Thế nhưng ngay trước kỳ thi tháng, tôi lại đột nhiên đổ bệnh. Chú và dì đều khuyên tôi nên đến bệnh viện trước, nhưng tôi vẫn cố chấp muốn đi thi. Tôi muốn chứng minh rằng khoảng thời gian vừa qua mình không hề uổng phí. Tôi muốn chứng minh… bản thân thật sự đã tiến bộ. Trong phòng thi môn thứ hai, đầu tôi đau như muốn nứt ra. Tôi phải liên tục dùng tay day mạnh thái dương, rồi lén vỗ vào mặt để ép mình tỉnh táo hơn. Đôi khi tôi cảm thấy, số phận giống như đang cố tình trêu ngươi mình vậy. Bạn càng cố gắng chống đỡ, nó càng muốn kéo bạn ngã xuống. Giữa lúc đang làm bài, trước mắt tôi đột nhiên tối sầm.
“Rầm!”
Một tiếng động lớn vang lên trong phòng thi. Sau đó… tôi hoàn toàn mất ý thức. Khi tỉnh lại, tôi đã nằm trong bệnh viện. Người ở cạnh giường bệnh chỉ có dì. Quầng thâm dưới mắt dì rất rõ, giống như cả đêm không ngủ. Vừa thấy tôi mở mắt, dì lập tức vừa khóc vừa cười.
- “Nguyệt Nguyệt, cuối cùng cháu cũng tỉnh rồi. Cháu làm chú dì sợ c.h.ế.t khiếp. Dì gọi cho chú ngay, chú vừa mới đi làm thôi.”
Giọng tôi khàn đặc:
- “Dì… bài thi của cháu…”
Sắc mặt dì lập tức thay đổi. Rõ ràng dì rất muốn mắng tôi, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, chỉ nhẹ giọng nói:
- “Nguyệt Nguyệt à, sức khỏe mới là quan trọng nhất. Không có sức khỏe thì học hành, công việc, tiền bạc… tất cả đều vô nghĩa. Chú dì đều biết cháu đã nỗ lực như nào nhưng cháu không cần phải bán mạng mình như vậy.”
Tôi nhìn dì, cổ họng bỗng nghẹn lại. Từ sau khi mẹ mất… đã rất lâu rồi không còn ai nói với tôi bằng giọng điệu đau lòng như thế. Mấy tháng vừa qua, tôi sống như đang tự nhốt mình trong một chiếc l.ồ.ng kín mít. Mỗi ngày đều rất dài, mỗi ngày đều rất mệt. Tôi khẽ nói:
- “Cháu xin lỗi… đã làm chú dì lo lắng.”
Nói xong, nước mắt liền không khống chế được mà rơi xuống. Tôi không muốn khóc nhưng thật sự không nhịn nổi nữa. Dì cuống quýt lau nước mắt cho tôi:
- “Không khóc nữa, không khóc nữa. Là dì không chăm sóc cháu tốt.”
Tôi vừa khóc vừa lắc đầu:
- “Dì rất tốt… chỉ là cháu quá nóng vội thôi. Điểm số đâu thể tăng lên trong một sớm một chiều được. Vẫn còn hơn nửa năm nữa mới thi đại học… cháu nên từ từ lên kế hoạch mới đúng.”
Dì nghe vậy mới thở phào, mỉm cười gật đầu:
- “Đúng rồi, cháu nghĩ được vậy là tốt rồi.”
Tôi nhìn ra cửa phòng bệnh, im lặng vài giây rồi mới khẽ hỏi:
- “Dì… bố cháu có biết cháu nhập viện không ạ?”
Nụ cười trên mặt dì thoáng cứng lại. Một lúc sau, dì mới nhẹ giọng đáp:
- “Bố cháu bận công việc. Ông ấy có gọi điện tới, dặn chú dì chăm sóc cháu thật tốt.”
- “Vâng…”
Tôi mỉm cười đáp lại. nhưng trong lòng lại chua xót đến khó chịu. Tôi cũng không hiểu… rốt cuộc mình còn đang mong chờ điều gì nữa. Sau khi xuất viện, cô giáo Lưu không tiếp tục dạy kèm tôi nữa. Trước khi đi, cô nói với chú dì:
- “Nền tảng kiến thức của Nguyệt Nguyệt thật ra không tệ. Chỉ có tiếng Anh là còn hơi yếu. Nếu tìm được giáo viên tốt hơn để bổ sung phần này, thành tích của con bé vẫn có cơ hội hướng tới các trường top 985.”
Chú dì nghe vậy thì mừng ra mặt, liên tục cảm ơn cô Lưu. Tôi biết học thêm cấp ba rất tốn tiền, cũng biết chú dì thật lòng muốn bù đắp cho tôi. Ân tình này… tôi sẽ nhớ cả đời. Ngày hôm sau, đúng lúc trường công bố kết quả kỳ thi tháng, tôi quay lại trường học. Vì bỏ lỡ kỳ thi nên điểm số của tôi cực thấp. Giờ ra chơi, Phương Tĩnh huých nhẹ khuỷu tay tôi rồi ghé sát lại hỏi nhỏ:
- “Hà Nguyệt, cậu cố tình làm bố cậu tức nên mới liều mạng đi thi đến mức ngất xỉu đấy à? Đừng lấy sức khỏe và việc học ra để đấu khí với người nhà nữa. Người không quan tâm cậu thì dù cậu có làm gì cũng chỉ khổ cậu thôi. Không đáng đâu”
Phương Tĩnh sống cùng khu với tôi nên biết kha khá chuyện trong nhà tôi. Cô ấy nói đúng. Thật sự không đáng.
- “Yên tâm đi, tôi không làm thế vì bố tôi đâu.”
Tôi cúi đầu tiếp tục làm đề. Phương Tĩnh nhìn bài làm của tôi rồi trợn mắt kinh ngạc:
- “Mấy câu này cậu đều làm đúng hết luôn này. Nếu hôm đó cậu thi đủ bài, thứ hạng chắc chắn sẽ tăng.”
Đúng lúc ấy, Vương Tuệ từ bên ngoài bước vào lớp. Đi ngang qua chỗ tôi, cô ta cười nhạt:
- “Có vài người đúng là thích tự xem mình quan trọng. Không dám so thành tích với học sinh giỏi lớp thực nghiệm nên mới giả bệnh giữa phòng thi. Cũng không biết người ta có thèm để ý mình hay không nữa.”
Tôi đã sớm đoán được sẽ có kiểu lời đồn này từ ngày Trương Đồng chuyển vào nhà tôi. Cho nên tôi không phản ứng, tiếp tục cúi đầu làm bài. Phương Tĩnh lập tức đứng bật dậy:
- “Cậu nói chuyện kiểu gì thế? Suốt ngày bám theo học sinh đứng nhất khối như cái đuôi nhỏ, còn tưởng người ta thật sự xem cậu là bạn thân à?”
Vương Tuệ lập tức nổi giận:
- “Phương Tĩnh, tôi đang nói chuyện với cô à?”
Tiếng động nhanh ch.óng thu hút ánh nhìn của cả lớp. Tôi ngẩng đầu, lạnh nhạt nhìn Vương Tuệ rồi kéo Phương Tĩnh ngồi xuống.
- “Nếu bị ch.ó c.ắ.n, cậu cũng định c.ắ.n lại nó à?”
Vương Tuệ lập tức chỉ vào tôi:
- “Cậu nói ai là ch.ó?”
Tôi bình tĩnh đáp:
- “Ai tự nhận thì người đó là ch.ó.”
Tôi không phải kiểu người yếu đuối để mặc người khác bắt nạt. Ban nãy tôi không lên tiếng chỉ vì không muốn lãng phí thời gian học tập mà thôi.