“Hì hì.” Ta ôm lấy cánh tay trưởng tỷ nũng nịu, “Trưởng tỷ, muội nhớ tỷ lắm, sao giờ tỷ mới đến vậy? Tỷ mang quà gì cho muội thế?”
Trưởng tỷ khẽ gõ nhẹ vào trán ta một cái:
“Cái con bé này, muội là nhớ trưởng tỷ thật hay là nhớ quà đây?”
“Tất nhiên là nhớ trưởng tỷ rồi ạ.”
Ta và trưởng tỷ vừa gặp nhau liền trò chuyện quên trời quên đất. Ta đem hết mọi uất ức khi ở Bùi phủ kể ra một lượt:
“Bùi Minh đối xử với muội như kẻ thù vậy, lúc nào cũng nhìn muội không thuận mắt. Muội muốn bắt cá, hắn liền đá lật xô nước. Muội muốn bắt ve, hắn lại dùng nước dập tắt đèn l.ồ.ng. Hắn còn suốt ngày đem trưởng tỷ ra so sánh với muội, mắng muội thô kệch không thể chấp nhận được, chẳng khác nào một bãi bùn nhão.”
Trưởng tỷ nghe xong liền đùng đùng nổi giận, định đi tìm Bùi Minh để lý luận:
“Sơ Tranh, chúng ta không ở lại Bùi phủ này nữa, trưởng tỷ đưa muội về nhà, trưởng tỷ nuôi muội cả đời! Nếu cha mẹ không đồng ý, hai chị em mình sẽ ra ngoài ở riêng.”
Tỷ ấy còn đòi người hầu mang giấy mực đến, lật giở sổ sách tính toán lại các cửa tiệm dưới danh nghĩa của hai đứa. Cuối cùng đưa ra kết luận: kế hoạch này hoàn toàn khả thi.
4
Kế hoạch thì khả thi thật, nhưng việc hòa ly lại chẳng hề dễ dàng. Mấy ngày trước, sau khi cãi nhau một trận lôi đình với Bùi Minh, ta đã đòi hòa ly, nhưng hắn khăng khăng từ chối:
“Hòa ly sao? Như vậy chẳng phải sẽ gán cho ta cái danh kẻ vong ơn bội nghĩa hay sao, lúc đó ta còn mặt mũi nào mà ngẩng đầu nhìn người đời ở kinh thành này nữa? Nếu như người gả cho ta là trưởng tỷ của ngươi, tỷ ấy tuyệt đối sẽ không bao giờ đòi hòa ly với ta.”
Hắn dám buông lời x.úc p.hạ.m đến trưởng tỷ, ta không kiềm chế được liền lao vào tẩn cho hắn mấy phát.
Trưởng tỷ bày mưu cho ta lừa Bùi Minh hòa ly, khi cần thiết có thể viết sẵn thư hòa ly, sau đó chuốc cho hắn say bí tỉ rồi ép hắn điểm chỉ.
Ta đi đến thư phòng tìm Bùi Minh, vừa mới bước tới dưới hiên hành lang đã nghe thấy giọng hắn đang nói xấu ta ở bên trong:
“Nếu không phải vì con mụ Lâm Sơ Tranh đó cứu ta, ta đã có thể rước trưởng tỷ của cô ta về nhà rồi. Ngày ngày cùng nhau ngắm hoa thưởng nguyệt, ngâm thơ ca vịnh, phu thê hòa hợp đồng điệu, chẳng phải là chuyện tốt đẹp biết bao sao? Thế mà giờ đây lại phải cưới một kẻ cả ngày chỉ biết mò cua bắt cá, thật là mất mặt c.h.ế.t đi được. Lại ngặt nỗi có cái ân cứu mạng kia đè nặng, ta có lòng muốn hòa ly với cô ta, nhưng một khi ly hôn, cái sống lưng này của ta chắc chắn sẽ bị người đời chỉ trỏ c.h.ử.i rủa đến gãy mất, làm sao mà lăn lộn ở kinh thành này được nữa? Dật Chi, đệ đừng dẫm vào vết xe đổ giống như ca ca, sau này nhất định phải cưới được người con gái mình thật lòng yêu thương làm vợ. Trong lòng ca ca khổ sở lắm...”
Tiếng cụng chén vang lên, một giọng nói khác cũng thở dài sườn sượt:
“E rằng đệ cũng phải đợi đến kiếp sau thôi, người con gái đệ thầm thương trộm nhớ đã gả cho người khác làm vợ rồi. Kẻ đó đối xử với nàng không tốt, lại còn luôn đem người khác ra so sánh với nàng, vậy mà đệ lại chẳng thể giúp gì được cho nàng.”
Hai người trong phòng thay nhau trút bầu tâm sự phiền muộn, từng chén rượu cứ thế vơi rồi lại đầy.
Ta đỡ lấy bát canh giải rượu từ tay nha hoàn rồi bước vào thư phòng, cả hai người đồng loạt quay đầu nhìn ta.
Bùi Dật Chi lên tiếng trước:
“Tẩu tẩu?”
Ta đi lướt qua hắn, rót một bát canh giải rượu cho Bùi Minh. Bát canh còn chưa đặt vững thì đã bị Bùi Dật Chi giữ lại:
“Tẩu tẩu, đệ say khướt hơn ca ca rồi, có thể cho đệ uống trước được không?”
Bùi Minh he hé mắt nhìn một cái, giọng điệu đầy vẻ ghét bỏ:
“Ngươi ngay cả chuyện ai say nặng hơn cũng không phân biệt nổi, nếu là trưởng tỷ của ngươi ở đây thì sẽ không...”
Gả vào Bùi phủ chưa đầy hai tháng, ta đã phải nghe những lời rập khuôn kiểu này không dưới vài trăm lần. Có đôi khi ta xem như tai điếc, có đôi khi ta cũng cãi lại vài câu. Nhưng ngày hôm ngày, ta đã thay đổi quyết định rồi.
Nếu đã coi trưởng tỷ là nút thắt trong lòng ngươi, vậy tại sao ta không khiến cho cái nút thắt ấy thắt c.h.ặ.t cả đời luôn đi?
5
Ta viết thư cho trưởng tỷ, tỷ ấy liền lập tức bày kế cho ta. Kể từ ngày đó, cứ cách ba năm ngày là trưởng tỷ lại đến phủ tìm ta, lần nào tỷ ấy cũng dẫn theo vị hôn phu của mình đi cùng.
Trưởng tỷ hễ tới là Bùi Minh liền ló mặt ra, mà Bùi Minh vừa xuất hiện là trưởng tỷ liền cùng vị tỷ phu tương lai thể hiện tình cảm ân ái nồng thắm. Khi thì chung nhau một chén trà, lúc lại ăn cùng một bát canh ngọt. Táo bạo hơn một chút, tỷ ấy sẽ nghiêng người tựa vào lòng vị tỷ phu tương lai mà nũng nịu. Càng dạn dĩ hơn nữa, thỉnh thoảng hai người họ còn lén lút hôn nhau một cái.
Dĩ nhiên trưởng tỷ cũng không bỏ quên ta. Sau khi trêu tức Bùi Minh xong, tỷ ấy liền dẫn ta ra ngoài du ngoạn, mỗi chuyến đi chơi đều kéo dài hai ba ngày liền.
Bùi Minh không chịu nổi đả kích lớn như vậy, ngày ngày đều kéo Bùi Dật Chi ra uống rượu giải sầu. U uất sầu não suốt mấy năm trời, sức khỏe của hắn rốt cuộc cũng suy kiệt.
Trong lúc hấp hối, hắn thều thào nói: “Nếu ta có thể sống lại một đời... ta thà bị c.h.ế.t đuối... chứ quyết không muốn để ngươi cứu ta...”
6
Ngồi trên xe ngựa, trưởng tỷ nghi hoặc giơ tay lên sờ trán ta.
“Đâu có phát sốt đâu nhỉ, đang yên đang lành sao muội lại muốn cứu Bùi Minh chứ? Bình thường muội chẳng phải là người ghét hắn nhất sao?”
Ta vén tấm rèm che xe ngựa lên, nước mưa lập tức hắt vào trong, bầu không khí se lạnh khiến đầu óc ta thêm phần tỉnh táo. Trưởng tỷ nghiêng người, đầu gối khẽ chạm vào chân ta, hơi ấm từ cơ thể tỷ ấy chầm chậm truyền qua.