Đêm hôm đó, ta bị con bồ câu béo ú của phủ Tĩnh Vương hành hạ đến mức gần như thức trắng.
Cứ mỗi lần ta vừa thiu thiu ngủ, tiếng mỏ chim cộc cộc lại vang lên ngoài cửa sổ, mang theo một phong thư “tự nộp mạng” mới tinh của Hạ Hầu Kiêm.
Mãi đến khi tiếng gà gáy sang canh bộc bạch bình minh, con chim tội nghiệp kia mới hoàn toàn nằm sấp trên bậu cửa sổ, hai chân chổng lên trời, bất tỉnh nhân sự vì kiệt sức.
Ta mệt mỏi ném đống mật thư sến sẩm của vị Thế t.ử kia vào góc rương, rồi ngủ thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi ta còn đang ngáp ngắn ngáp dài bên bát cháo hạt sen, Lục Sở Thanh đã dùng khinh công điêu luyện phóng vèo từ tường rào vào viện.
Nàng không thèm giữ chút lễ nghi quý nữ nào, xông thẳng tới bàn, mắt sáng quắc hỏi:
“Thế nào rồi? Con bồ câu béo nhà ta có mang được thư tới phủ Tĩnh Vương không? Tên Diêm vương mặt sắt đó có viết thư đe dọa đòi tru di tam tộc nhà ngươi không?”
Ta uể oải chỉ tay vào góc sập gụ, nơi có một đống giấy Tuyên Thành bị vo tròn thành một đống lộn xộn.
“Ngươi tự đi mà xem. Diêm vương của ngươi đấy. Ta thấy hắn giống con ma men đòi nợ thì đúng hơn.”
Sở Thanh bán tín bán nghi, nhặt một cục giấy lên vuốt phẳng ra đọc.
Chỉ mới đọc được ba dòng, mắt nàng đã trợn trừng lên như hai cái bánh bao, miệng há hốc không ngậm lại được.
Nàng điên cuồng vơ hết đống giấy còn lại, vừa đọc vừa run rẩy:
“Trời đất ơi… "Không cần nàng theo đuổi, ta tự đổ"? "Ta cầu xin được cưới nàng, bảo bối đừng giận"? Đây… đây thực sự là chữ viết của Hạ Hầu Kiêm sao?”
Sở Thanh lật qua lật lại mảnh giấy, nhìn kỹ ấn ký hình chim ưng ngậm kiếm ẩn hiện trên góc thư, thứ chỉ có ở phủ Tĩnh Vương.
“Nét chữ này ngông cuồng sắc sảo, đúng là b.út tích của hắn rồi! Nhưng mà… tại sao hắn lại rớt sạch liêm sỉ như thế này chứ? Ngươi rốt cuộc đã hạ bùa mê t.h.u.ố.c lú gì vào thư hả Hoàn Ninh?”
Ta thản nhiên húp một ngụm cháo: “Ta có viết cái gì đâu. Chỉ chép đúng bài văn mẫu Tiên lễ hậu binh của ngươi, đề rõ tên họ là Tiêu Hoàn Ninh. Ai ngờ đầu óc tên Thế t.ử này có vấn đề, tự biên tự diễn cả một đêm.”
Sở Thanh nhìn ta bằng ánh mắt sùng bái tột độ, nắm c.h.ặ.t vai ta lắc mạnh: “Hoàn Ninh! Ngươi đúng là thiên tài cưa trai! Ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi mà! Nguyễn Diệp Phong mà cũng được một nửa cái tinh thần tự giác này của Hạ Hầu Kiêm thì ta đã không phải cực khổ như vậy!”
Ta trợn mắt gạt tay nàng ra: “Thôi đi. Ta mệt ch ết đi được. Từ nay cấm ngươi thả bồ câu sang bên đó nữa. Ta lười dây dưa với mấy kẻ thần trí không bình thường.”
Thế nhưng, ta không thèm tìm Hạ Hầu Kiêm, không có nghĩa là hắn sẽ buông tha cho ta.
Ba ngày tiếp theo, phủ Thượng thư bộ Lễ bỗng nhiên náo loạn.
Không biết bằng cách nào, Hạ Hầu Kiêm đã tìm ra con bồ câu béo của Sở Thanh đang nuôi ở viện nhà ta.
Thế là, bất kể trời nắng hay trời mưa, sáng sớm hay nửa đêm, con bồ câu béo kia liên tục bị người của phủ Tĩnh Vương “bắt cóc” rồi thả về với một ống trúc chứa đầy thư.
Hạ Hầu Kiêm dường như hoàn toàn nhập vai vào vị trí “vị hôn phu hờ”.
Hắn không còn sến sẩm như đêm đầu tiên, mà chuyển sang chế độ tra hỏi và quan tâm một cách bá đạo, đúng chuẩn phong cách ngôn tình thoại bản:
“Hôm nay ta nghe nói nàng ra tiệm t.h.u.ố.c bắc mua ba cân đương quy. Sức khỏe nàng yếu thế sao? Mai ta sai người mang nhân sâm ngàn năm ở biên thùy qua cho nàng đổi vị.”
“Tiêu Hoàn Ninh, tại sao hôm nay nàng không thả bồ câu sang phủ ta? Nàng lại lười biếng đúng không? Cấm nàng lười với ta.”
“Này, ngày mai phủ Nam An Hầu tổ chức hội ngắm hoa hoa đăng bên hồ. Tên ngốc Nguyễn Diệp Phong kia có mời Lục Sở Thanh. Ta biết nàng chắc chắn sẽ đi bồi khuê mật. Ngày mai nhớ mặc áo màu xanh trúc, ta muốn nhìn thấy nàng đầu tiên.”
Ta đọc xong bức thư cuối cùng, chỉ biết cạn lời cười trừ.
Cái tên Thế t.ử này rốt cuộc là đang đi hành quân đ.á.n.h trận hay đang làm gián điệp dò la đời tư của ta thế không biết?
Đến cả việc ta đi mua t.h.u.ố.c bắc hắn cũng nắm rõ như lòng bàn tay.
“Tiêu tỷ tỷ, tỷ lại cười một mình nữa rồi.” Cô nha hoàn nhỏ dọn dẹp phòng nhìn ta bằng ánh mắt mờ ám. “Mấy ngày nay bồ câu của phủ Tĩnh Vương bay đến năng nổ quá, phu nhân mà biết chắc chắn sẽ vui mừng lắm đây.”
Ta lập tức thu lại nụ cười, gõ nhẹ vào trán nó: “Đừng có nói linh tinh. Dọn dẹp mau rồi ra ngoài, ta phải chuẩn bị xiêm y.”
Mặc dù miệng thì chê bai Hạ Hầu Kiêm mặt dày rớt liêm sỉ, nhưng khi đứng trước tủ quần áo, ngón tay ta lướt qua một lượt các bộ hồng y, t.ử y quý phái, cuối cùng lại dừng lại ở một bộ váy lụa mỏng màu xanh trúc thanh nhã.
Ta tự soi gương, tự biện minh cho bản thân: Ta chọn bộ này chẳng qua là vì màu xanh này hợp với tiết trời mùa hạ thôi, tuyệt đối không phải vì nghe lời tên sa điêu Hạ Hầu Kiêm kia đâu. Đúng, chính là như vậy.
Hội hoa đăng bên hồ của phủ Nam An Hầu vốn là nơi tụ họp của các vương tôn quý tộc kinh thành.
Ta biết rõ, chuyến đi này của Sở Thanh chắc chắn sẽ không yên ả, bởi vì nơi nào có Nguyễn Diệp Phong, nơi đó nhất định sẽ có đóa hoa trà xanh Giang Dao kia bám theo.
Mà ta, với tư cách là khuê mật duy nhất, đương nhiên phải tỉnh táo để làm chỗ dựa cho nàng.
Ta hít một hơi thật sâu, bước ra ngoài xe ngựa, trong lòng thầm nghĩ: Hạ Hầu Kiêm, để ta chống mắt lên xem ngoài đời ngươi có bá đạo như trong thư không, hay lại là một tên công t.ử nói mồm rớt liêm sỉ.