Đến năm thứ ba của ngày tận thế, tôi bỗng nhìn thấy những dòng bình luận trôi lơ lửng.
Lúc đó tôi mới biết, mình là nhân vật thụ trong một tiểu thuyết đam mỹ về ngày tận thế. Còn đối thủ không đội trời chung của tôi, Lạc Vân Trầm, chính là nhân vật công đã thầm yêu tôi suốt mười năm, cuối cùng sẽ vì cứu tôi mà mất mạng.
Vì không chịu nổi cảm giác áy náy trong lòng, tôi bắt đầu vô thức đối xử tốt với anh.
Kết quả, tôi lại phát hiện những dòng bình luận ấy vốn xuất phát từ một bộ đồng nhân.
Tất cả chỉ là tôi tự mình đa tình.
Ngay lúc định lẳng lặng chuồn đi, đối thủ không đội trời chung chỉ cười lạnh một tiếng rồi ép tôi sát vào tường, "Đã trêu chọc tôi rồi còn định chạy? Em xem tôi là gì?"