1
Nước sông Hoàng Hà vừa vỡ đê chảy vừa xiết vừa đục ngầu.
Bùi Minh sẩy chân ngã xuống nước chỉ kịp kêu cứu một tiếng đã bị sóng lớn cuốn phăng đi.
Ta đứng trên bờ, đang chuẩn bị nhảy xuống cứu người.
Chợt trong đầu ta tràn ngập vô số mảnh ký ức của kiếp trước. Thân hình đang định lao xuống nước bỗng chốc cứng đờ.
Trưởng tỷ thấy ta ngẩn người, liền giơ tay gõ nhẹ vào đầu ta một cái.
“Thế t.ử không cần muội cứu đâu, dù là Hoàng đế có ngã xuống thì muội cũng không được nhảy vào.”
“Đừng có làm liều, mạng sống của mình mới là quan trọng nhất.”
Ta sực tỉnh, khẽ nắm lấy tay trưởng tỷ.
“Trưởng tỷ, muội nghe lời tỷ.”
Ta lùi lại một bước, rời xa bờ sông.
Kiếp trước khi ta cứu Bùi Minh, trưởng tỷ vẫn chưa đến. Đến khi ta kéo được hắn lên bờ, liền thấy trưởng tỷ quỳ rạp dưới đất khóc lóc t.h.ả.m thiết, vừa khóc vừa mắng ta là đồ ngốc. Lúc đó ta chỉ một lòng muốn cứu người, chẳng hề chú ý xem người mình cứu là ai. Hơn nữa từ nhỏ ta đã bơi lội rất giỏi, lại thường xuyên cứu người, cứ thấy có người dưới nước là theo bản năng nhảy xuống ngay.
Đợi đến khi vớt được người lên mới nhận ra đó là Bùi Minh. Người cứu được rồi, cũng sống sót rồi, chỉ là không ngờ rằng, cứu hắn một mạng lại phải gả cho hắn.
Ta cùng trưởng tỷ lui về khu vực an toàn. Bóng hình đang vùng vẫy giữa dòng sông đã sớm biến mất tăm hơi.
“Sơ Tranh, đừng nhìn lại nữa.”
Ta gật đầu vâng lời, theo trưởng tỷ bước lên xe ngựa.
Đời này ta không cứu Bùi Minh nữa, cũng đồng nghĩa với việc không cần phải bị ép buộc gả cho hắn.
2
Kiếp trước sau khi ta cứu Bùi Minh, hắn vì áp lực từ gia đình mà phải cưới ta, ta cũng vì áp lực từ phía nhà hắn mà phải gả đi. Cùng là những kẻ lưu lạc khốn khổ gặp cảnh ngộ trớ trêu, ta cứ ngỡ đôi bên có thể thấu hiểu cho nhau.
Nhưng sau khi kết hôn, Bùi Minh lúc nào cũng nói lời mỉa mai, châm chọc ta.
Ngày đại hỷ, hắn không chịu vén khăn voan che đầu của ta lên mà lạnh lùng bảo:
“Ban đầu ngươi ra tay cứu ta, chẳng qua là vì muốn dùng cái ân cứu mạng này để bám lấy ta đúng không?”
Ta nghe xong liền thấy khó chịu:
“Lúc cứu người ta còn chẳng biết đó là ngươi. Năm đó cho dù là một con ch.ó rơi xuống nước, ta thấy thì vẫn cứu thôi.”
Ta tự mình vén khăn voan, ném thẳng vào người Bùi Minh, rồi tự nhiên đi đến bên bàn, gắp thức ăn bỏ vào miệng. Vốn dĩ gả cho hắn đã chẳng vui vẻ gì, trong lòng ta lại đang ôm một cục tức.
Bùi Minh cũng ngồi xuống bàn. Hắn nâng chén trà nguội lên nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn ta tràn đầy vẻ chán ghét:
“Ngươi nói năng thật thô lỗ, dám mắng ta là ch.ó. Chẳng có chút phong thái nào của một tiểu thư khuê các, nếu là trưởng tỷ của ngươi thì tuyệt đối sẽ không bao giờ nói ra những lời như vậy.”
Trưởng tỷ của ta, Bùi Minh đã đơn phương thích tỷ ấy nhiều năm, ngặt nỗi trưởng tỷ đến một ánh mắt cũng chẳng thèm bố thí cho hắn.
“Ngươi ăn không ra ăn, ngồi không ra ngồi, chẳng có chút dáng vẻ chị em nào với trưởng tỷ của ngươi cả. Giá như ngày hôm đó là tỷ ấy cứu ta thì tốt biết mấy.”
Ta lườm hắn một cái cháy mắt. Trưởng tỷ dung mạo như tiên, ôn nhu hiền thục, lại thông minh hơn người, là người tỷ tỷ tốt nhất trên đời này. Bùi Minh đúng là đỉa đòi đeo chân hạc, nghĩ hão huyền đến phát điên rồi.
3
Bùi Minh đổ hết mọi tội lỗi của việc không cưới được trưởng tỷ lên đầu ta, đi đâu cũng kiếm chuyện đối đầu với ta.
Mùa hè là lúc ve sầu lột xác, ta rất thích bắt ấu trùng của chúng mang về chiên giòn để ăn. Cứ trời vừa sập tối là ta lại xách đèn l.ồ.ng vào rừng tìm kiếm. Bùi Minh biết chuyện, liền xách một xô nước đến dập tắt toàn bộ đèn l.ồ.ng của ta:
“Đêm hôm khuya khoắt lại chạy ra ngoài còn ra thể thống gì nữa? Không có một chút phong thái quý phái nào cả, trưởng tỷ ngươi sẽ không bao giờ làm thế.”
Ta thích dẫn theo nha hoàn ra sông bắt cá bắt tôm, ban đêm thì lật các khe đá để mò cua. Bùi Minh nghe tin, liền chạy tót ra bờ sông mắng ta làm mất mặt, là hạng chân lấm tay bùn thô kệch không thể bước lên nơi thanh lịch:
“Trưởng tỷ của ngươi chẳng bao giờ làm những việc đ.á.n.h mất thân phận như vậy, ngươi và tỷ ấy thật sự là chị em ruột sao?”
Những chuyện như thế này hầu như ngày nào cũng xảy ra. Ban đầu, ta cứ ngỡ thời gian trôi qua lâu dần, đợi đến khi Bùi Minh nghĩ thông suốt thì mọi chuyện sẽ ổn. Ta không thích hắn, cũng chẳng hy vọng hắn sẽ thích ta, nhưng ít nhất hắn phải giữ được nguyên tắc nước sông không phạm nước giếng chứ. Thế nhưng ta đã nghĩ quá nhiều rồi.
Vào ngày sinh thần của ta, các chị em trong phủ gửi tới không ít quà cáp, ta bày biện ra giữa hoa sảnh rồi lần lượt bóc từng món. Gặp được món nào cực kỳ yêu thích, ta lại không tiếc tay thưởng bạc cho người hầu. Chưa đầy nửa canh giờ, nửa túi bạc nhỏ đã được phát sạch, đám người hầu cười đến ngoác cả miệng, còn hứa sẽ dựng một chiếc xích đu trong vườn hoa cho ta.
Bùi Minh sầm mặt bước vào hoa sảnh, phẩy tay giải tán đám gia nhân:
“Chỉ là một cái sinh thần mà cũng làm rùm bén cả lên, nếu là trưởng tỷ của ngươi thì sẽ không đời nào...”
“Trưởng tỷ!”
Ta thoáng nhìn thấy tà áo của trưởng tỷ từ đằng xa, lập tức ngó lơ Bùi Minh rồi chạy ùa về phía tỷ ấy. Bùi Minh bám sát theo sau, thậm chí còn nhanh chân hơn cả ta, lao đến trước mặt trưởng tỷ:
“Nàng đến rồi sao, ta đang cùng Sơ Tranh nhắc tới nàng đây.”
Trưởng tỷ mắt cười cong cong, nắm lấy tay ta, chăm chú ngắm nghía:
“Muội gầy đi mà cũng đen hơn rồi, mấy ngày nay lại chạy ra bờ sông chơi đúng không?”