Phương Quân dường như đã hoàn toàn phát điên, cậu ấy ôm đầu gầm rú: “Tao đéo cần biết hung thủ thực sự là ai hết, tao chỉ muốn được sống sót rời khỏi cái chỗ quỷ quái này thôi, tao không muốn c.h.ế.t đâu! Tao đã phải tốn bao nhiêu công sức, tiền bạc mới trầy trật leo lên được cái ghế hiệu trưởng này, cậu có biết tao đã phải đ.á.n.h đổi và hy sinh những gì không hả? Chỉ cần đem hai đứa tụi bay g.i.ế.c sạch sành sanh là tao có thể danh chính ngôn thuận sống sót trở về rồi!”
22
Tôi, Phương Quân và Lý Tú. Ba con người chúng tôi cứ như vậy mà đứng giữ thế kiềm tỏa, giằng co lẫn nhau vô cùng căng thẳng.
Nói một câu thật lòng thì cho đến tận thời điểm hiện tại, bản thân tôi vẫn hoàn toàn không có cách nào để xác định chính xác được danh tính của hung thủ thực sự là ai. Thậm chí trong đầu tôi còn nảy sinh ra một khả năng kinh hoàng khác: Hung thủ thực chất chính là Phương Quân và Lý Tú. Tất cả mọi chuyện xảy ra từ trước đến nay đều là do một tay hai kẻ này thông đồng, lập mưu dàn dựng nên. Hiện tại hai người bọn họ bày ra cái trò giằng co này hoàn toàn không phải là vì nghi kị lẫn nhau, mà thực chất là đang cố tình trêu đùa, cợt nhả tôi mà thôi. Đến lúc thích hợp, tôi sẽ biến thành một con cừu non tội nghiệp để mặc cho hai kẻ đó tùy ý định đoạt và xẻ thịt.
“Phương Quân, tôi có một câu hỏi muốn thẳng thắn hỏi cậu.”
“Không nói năng gì hết.”
“Cậu đã từng thực lòng yêu tôi chưa?”
Phương Quân hồi còn đi học đại học đã nổi tiếng khắp trường là một công t.ử đào hoa, thay người yêu như thay áo, chuyện này tôi đã sớm coi như cơm bữa rồi. Chỉ là khoảng thời gian gần đây sau khi được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường trung học thì cậu ấy mới bắt đầu biết thu liễm, giữ gìn hình tượng lại một chút. Nhưng việc cậu ấy và Lý Tú có mối quan hệ vụng trộm, cắm sừng lên đầu vợ mình thì thực sự từ trước đến nay tôi hoàn toàn không hề hay biết chút nào.
Phương Quân liếc nhìn tôi một cái, dường như cảm thấy vào cái tình cảnh ngặt nghèo sinh t.ử hiện tại thì mọi chuyện có bị phơi bày ra ánh sáng cũng chẳng còn gì quan trọng nữa rồi, cậu ấy nhàn nhạt đáp: “Là thật lòng đấy.”
“Thế khi nào thì cậu mới chịu làm thủ tục ly hôn với mụ đàn bà chằn lửa ở nhà hả?” Lý Tú bỗng nhiên lên tiếng hỏi.
“Chỉ cần bước chân lành lặn ra khỏi cái chỗ này.”
“Liệu chúng ta còn có cơ hội để sống sót bước ra ngoài nữa không?”
“... ...”
“Tớ đã bảo là có thể thì chắc chắn là có thể, đã là cái giờ phút nào rồi mà cậu còn rảnh rỗi lôi cái chuyện rách nát này ra nói làm cái quái gì nữa hả?”
“Có phải từ trước đến nay cậu chỉ xem tôi như một món đồ chơi để tiêu khiển qua đường thôi đúng không?”
“Đừng có nói năng bậy bạ vô căn cứ như thế.”
“Giống như cái cách mà năm xưa cậu đã từng nhẫn tâm trêu đùa, hủy hoại cuộc đời của Nghiêm Kiều có đúng không?!”
Phương Quân vừa nghe thấy ba chữ Nghiêm Kiều thốt ra từ miệng Lý Tú, gương mặt cậu ấy lập tức trở nên vô cùng hung dữ, lao đến bóp c.h.ặ.t lấy cổ của Lý Tú mà gầm lên: “Tao bảo mày câm cái mồm thối lại!”
Tôi chứng kiến cảnh tượng đột ngột xảy ra trước mắt thì trong nhất thời có chút tay chân luống cuống, không biết phải làm sao. Nhưng nhìn thấy lực tay của Phương Quân càng lúc càng siết c.h.ặ.t lại, Lý Tú đã bắt đầu trợn ngược mắt, mặt mũi tím tái hết cả lại vì ngạt thở. Tôi vội vàng lao vào dùng hết sức bình sinh để kéo mạnh Phương Quân ra xa.
Lý Tú ngã quỵ xuống đất, ho khan sù sụ rồi ra sức hít hà từng ngụm không khí để điều hòa lại nhịp thở. Nhưng thông qua màn biểu diễn tự phát đầy kịch tính vừa rồi của hai người bọn họ ngay trước mặt tôi, cơ bản tôi đã có thể hoàn toàn loại bỏ được khả năng hai kẻ này hợp tác cùng nhau để g.i.ế.c người rồi. Nếu như họ thực sự là đồng phạm của nhau, thì hoàn toàn không việc gì phải tốn công tốn sức diễn cái vở kịch rách nát này cho tôi xem làm gì cả. Lời Lý Tú vừa mới thốt ra lúc nãy nghe qua giống như những lời bộc bạch trong lúc tâm lý đã hoàn toàn bị sụp đổ hoàn toàn vậy.
Như vậy, hung thủ thực sự chỉ có thể là bản thân Phương Quân mà thôi. Thế nhưng, trong mấy vụ án mạng xảy ra trước đó, Phương Quân đều sở hữu những chứng cứ ngoại phạm vô cùng hoàn hảo và đanh thép, hơn nữa nhân chứng đứng ra làm chứng cho cậu ấy không phải là ai khác, mà chính là tôi. Vậy thì chỉ còn tồn tại một khả năng duy nhất: Phương Quân chính là kẻ đã âm thầm thiết lập nên toàn bộ những cái bẫy c.h.ế.t người đó từ trước. Điều này có thể giải thích một cách hợp lý lý do tại sao cậu ấy lại chủ động đề xuất tôi đưa mọi người đến khu biệt thự này để tổ chức họp lớp.
Thế nhưng nếu như bây giờ tôi ra tay tấn công Phương Quân, thì Lý Tú dù có vừa bị cậu ấy bóp cổ suýt c.h.ế.t đi chăng nữa, cô ấy chắc chắn vẫn sẽ lựa chọn đứng về phía người tình để giúp đỡ Phương Quân tấn công tôi. Giữa lúc tôi còn đang phân vân, hoang mang không biết nên quyết định ra sao cho phải:
Bỗng nhiên, toàn bộ hệ thống đèn điện trong căn biệt thự lập tức phụt tắt, bóng tối dày đặc trong nháy mắt bao trùm lên tất cả.
Vút —
Chỉ nghe thấy một tiếng xé gió vô cùng sắc lẹm vang lên. Tiếp theo đó là những tiếng loảng xoảng, lách cách của vật cứng rơi loang loảng trên nền đất. Ngay sau đó, một vật thể với tốc độ xé gió cực nhanh bỗng nhiên sượt qua ngay sát mặt tôi.