn mỹ."
Hai kẻ điên, ngay tại chốn tôn nghiêm của hoàng gia, chính thức thiết lập một liên minh đẫm m.á.u.
Lồng n.g.ự.c ta phập phồng, đây là lần đầu tiên kể từ khi thức tỉnh, ta nhìn thấy một tia hy vọng sống sót thực sự rõ ràng.
Quy luật thế giới muốn ép ta làm đá lót đường ư? Thiên Đạo muốn ta phải c.h.ế.t để làm nền cho tình yêu của nam nữ chính ư?
Ta có Cố Triều Hành, hắn chính là thanh kiếm sắc bén nhất để ta c.h.é.m đứt cái kịch bản dơ bẩn này.
Cố Triều Hành nhìn đôi mắt phượng đang rực sáng của ta, trái tim băng giá bấy lâu nay bỗng chốc rung động mãnh liệt, hắn muốn giữ người con gái này bên mình vĩnh viễn, bất chấp mọi giá thế gian.
Hắn nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ta, kéo ta lại gần hơn, từng chữ thốt ra đều mang theo sự cam kết điên cuồng:
"Nàng cứ làm đóa cúc thanh cao."
"Máu dưới chân nàng."
"Bản vương rửa sạch."
Ta nhìn hắn, không hề rụt tay lại, sự ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền qua khiến huyết quản của ta như sống lại.
Chính khoảnh khắc hai bàn tay chúng ta chạm vào nhau, da thịt giao tiếp, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra.
Oanh!
Toàn bộ tàng thư các bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, không khí xung quanh vặn vẹo thành những luồng sáng hỗn loạn.
Giao diện hệ thống trong đầu ta điên cuồng nhấp nháy, một màu đỏ ngầu như m.á.u bao phủ toàn bộ tầm nhìn, âm thanh cảnh báo gào thét dồn dập đến mức khiến đại não ta đau đớn như muốn nổ tung.
[Cảnh báo đỏ! Cảnh báo đỏ! Nguy hiểm cấp độ tối cao!]
[Phát hiện nhân tố ngoài kịch bản xâm nhập sâu vào tuyến tình cảm của nhân vật chính!]
[Kịch bản có dấu hiệu chệch hướng nghiêm trọng! Hệ thống chuẩn bị khởi động cơ chế tự vệ!]