06.

Tiếng nước b.ắ.n tung tóe phá vỡ sự yên tĩnh của ngự uyển.

Lâm Nhược Vũ ngã nhào xuống hồ sen, bọt nước văng lên tung tóe, tiếng kêu cứu thất thanh lập tức xé rách không gian.

Ta đứng trên bờ đình, hai tay giấu trong ống tay áo rộng, lặng lẽ nhìn mặt nước đang chao đảo.

Không quá ba mươi nhịp thở, Chu Diệp đã dẫn theo một toán thị vệ hùng hổ lao đến.

Hắn không chút do dự lao xuống nước, thô bạo ôm c.h.ặ.t lấy Lâm Nhược Vũ đang run rẩy lên bờ.

Lâm Nhược Vũ tựa vào n.g.ự.c hắn, gương mặt tái nhợt đẫm nước, ngón tay run rẩy chỉ về phía ta.

"Điện hạ... không phải lỗi của tỷ tỷ... là do Nhược Vũ không tốt, tự mình trượt chân..."

Ả khóc đến mức hoa lê đái vũ, nhưng lời nói lại tinh vi đẩy toàn bộ tội lỗi lên đầu ta.

Chu Diệp bế ả đứng dậy, ánh mắt nhìn ta ngập tràn sát ý lạnh thấu xương.

"Úy Chi Tịch! Bản vương vốn nghĩ ngươi bình đạm như cúc, không màng danh lợi, không ngờ tâm địa ngươi lại độc ác đến thế!"

"Nhược Vũ đã nhẫn nhịn ngươi đến mức này, ngươi tại sao còn muốn dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t?"

Hắn tiến lên một bước, thô bạo ép sát, áp lực từ một Thái t.ử vương triều khiến nha hoàn bên cạnh ta sợ hãi quỳ sụp xuống.

Ta muốn cười thẳng vào mặt hắn, muốn hỏi hắn mắt có bị mù không khi không thấy bờ đình cao như vậy, ta đẩy bằng cách nào mà ả lại bay xa thế?

Ta muốn vạch trần trò hề tự biên tự diễn này của Lâm Nhược Vũ để phục thù cho đĩa điểm tâm độc hôm trước.

Nhưng trong khoảnh khắc ta định mở miệng, chiếc gông xiềng vô hình của Thiên Đạo lại một lần nữa giáng xuống.

Tinh!

[Cảnh báo! Cảnh báo! Kịch bản yêu cầu: Ký chủ phải nhận lỗi, chịu sự sỉ nhục để thúc đẩy tình cảm của Nam Nữ chính.]

[Nếu phản kháng, linh hồn sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!]

Luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng, khóa c.h.ặ.t khớp hàm của ta, ép ta phải cúi đầu chịu uất ức.

Cơ thể ta không nghe theo ý thức, hai gối khẽ khuỵu xuống, tư thái yếu ớt nhưng cốt cách vẫn thanh cao như một nhành cúc dại trước bão.

Ta trơ mắt nhìn bản thân mình cụp mi mắt, giấu đi toàn bộ sự khinh bỉ và thù hận vào đáy mắt.

Chu Diệp thấy ta không nói lời nào, càng thêm đắc ý, hắn gầm lên:

"Câm rồi sao? Quỳ xuống! Nhận lỗi với Nhược Vũ ngay lập tức!"

Trong lòng ta cuộn trào một sự phẫn nộ tột cùng, hệ thống ép ta, tra nam ép ta, ông trời cũng ép ta.

Nhưng ta không quên lỗ hổng mà ta đã tìm ra ở chương trước: Hệ thống chỉ kiểm soát hành vi trực tiếp hiển thị, không kiểm soát được âm mưu gián tiếp.

Ta cần một biến số, một biến số nằm ngoài tầm kiểm soát của cái kịch bản dơ bẩn này.

"Thái t.ử điện hạ thật lớn uy phong."

Một giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng mang theo sự áp đảo tuyệt đối đột ngột vang lên từ lối đi rải sỏi.

Cố Triều Hành chắp tay sau lưng, thong thả bước đến, áo choàng màu đen của hắn quét qua những đóa hoa rụng trên đất.

Theo sau hắn là Hoàng đế, cùng hai thái giám đang áp giải một tên hộ vệ Đông Cung mặt cắt không còn một giọt m.á.u.

Chu Diệp giật mình, vội vàng buông Lâm Nhược Vũ ra để hành lễ với Hoàng đế: "Nhi thần bái kiến Phụ hoàng, bái kiến Hoàng thúc."

Hoàng đế sắc mặt sa sầm, ánh mắt nghiêm nghị nhìn lướt qua Lâm Nhược Vũ đang chật vật, rồi dừng lại trên người ta đang quỳ dưới đất.

Cố Triều Hành điềm nhiên bước đến bên cạnh ta, hắn không đỡ ta dậy, nhưng áp lực từ thân hình cao lớn của hắn hoàn toàn che chắn cho ta khỏi ánh mắt bạo ngược của Chu Diệp.

Hắn nhìn xuống tên hộ vệ đang quỳ bò dưới đất, giọng nói lạnh lùng vang lên khắp ngự uyển:

"Nói. Những gì ngươi vừa nhìn thấy, khai báo rõ ràng trước mặt Bệ hạ."

Tên hộ vệ run rẩy dập đầu, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi:

"Bệ... Bệ hạ minh giám... Tiểu nhân vừa rồi trực đêm ở sau hòn non bộ..."

"Chính mắt tiểu nhân nhìn thấy Lâm cô nương tự mình nhảy xuống hồ, Úy Chi tiểu thư từ đầu đến cuối cách xa ba bước, chưa từng chạm vào một chéo áo của nàng ta..."

Lời vừa thốt ra, toàn trường kinh hãi.

Mặt Lâm Nhược Vũ vốn dĩ đã trắng vì lạnh, nay lại càng thêm xám ngoét như người c.h.ế.t.

Ả vội vã túm lấy gấu áo Chu Diệp: "Điện hạ... không phải thế... hắn vu oan cho thiếp..."

Chu Diệp cũng biến sắc, hắn không ngờ Kính Vương lại ra tay nhanh như vậy, còn trực tiếp kéo theo cả Hoàng đế đến chứng kiến.

Hắn muốn che giấu cho Lâm Nhược Vũ, muốn dùng quyền thế để lấp l.i.ế.m, nhưng ánh mắt của Hoàng đế đã tràn ngập sự thất vọng và tức giận.

"Đủ rồi!" Hoàng đế đập mạnh quyền trượng xuống đất, khàn giọng quát, "Thái t.ử, đây là nữ t.ử giang hồ hiểu chuyện mà ngươi sống c.h.ế.t đòi nạp làm Trắc phi sao?"

"Tự diễn tự xem, vu oan cho đích nữ công thần, gia giáo của ngươi đâu rồi?"

Chu Diệp lập tức quỳ sụp xuống, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Phụ hoàng bớt giận, nhi thần bị che mắt..."

Lâm Nhược Vũ bị vả mặt một cú đau đớn ngay trước mặt bậc chí tôn, ả biết danh tiếng của mình trong hoàng cung từ nay về sau đã hoàn toàn thối nát.

Giữa sự hỗn loạn đó, ta cảm thấy luồng sức mạnh khống chế cơ thể mình đột ngột lỏng ra một chút.

Hệ thống bắt ta phải nói lời nhận lỗi, nhưng hiện tại kịch bản đã bị Cố Triều Hành đập nát, hệ thống chỉ có thể nương theo tình hình để ép ta thốt ra lời chuẩn thiết lập nhân vật.

Ta ngước đầu lên, đôi mắt đẫm lệ nhưng không có một giọt nào rơi xuống, nhìn thẳng vào gương mặt đang hoảng loạn của Chu Diệp.

Giọng nói của ta vang lên, dịu dàng, trong trẻo, mang theo một sự bao dung vô bờ bến nhưng lại đ.â.m sâu vào lòng tự tôn của hắn:

"Điện hạ không tin thần nữ."

"Thần nữ cũng không trách."

"Chỉ mong Điện hạ và muội muội sau này có thể thẳng thắn đối đãi, đừng vì thần nữ mà sinh lòng rạn nứt."

Câu nói này, nghe thì như một đóa hoa cúc thánh mẫu đang chịu uất ức nhưng vẫn chúc phúc cho phu quân.

Nhưng lọt vào tai Hoàng đế, nó lại trở thành bằng chứng đanh thép nhất cho sự kiêu ngạo, dung túng tiểu tam và hãm hại chính thê của Chu Diệp.

Nó biến Chu Diệp thành một gã tra nam ngu xuẩn, đem lòng tốt của đích nữ khuê các ra giẫm đạp.

Hoàng đế nhìn ta đầy thương cảm, rồi quay sang nhìn Chu Diệp với ánh mắt chán ghét tột cùng:

"Thái t.ử cấm túc ở Đông Cung một tháng, chép phạt kinh thư! Lâm nữ t.ử vô đức vô năng, phạt trượng hình mười roi, cấm bước ra khỏi sương phòng nửa bước!"

Lâm Nhược Vũ khóc thét lên khi bị thị vệ thô bạo lôi đi, tiếng roi da xé gió vang lên bôm bốp từ xa truyền lại.

Chu Diệp nhục nhã đến mức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gân xanh nổi đầy trên trán nhưng không dám phản kháng.

Ta thong thả đứng dậy, khẽ phủi bụi đất trên y phục, ánh mắt vô tình chạm phải ánh mắt phượng sâu thẳm của Cố Triều Hành.

Hắn nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy tàn nhẫn và thưởng thức.

Hắn biết, câu nói "không trách" vừa rồi của ta, chính là nhát d.a.o chí mạng đẩy Chu Diệp vào vũng bùn nhục nhã trước mặt Hoàng đế.

Hai kẻ điên tụi ta, một người giăng bẫy gián tiếp, một người mang nhân chứng trực tiếp, phối hợp hoàn mỹ đến mức đập nát một góc kịch bản gốc.

Tinh!

Giao diện hệ thống trước mắt ta đột ngột nhấp nháy, dòng chữ vàng óng hiện lên:

[Hành vi đạt chuẩn thiết lập: Bao dung độ lượng, bình đạm như cúc trước sự sỉ nhục của Nam chính.]

[Điểm đồng bộ tăng 10%. Hiện tại: 25%.]

Nhìn thông báo của cái hệ thống ngu xuẩn đang khen ngợi màn phản sát của mình, Úy Chi Tịch suýt bật cười.

6 - Bình Đạm Như Cúc - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia