Năm nhất đại học, bố mẹ tôi qua đời trong một vụ tai nạn xe, để lại cho tôi một đứa em trai vừa mới chào đời.
Khi mẹ nói bà đang mang thai lần hai, thật ra tôi chẳng vui vẻ gì.
Thế nhưng đến lúc nhà trường gọi tôi đến bệnh viện nhận người, tôi lại không thể nào ngoảnh mặt làm ngơ.
Người khác bước vào đại học thì mang theo quần áo, giày dép, đồ điện tử.
Còn tôi thì mang theo sữa bột, sữa bột, rồi bỉm.
Tôi trở thành sinh viên duy nhất trong trường dắt theo một đứa bé đi học.
Để nuôi em, tôi vừa học vừa nghĩ đủ mọi cách kiếm tiền. Từ một người lóng ngóng vụng về, tôi dần trở nên thuần thục trong việc dỗ dành một đứa trẻ.
Bốn năm trôi qua, bạn bè vẫn tràn đầy sức sống thanh xuân, còn tôi thì chẳng biết từ khi nào đã ám đầy “mùi mẹ bỉm”.
Cuối cùng cũng chờ được đến mùa tốt nghiệp.
Một doanh nghiệp thiện nguyện đến trường tuyển dụng, đưa ra “Chương trình hỗ trợ gia đình đặc biệt”.
Những người đủ điều kiện sẽ được ưu tiên nhận vào làm, đãi ngộ vô cùng tốt.
Tôi ôm đầy hy vọng, nộp giấy chứng tử của bố mẹ.
Kết quả lại nhận được thông báo:
Giấy tờ đó là giả.