Tửu lầu ven hồ của phủ Nam An Hầu tối nay thắp đèn sáng trưng, gió sông thổi qua mang theo hương rượu và tiếng cười nói yến oanh của các vương tôn quý tộc.
Ta diện bộ váy lụa màu xanh trúc thanh nhã, chậm rãi bước sau Lục Sở Thanh.
Sở Thanh hôm nay mặc một bộ hồng y rực rỡ như lửa, phong thái hiên ngang, nhưng đôi mắt phượng kia vừa vào cửa đã ráo riết tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
“Sở Thanh tỷ tỷ, Hoàn Ninh tỷ tỷ, hai vị cũng tới rồi sao?”
Một giọng nói nồng đượm mùi nghẹn ngào, nhu nhược vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của ta.
Không cần ngẩng đầu ta cũng biết là ai, Giang Dao, vị biểu muội họ xa đang ăn nhờ ở đậu tại phủ Nam An Hầu, đóa trà xanh ngát của kinh thành.
Giang Dao hôm nay mặc một bộ váy lụa trắng muốt, mình hạc xương mai, đứng cạnh Nguyễn Diệp Phong dịu dàng như ngọc.
Nhìn thấy Sở Thanh, ả liền tỏ vẻ sợ hãi, khẽ lùi lại nửa bước sau lưng Nguyễn Diệp Phong, nhưng bàn tay thì lại vô tình hay hữu ý túm c.h.ặ.t lấy một góc tay áo của hắn.
Nguyễn Diệp Phong nhìn thấy Sở Thanh, ánh mắt khẽ động, nhưng khi thấy Giang Dao rụt rè, hắn liền khẽ nhíu mày, lên tiếng trước: “Lục cô nương, Dao nhi thể trạng yếu ớt, nhút nhát, tính tình nàng ấy lại thẳng thắn, nếu có lỡ lời điều gì, mong nàng đại lượng bỏ qua.”
Ta đứng bên cạnh suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Cái gì mà thể trạng yếu ớt? Cái gì mà nhút nhát?
Nguyễn Diệp Phong này học rộng tài cao, chính sự xuất sắc, nhưng đôi mắt nhìn người xem ra đã bị bụi mờ che mịt rồi.
Chưa ai làm gì biểu muội của hắn, hắn đã vội vàng đứng ra che chở như thể Sở Thanh là nữ ma đầu sắp ăn tươi nuốt sống ả không bằng.
Sở Thanh nhìn bàn tay Giang Dao đang nắm c.h.ặ.t t.a.y áo Nguyễn Diệp Phong, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Nàng siết c.h.ặ.t chiếc túi thơm thêu tay trong tay, bờ môi run nhẹ nhưng không thèm nói một lời.
“Biểu ca, huynh đừng nói thế.” Giang Dao ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn chứa chan lệ ý lên, nũng nịu nói.
“Sở Thanh tỷ tỷ từ nhỏ đã thích huynh, muội biết tỷ ấy nhìn thấy muội đi bên cạnh huynh sẽ không vui. Muội… muội đi chỗ khác là được chứ gì?”
Ả nói là đi, nhưng chân thì chẳng nhích nửa bước, trái lại còn khóc thút thít ra vẻ hoa lê đái vũ, khiến mấy gã công t.ử xung quanh bắt đầu chỉ trỏ, xầm xì rằng Lục cô nương cậy thế phủ Tướng quân đi ức h.i.ế.p một nữ t.ử ăn nhờ ở đậu.
Ta khẽ tiến lên một bước, định mở miệng vạch trần bộ mặt của đóa trà xanh này, thì từ trên cầu thang gỗ của t.ửu lầu vang lên một tiếng cười lạnh đầy châm biếm.
“Bản thế t.ử sống trên đời mười tám năm, đi đ.á.n.h trận cũng ba bốn năm, chưa từng thấy loại giặc nào hành quân bằng nước mắt, da mặt lại dày như tường thành thế này.”
Mọi ánh mắt trong sảnh lập tức đổ dồn về phía cầu thang.
Hạ Hầu Kiêm một thân hắc y thêu chỉ vàng sang trọng, dáng người cao lớn, ngang tàng chậm rãi bước xuống.
Ngũ quan sắc sảo như điêu khắc của hắn phủ một lớp sương lạnh, đôi mắt diều hâu liếc qua Giang Dao khiến ả lập tức run b.ắ.n người, nín bạt tiếng khóc.
Nguyễn Diệp Phong biến sắc, chắp tay: “Hạ Hầu thế t.ử, Dao nhi chỉ là…”
“Câm miệng.” Hạ Hầu Kiêm thản nhiên cắt ngang, không nể mặt mũi Thế t.ử phủ Nam An Hầu lấy một chút.
Hắn bước thẳng tới trước mặt ta, sát khí đầy mình bỗng chốc thu liễm sạch sẽ, ánh mắt dừng lại trên bộ váy màu xanh trúc của ta, khóe môi khẽ nhướng lên một độ cong rất nhỏ.
“Ngoan lắm, biết nghe lời ta.” Hắn thấp giọng nói, thanh âm trầm ấm chỉ đủ cho hai người nghe.
Ta đỏ mặt, khẽ lườm hắn một cái, lười biếng quay đi không thèm đáp.
Hạ Hầu Kiêm cũng không giận, ngược lại tự nhiên như không ngồi xuống vị trí trống bên cạnh ta.
Trên bàn bấy giờ có một đĩa hạt dẻ nướng sẵn, đôi bàn tay khớp xương rõ ràng, quanh năm cầm đao kiếm của vị Thế t.ử Tĩnh Vương lừng lẫy bấy giờ lại điềm nhiên nhặt từng hạt dẻ lên, thong thả bóc vỏ, sau đó đặt hạt dẻ đã bóc sạch sẽ vào đĩa nhỏ trước mặt ta.
Sự tương phản này khiến cả sảnh đường t.ửu lầu rơi vào một sự im lặng quỷ dị.
Người ta đồn hắn là Diêm vương mặt sắt tàn nhẫn, kẻ gi ết người không chớp mắt, vậy mà bây giờ lại ngồi bóc hạt dẻ cho một đích nữ ốm yếu phủ Thượng thư?
Bên này, Giang Dao thấy mình bị ngó lơ, lại thấy Hạ Hầu Kiêm quyền thế ngút trời, liền dịch chân muốn đổi mục tiêu.
Ả lau nước mắt, cúi đầu thẹn thùng e ấp nhìn Hạ Hầu Kiêm: “Hạ Hầu thế t.ử, Dao nhi bấy lâu nay ngưỡng mộ danh tiếng của ngài, hôm nay được gặp…”
Hạ Hầu Kiêm đến một cái liếc mắt cũng chẳng bố thí cho ả, thản nhiên thổi bụi trên ngón tay, mở miệng độc thối:
“Mùi trà trên người ngươi nồng nặc quá, làm hỏng hết vị hạt dẻ của ta rồi. Nguyễn Diệp Phong, phủ Nam An Hầu của ngươi thiếu thợ bộc hay sao mà lại thả một thứ không biết quy củ này ra ngoài làm loạn? Nếu ngươi không biết dạy biểu muội, ta không ngại sai thị vệ vương phủ vứt ả xuống hồ cho tỉnh táo đâu.”
Giang Dao mặt cắt không còn một giọt má u, lảo đảo suýt ngã. Nguyễn Diệp Phong sắc mặt cũng tái mét vì nhục nhã.
Ta nhìn bộ dạng của hai kẻ đó, rồi lại nhìn đĩa hạt dẻ nướng đã bóc sẵn trước mặt, trong lòng khẽ lay động.
Cái tên Hạ Hầu Kiêm này, tuy mặt dày và sến sẩm trong thư thật, nhưng ngoài đời… vạt áo che chở của hắn quả thực rất rộng lớn và dứt khoát.