“Mọi người cứ cẩn thận một chút vẫn hơn.” Phương Quân liếc nhìn Lưu Hàm một cái, rồi lại đưa mắt nhìn một vòng quanh tất cả mọi người, khẽ thở dài một tiếng não nề. Đúng vậy, nếu bản thân không phải là hung thủ thì việc nảy sinh tâm lý sợ hãi, hoảng loạn là điều vô cùng hiển nhiên.
“Mẹ kiếp nó chứ, lão t.ử đéo tin cái chuyện nhảm nhí này đâu! Bất kể đứa nào trong số tụi bay là hung thủ, có ngon thì bước ra đây diện kiến tao xem nào!” Lưu Hàm gầm lên một tiếng đầy giận dữ, vớ lấy một vỏ chai rượu rỗng trên bàn, “chát” một tiếng đập mạnh vào cạnh bàn, tay lăm lăm nửa vỏ chai vỡ nhọn hoắt chỉ thẳng vào mặt chúng tôi.
“Đến đây! Đến mà g.i.ế.c tao đi này! Tao sẽ ở ngay căn nhà trên cây để đợi tụi bay. Nếu đéo dám đến g.i.ế.c tao thì từ nay về sau đừng có đứa nào vác mặt đến tìm tao nữa, đứa nào dám đến tao sẽ liều mạng với đứa đó!” Nói xong, anh ta đầu không ngoảnh lại mà đùng đùng nổi giận đi thẳng về phía một căn nhà trên cây.
Ngay đêm hôm đó, căn nhà trên cây nơi Lưu Hàm đang ở bỗng nhiên bốc cháy dữ dội.
13
Lưu Hàm đã chốt c.h.ặ.t cửa từ bên trong, phía bên ngoài cửa lại bị ai đó bồi thêm một ổ khóa lớn chắn ngang. Ngôi nhà trên cây tuy có mở một ô cửa sổ tròn nhỏ, nhưng kích thước của nó hoàn toàn không cách nào để một người đàn ông trưởng thành có thể chui lọt qua được. Lưu Hàm đã bị thiêu sống một cách vô cùng t.h.ả.m khốc ngay bên trong căn phòng.
Phòng ngủ của chúng tôi nằm ở tầng hai của biệt thự, trước khi đi ngủ Phương Quân còn cẩn thận nhắc nhở mọi người phải khóa c.h.ặ.t toàn bộ cửa sổ lớn nhỏ, kéo kín rèm cửa lại. Vì vậy suốt cả đêm hôm đó cơ bản không có một ai nghe thấy bất kỳ tiếng động bất thường nào xảy ra ở phía dưới.
Nếu không phải vì Nghiêm Kiều nửa đêm buồn đi vệ sinh nhưng bản thân lại quá sợ hãi, phải chạy sang phòng tìm Lưu Vũ để nhờ cô ấy đi cùng, hai người đi ngang qua hành lang nhìn ra bên ngoài thấy lửa hận ngút trời thì mới bàng hoàng biết được việc bị phóng hỏa.
Đến khi chúng tôi dập tắt được ngọn lửa thì chỉ còn nhìn thấy bên trong phòng một cái xác khô đen sì, co quắp đang giữ nguyên tư thế phòng thủ của võ sĩ quyền anh. Nghiêm Kiều vừa nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này liền không kìm nén được mà nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.
Hiện tại, cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của Lưu Hàm đã hoàn toàn chứng thực cho lời suy đoán trước đó của tôi. Hung thủ thực sự đang tiến hành g.i.ế.c người theo đúng thứ tự của bảng danh sách điểm danh. Người tiếp theo phải c.h.ế.t chính là tôi.
Lúc này, mọi người cũng đã nhận ra sự biến động trong cảm xúc của tôi, họ đồng loạt quay sang đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
“Trong số tất cả những người đang có mặt ở đây, kẻ duy nhất có tư thù oán hận với Lưu Hàm chỉ có mình cậu thôi.” Phương Quân khẽ nghiêng người bước sang một bên, giữ khoảng cách xa ra một chút với Tôn Bành.
Tôn Bành ngẩn người ra một lúc: “Cậu có ý gì?”
“Tớ thực sự không thể nghĩ ra được ngoài cậu ra thì còn ai có mối thù sâu nặng với Lưu Hàm nữa. Lưu Hàm người này tuy cái miệng có hơi độc địa, thối tha nhưng bản chất không phải là người xấu. Nếu thực sự phải náo loạn đến mức ra tay g.i.ế.c người, thì người duy nhất tớ có thể nghĩ đến chính là cậu.”
“Cậu đừng có mà nói năng ngậm m.á.u phun người như thế!”
“Tớ nói có gì không đúng à? Năm đó hai người cùng nhau tham gia kỳ thi công chức, vị trí tuyển dụng đó chỉ lấy đúng một người duy nhất. Cậu xếp thứ nhất còn cậu ta xếp thứ hai, nhưng đến vòng phỏng vấn cậu ta đã dùng mưu hèn kế bẩn để đi cửa sau, chính vì vậy nên người được nhận mới là cậu ta, chẳng lẽ đéo có chuyện đó sao?”
“Thế thì đã sao chứ? Chỉ vì chuyện đó mà tôi phải ra tay g.i.ế.c cậu ta à?”
“Nếu không thì còn vì cái gì vào đây được nữa?”
Tôn Bành dường như đã hoàn toàn phát điên, anh ta lao đến túm c.h.ặ.t lấy cổ áo của Phương Quân mà gầm rú: “Mấy năm học đại học, tao là đứa luôn đi lấy cơm, lấy nước, điểm danh hộ cho mày, đến cả cái quần lót thối của mày cũng là do một tay tao giặt sạch! Bây giờ mày lại dám mở cái mồm ra vu khống tao g.i.ế.c người à?”
Phương Quân khẽ nở một nụ cười lạnh lùng đầy khinh bỉ: “Đó là do bản thân mày tự nguyện làm ch.ó sai vặt cho tao, trách được ai đây?”
“Cái thằng khốn nạn này!”
Phương Quân đưa tay ra gạt mạnh tay của Tôn Bành ra như thể đang phủi đi bụi bẩn trên quần áo: “Có trách thì hãy tự trách cái bản thân mày ấy, gia cảnh thì nghèo rớt mồng tơi đến mức cơm đéo có mà ăn, vậy mà lúc nào cũng thích bày đặt làm màu, làm thanh cao, quẹt thẻ tín dụng vô tội vạ để mua giày hiệu để giả vờ làm công t.ử phố núi! Nếu đéo có tao bao bọc, bố thí cho thì mày đã c.h.ế.t đói từ xó nào rồi! Chỉ dựa vào mấy đồng tiền lẻ rách nát mà ông già mày gửi cho mỗi tháng, mày đến cả tiền ăn cơm cũng đéo lo nổi đâu! Mày nên biết ơn tao mới đúng! Hiểu chưa hả?”
Hiện tại tôi thực sự không có tâm trạng nào để bận tâm xen vào đống ân oán cá nhân rách nát của hai kẻ này, trong đầu tôi lúc này chỉ muốn tìm một nơi thật yên tĩnh để suy nghĩ xem làm cách nào để có thể giữ được mạng sống của mình.
“Hai cậu cứ tự nhiên trò chuyện nhé, tôi về phòng trước đây.” Vừa mới đi được hai bước tôi liền khựng lại, quay người nói với mọi người một câu: “Không có gì đâu, nếu có tình huống gì bất thường thì cứ đến phòng thông báo cho tôi biết một tiếng nhé.”