Tôi từng theo đuổi một người suốt 10 năm.  

Từ năm 16 tuổi, trong mắt tôi chỉ có duy nhất Trình Dục Hàn.  

Tôi ngu ngốc. Tôi bướng. Tôi đem cả thanh xuân ra để yêu một người chưa từng quay đầu lại nhìn tôi.  

Anh lạnh. Anh phũ. Anh từng nói thẳng với tôi:  

"Tống Tư Niệm, cả đời này cô cũng đừng mơ bước vào tim tôi."  

Vậy mà tôi vẫn yêu.  

Yêu đến quên mất mình là ai. Quên mất đau là gì.  

Đến năm 23 tuổi, anh cuối cùng cũng quay đầu.  

Chúng tôi nắm tay nhau. Đi qua những ngày nắng đầu tiên.  

Tôi tưởng ông trời thương tôi rồi.  

Anh nói với tôi: "Tư Niệm, chúng ta hẹn hò đi. Bỏ hết chuyện cũ đi em."  

Tôi tin. Tôi nghĩ hóa ra kiên trì cũng có quả ngọt.  

Chỉ là tôi quên mất một chuyện.  

Hoa đẹp nhất thường là lúc sắp tàn.  

Tai nạn giao thông.  

Anh tỉnh lại. Quên sạch tôi.  

Tôi đứng bên giường bệnh, nắm tay anh.  

"Anh, em là Tư Niệm. Người yêu của anh."  

Anh nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.  

"Xin lỗi. Tôi không quen cô."  

Tôi cười. Nước mắt rơi xuống.  

"Chúng ta từng rất hạnh phúc. Anh từng nắm tay em đi qua cầu. Từng nói sẽ cưới em."  

Anh lắc đầu.  

"Cô đừng nói bậy."  

Đúng lúc đó, cô ấy quay về.  

Bạch Nguyệt Quang của anh. Người từng từ chối anh năm 18 tuổi.  

Cô ấy vừa xuống máy bay, khóc lóc ôm lấy anh.  

"Anh Dục Hàn, em về rồi."  

Tôi đứng bên cạnh. Như một vai phụ không tên.  

Bị tổn thương. Bị nghi ngờ. Bị gạt ra.  

Vẫn không chịu đi.  

Cho đến ngày bác sĩ đưa cho tôi tờ giấy.  

"Ung thư giai đoạn cuối."  

Tôi không còn sức để đợi. Không còn can đảm để yêu.  

Tôi rời đi. Không một lời.  

Chỉ để lại một cuốn nhật ký trên bàn anh.  

Bên trong là từng ngày chúng tôi từng có nhau.  

Khi anh nhớ lại tất cả, tôi đã không còn ở đây nữa.  

Năm tôi 16 tuổi. Đầu mùa thu.  

Tiết thể d.ụ.c bị hủy.  

Tôi ôm sách toán đi tìm chỗ yên tĩnh.  

Đi ngang sân bóng rổ, tiếng la hét ầm ĩ.  

Giữa đám con trai, có một người mặc áo sơ mi trắng.  

Cổ áo mở hai nút. Mồ hôi chảy xuống xương quai xanh.  

Tay ném bóng. Dứt khoát. Lạnh.  

Không ai gọi tên. Nhưng tất cả đều nhìn.  

Bên cạnh có người nói. "Đó là Trình Dục Hàn. Khối 11. Học bá."  

Tôi lần đầu tiên nhìn rõ anh.  

Gần đến mức nghe được tiếng tim mình đập loạn.  

Từ ngày đó, tôi bắt đầu để ý.  

Để ý bước chân anh. Để ý ánh mắt anh. Để ý mỗi lần anh đi ngang qua.  

Và bắt đầu 10 năm yêu một người không yêu mình.  

---  

Tối về tôi đứng trước gương.  

Tập nói. "Bạn ơi, bài này mình không hiểu. Cậu giảng cho mình được không?"  

Nói đi nói lại.  

Sáng hôm sau gặp anh ở hành lang.  

Miệng mở ra. Quên hết.  

Chỉ cúi đầu chạy mất.  

Lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh là ở thư viện.  

Anh ngồi cạnh cửa sổ. Nắng xuyên qua lá rơi xuống bàn.  

Trước mặt anh là đề toán nâng cao. Tôi nhìn thôi đã choáng.  

Tôi hít một hơi. Ôm vở đi tới.  

"Bạn ơi. Bài này giải sao vậy?"  

Giọng run. Bút rơi xuống đất.  

Anh ngẩng lên. Liếc tôi một cái.  

"Chỗ này. Dùng định lý này."  

Nói xong lại cúi xuống. Không thêm một chữ.  

Tôi "cảm ơn" rất nhỏ rồi ôm vở chạy.  

Tim đập như muốn nhảy ra ngoài.  

Năm 17 tuổi. Tôi xin vào đội trực nhật.  

Trường quy định mỗi tuần hai người trực. Ai cũng né.  

Tôi đi đổi lịch với ba người mới được tối thứ năm.  

Vì tối thứ năm anh hay ở lại lớp học nhóm.  

Tôi không nói với ai. Cũng không để anh biết.  

Tối đó tôi cầm chổi và xô nước.  

Lặng lẽ lau từng dãy bàn. Cách anh đúng 3 mét.  

Tiếng nước loảng xoảng. Mùi nước lau sàn.  

Anh ngồi ở bàn giáo viên. Cúi đầu đọc sách.  

Gió thổi tung giấy. Tóc anh rũ xuống trán.  

Ánh hoàng hôn kéo cái bóng của tôi và anh dính vào nhau.  

Tôi lau đến gần bàn anh rồi lại lùi ra.  

Không dám gần. Cũng không muốn đi.  

Bỗng anh ngẩng lên. Cau mày.  

"Sàn ướt. Lau cho khô. Trượt ngã thì sao?"  

Tôi giật mình. Cúi đầu.  

"Dạ. Em lau lại ngay."  

Anh "ừ" một tiếng rồi lại đọc sách.  

Tôi lau đến 9 giờ. Anh 9 giờ 5 phút mới đứng dậy.  

Đi ngang qua tôi. Dừng một giây.  

"Về cẩn thận."  

Bốn chữ. Tôi nhớ cả năm.  

Năm 18 tuổi. Tôi tỏ tình lần đầu.  

Tan học. Mưa.  

Tôi chặn anh ở cổng. Tay cầm ô, tay cầm thư.  

"Trình Dục Hàn. Mình thích cậu. Rất thích."  

Anh nhận thư. Không mở.  

"Tống Tư Niệm. Đừng tốn thời gian."  

"Tôi không thích cô."  

Nói xong quay lưng đi vào mưa.  

Tôi đứng đó. Ô rơi xuống. Ướt như chuột.  

Năm 19 tuổi. Tôi thi cùng trường đại học với anh.  

Trượt nguyện vọng 1. Đỗ nguyện vọng 2.  

Chỉ để được học chung một thành phố.  

Tôi đi làm thêm. Mua vé concert anh thích.  

Đứng ngoài sân vận động 3 tiếng.  

Gặp được anh. Đưa vé.  

"Cho anh. Em bận không đi được."  

Anh nhận. "Cảm ơn."  

Không hỏi vì sao.  

Năm 20 tuổi. Anh có bạn gái.  

Tôi thấy ảnh trên vòng bạn bè.  

Cô gái rất xinh. Cười rất tươi.  

Tôi xóa ảnh. Uống say. Gọi cho anh.  

"Anh, em đau."  

Anh cúp máy. Nhắn lại.  

"Đừng gọi nữa. Tôi có người yêu rồi."  

Năm 21 tuổi. Anh chia tay.  

Tôi mừng như điên.  

Nấu canh mang đến nhà anh.  

Anh mở cửa. Nhìn nồi canh.  

"Không cần."  

"Tôi ổn."  

Cửa đóng lại.  

Năm 22 tuổi. Tôi ra nước ngoài một năm.  

Mỗi ngày viết email cho anh.  

Không gửi. Lưu trong nháp. 365 bức.  

Về nước. Anh vẫn một mình.  

Năm 23 tuổi. Anh say. Gọi cho tôi lúc 2 giờ sáng.  

"Tư Niệm. Đến đón tôi."  

Tôi chạy đến. Cõng anh về.  

Anh ôm tôi rất c.h.ặ.t.  

"Đừng đi nữa."  

Tôi tưởng mình thắng rồi.  

Ngày hôm sau anh tỉnh. Nắm tay tôi.  

"Tư Niệm. Hẹn hò với anh đi. Bỏ qua hết trước đây."  

Tôi khóc. Gật đầu.  

Những ngày sau đó là những ngày đẹp nhất đời tôi.  

Đi ăn. Xem phim. Đi biển.  

Anh nói: "Sau này cưới em."  

Tôi tin.  

Rồi tai nạn.  

Trong phòng bệnh trắng toát.  

Tôi nắm tay anh.  

"Anh. Em đây."  

Anh rút tay ra.  

"Cô là ai?"  

"Em là người yêu của anh. Mình mới hẹn hò được hai tháng."  

Anh nhìn tôi. Ánh mắt xa lạ.  

"Tôi không quen cô."  

Cửa mở. Cô ấy vào.  

Ôm anh. Khóc.  

"Anh, em về với anh rồi."  

Anh vỗ lưng cô ấy.  

"Ừ. Về là tốt rồi."  

Tôi đứng đó.  

Như người thừa.  

Tôi nói. "Anh, anh quên em rồi sao?"  

Anh lắc đầu. "Tôi không nhớ."  

Tôi cười.  

"Không sao. Anh quên thì em nhớ cho."  

Ba tháng sau.  

Kết quả kiểm tra.  

"Giai đoạn cuối. Không quá 6 tháng."  

Tôi không nói với ai.  

Dọn đồ. Rời khỏi thành phố.  

Trước khi đi, tôi để lại cuốn nhật ký trên bàn anh.  

Trang đầu viết: "Nếu một ngày anh nhớ lại, hãy đọc nó."  

Tôi đi. Không quay đầu.  

Một năm sau.  

Bạn tôi nhắn.  

"Anh ấy nhớ lại rồi. Điên cuồng tìm em."  

Tôi trả lời.  

"Nói với anh ấy. Muộn rồi."  

Đêm đó tôi sốt cao.  

Mơ thấy sân bóng rổ năm 16 tuổi.  

Anh mặc áo trắng. Ném bóng.  

Tôi đứng dưới gốc cây nhìn.  

Tỉnh lại.  

Ngoài cửa sổ là thu.  

Mùi nắng còn sót lại.  

Tôi nhắm mắt.  

"Trình Dục Hàn. Em yêu anh 10 năm."  

"Đủ rồi."

Chương 1 - Bình Minh Không Quay Lại Nữa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia