Mày trả tiền chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Tao là mẹ mày đấy!”

Tôi đưa tay ôm lấy bên má vừa bị tát, cảm giác nóng rát lập tức lan ra.

Sắc mặt cũng từng chút lạnh xuống:

“Chính bởi bà là mẹ tôi nên tôi mới không đ.á.n.h trả.

“Nhưng nếu bà dám tát thêm một cái, ngày mai tôi sẽ khiến cô con gái biết quan tâm của bà mất luôn công việc!”

9

Bàn tay mẹ vốn đã giơ lên giữa không trung cuối cùng vẫn không hạ xuống.

Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy tôi lại mong bà thật sự có thể cứng rắn một lần, cứ thế tát thẳng xuống.

Xem ra dù tức đến đâu, bà vẫn phải dè chừng chuyện của em gái tôi.

“Mày dám! Có chút bản lĩnh đã tưởng mình ghê gớm lắm rồi sao?

Không có tao sinh ra thì trên đời có mày à?

Quên gốc quên nguồn, đ.á.n.h mất lương tâm, sớm muộn cũng gặp báo ứng!”

“Vậy tôi chờ xem, cuối cùng là tôi gặp báo ứng trước hay bà gặp trước!”

“Ầm” một tiếng, tôi đóng sầm cửa rồi khóa trái, nhốt bà ngoài hành lang.

Sau đó tôi gửi một phong bao lì xì vào nhóm cư dân.

[Xin lỗi mọi người, gần đây tôi gặp chút chuyện phiền phức, làm ồn mong mọi người bỏ qua.]

Số tiền bên trong không nhỏ, sau khi nhận được, hàng xóm lần lượt trả lời:

[Giờ hành chính nhà tôi cũng không có ai, không sao đâu.]

[Bố mẹ tôi thì ở nhà, nhưng hai người thích nghe hí kịch, chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì.]

[Bạn khách sáo quá rồi, nhưng nhờ vậy trưa nay có tiền mua trà sữa, cảm ơn nhé!]

[……]

Mẹ điên cuồng đập cửa suốt nửa ngày, tôi nhất quyết không mở, mà hàng xóm cũng chẳng ai bước ra xem náo nhiệt.

Cuối cùng bà chuyển sang gọi điện, tôi vẫn không nghe, trực tiếp đeo tai nghe rồi mở phim.

Không lâu sau là tin nhắn:

[Nhớ chuyển số tiền đó cho em gái mày, không thì từ nay đừng bao giờ về nữa!]

Hóa ra sáng sớm bà chạy tới tận đây…

Vẫn chỉ vì khoản tiền ấy.

Tôi tiếp tục mặc kệ.

Tối hôm đó tôi đăng tin bán căn nhà, thu dọn hành lý, sáng hôm sau rời khỏi quê.

Những ngày nghỉ còn lại, tôi quyết định tự đi du lịch.

Tôi tới bờ biển mình đã muốn đi từ rất lâu.

Đứng trước mặt biển rộng vô tận, không hiểu sao cả người đột nhiên nhẹ nhõm hẳn.

Bao nhiêu năm nay, tôi luôn nghĩ mẹ không thương mình vì tôi mang số mệnh khắc người thân, duyên phận gia đình vốn đã mỏng.

Khi còn nhỏ bà thường lẩm bẩm: “Dù bây giờ có tốt đến đâu, sau này mày cũng chỉ là đồ vong ân bội nghĩa.”

Lúc ấy tôi chẳng hiểu gì, chỉ cảm thấy những người mang loại mệnh ấy chắc hẳn rất đáng ghét.

Sau này tôi cứ liều mạng chứng minh bản thân tuyệt đối không phải người bạc tình với gia đình.

Nhưng cố gắng suốt bao nhiêu năm, đến hôm nay tôi đột nhiên cảm thấy chẳng cần nữa.

Thôi vậy.

Cứ coi như tôi thật sự là một kẻ “duyên mỏng với lục thân” đi.

10

Trở lại Hải Thành làm việc được khoảng một tháng, tôi lại nhận được cuộc gọi từ mẹ.

“Con bán nhà rồi à?”

Giọng bà trong điện thoại giống như sắp sụp đổ.

Tôi còn chưa mở miệng thì bà đã vội nói tiếp:

“Không phải trước đây con bảo căn nhà ấy sẽ để cho em gái sao? Giờ bán rồi thì nó sống ở đâu?”

Tôi cảm thấy buồn cười, thậm chí còn bật cười thành tiếng.

“Tôi bán tài sản đứng tên mình mà cũng phạm pháp chắc? Bây giờ tôi đổi ý, không muốn cho nó ở nữa, có gì sai à?”

Năm đó tôi vừa tốt nghiệp đúng lúc ngành nghề phát triển thuận lợi, bản thân lại làm việc bất chấp ngày đêm nên cũng tiết kiệm được một khoản.

Mẹ vừa nghe thấy liền tìm tới.

Tôi vẫn nhớ hôm ấy bà hiếm hoi tự tay nấu món măng đông hầm thịt mà tôi yêu thích.

Bà kéo tay tôi, thân mật đến mức khiến tôi cảm thấy không quen.

“Bố mẹ bàn rồi, nhà cửa thì cả con lẫn em gái đều phải chuẩn bị. Con là chị nên mua trước, nhưng bố mẹ hiện giờ không đủ tiền. Con xem mình có thể bỏ ra được bao nhiêu, bố mẹ góp thêm một chút, được không?”

Khi đó trong tài khoản của tôi chỉ có ba mươi vạn, nếu tính giá nhà ở quê thì vẫn thiếu khoảng hai mươi vạn.

Nhưng mẹ nghe xong lập tức nói:

“Con giỏi thật, ba mươi vạn là đủ rồi. Mua căn nhỏ chút, nhà cũ cũng được. Không phải bố mẹ không muốn góp, mà mua xong còn phải sửa sang nữa. Đến lúc đó bố mẹ sẽ chịu phần sửa chữa.”

Tôi nghĩ mình sống một mình, mua căn hai phòng ngủ nhỏ cũng đã đủ.

Nhưng đến lúc nhà sang tên xong, mẹ bắt đầu nói sức khỏe không tốt, còn bố thì chuẩn bị nghỉ hưu.

Cuối cùng phải tới hai năm sau tôi mới tự bỏ tiền sửa xong.

Đợi mùi sơn gần hết tôi mới dọn vào ở được.

Trước đây, lúc tôi chuẩn bị làm phẫu thuật, mẹ còn gọi tới:

“Em gái con đang làm việc dưới quyền bạn con, con nhắc người ta đối xử mềm mỏng với nó chút, đừng làm khó. Căn nhà con cũng chẳng thường xuyên ở, lát nữa thu xếp cho em gái sang đó ở tạm.”

Lúc ấy tôi chỉ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng vẫn chưa nghĩ sâu.

Cho đến một hôm bạn tôi đột nhiên hỏi:

“Em gái cậu cũng mua nhà rồi à? Lại còn cùng khu với cậu?”

Tim tôi lập tức hụt một nhịp.

Hóa ra em gái không nhịn được, đã đăng bài khoe nhà trên vòng bạn bè.

Đương nhiên cô ta chặn tôi.

Bởi căn nhà mà cô ta đang khoe…

Chính là nhà của tôi.

11

“Đình Đình, con không thể làm như vậy.

Chuyện lúc trước đã qua lâu rồi, con cũng làm loạn đủ rồi. Dù sao chúng ta vẫn là người một nhà, sao cứ phải ghi hận mãi?”

Giọng mẹ mềm xuống, sau đó vội vàng hứa:

“Chỉ để em gái con ở tạm thôi, sau này con về thì căn nhà vẫn là của con.”

Chương 4 - Bữa Tiệc Sinh Nhật Của Mẹ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia