Nói một câu có hơi khó nghe thì cái c.h.ế.t của Lưu Hàm hoàn toàn không oan uổng chút nào. Anh ta quá mức bốc đồng và nóng nảy, vào những giờ phút sinh t.ử thế này tuyệt đối không được phép hành động đơn độc một mình. Việc tách đàn đi riêng chẳng khác nào tự mình dâng mạng cho t.ử thần cả.
Lựa chọn của tôi là vẫn tiếp tục ở lại trong căn biệt thự lớn, cửa phòng hai bên trái phải đều có người ở, hung thủ dù có thực sự muốn đến g.i.ế.c tôi thì ít nhất tôi vẫn còn có cơ hội để kêu cứu mọi người.
Tất nhiên rồi, người tiếp theo nằm trên danh sách t.ử thần chính là tôi. Bất kể là ai đến gõ cửa tìm tôi, tôi đều phải nâng cao tinh thần cảnh giác lên gấp mười hai lần, tuyệt đối không được phép tin tưởng bất kỳ một ai.
Tôi đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, vừa mới qua mười hai giờ đêm.
Từ phía ngoài hành lang bỗng truyền đến những tiếng bước chân nặng nề, chậm rãi.
Cộp — cộp — cộp —
Tôi lập tức trở nên vô cùng căng thẳng. Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng tôi. Trái tim tôi trong nháy mắt như treo ngược lên tận cổ họng.
Cốc — cốc — cốc —
Cửa phòng tôi bị ai đó gõ vang.
14
“Ai đấy?” Giọng nói của tôi rõ ràng là đang run rẩy kịch liệt.
“Anh Bành ơi, là em, Nghiêm Kiều đây.”
“Có chuyện gì thì để ngày mai hãy nói.”
“Anh mở cửa ra chút đi mà... em sợ lắm.”
Tôi khẽ đưa tay lên sờ nhẹ vào đuôi lông mày, cuối cùng vẫn quyết định vặn ổ khóa mở cửa phòng ra.
Nghiêm Kiều lúc này trên người chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm bản lớn, mái tóc ngắn vẫn còn đang ướt sũng nước. Cô ấy tự nhiên bước đến ngồi ở phía cuối giường, lí nhí nói rằng vừa rồi khi đi tắm bản thân không dám nhắm mắt vì quá sợ hãi này nọ.
Bỗng nhiên cô ấy khựng lại một chút, quay đầu sang nhìn thẳng vào mắt tôi: “Cái hồi còn học đại học, em đã từng rất thích anh, thực chất trong lòng anh cũng biết rõ điều đó đúng không?”
Tôi gật đầu. Sực nhớ về ngày tốt nghiệp năm đó, Nghiêm Kiều đã từng gửi cho tôi một dòng tin nhắn nói rằng cô ấy sẽ đứng ở dưới sảnh tòa nhà ký túc xá để đợi tôi. Nhưng khi đó tôi đã lựa chọn không xuống lầu.
“Hai ngày nay em cứ suy nghĩ mãi, nếu như bản thân thực sự phải bỏ mạng ở cái nơi quỷ quái này, thì liệu có chuyện gì mà mình còn chưa kịp làm và muốn làm hay không.”
Tôi đại khái đã đoán trước được cô ấy định nói điều gì, liền im lặng không tiếp lời.
“Bành Cao, hai đứa mình làm một lần có được không anh?”
Tôi nghe xong suýt chút nữa là hộc ra một ngụm m.á.u già, hoàn toàn không ngờ được cô ấy lại có thể thẳng thắn và bạo dạn đến mức như vậy. Việc này ngược lại lại làm cho tâm trạng đang căng thẳng của tôi bay biến đi đâu mất sạch.
“Thôi thôi xin kiếu, đàn ông một khi đã bước qua cái tuổi 25 thì sức khỏe chẳng khác nào ông lão 60 đâu.”
“Để em kiểm tra xem rốt cuộc là 25 hay là 60 nhé.” Nghiêm Kiều nhanh như cắt xoay người một cái, leo lên ngồi vắt vẻo ngay trên đùi tôi, “Chỉ một lần duy nhất thôi, để em cho anh nếm thử tay nghề của em xem có tuyệt không nhé.”
Nói một câu thật lòng thì đối với đàn ông chúng tôi, sự cám dỗ từ một người phụ nữ đẹp tự nguyện sà vào lòng như thế này quả thực vô cùng khó khăn để có thể chống đỡ được. Nghiêm Kiều thực sự rất xinh đẹp, mái tóc ngắn ngang vai cá tính, ánh mắt đưa tình dạt dào, vô cùng có sức hút. Thế nhưng hiện tại cái tên của tôi đang được chễm chệ viết ngay đầu bảng danh sách của thần c.h.ế.t, thử hỏi còn có tâm trí đâu mà làm cái chuyện đại sự ấy cơ chứ? Đừng nói là Nghiêm Kiều, dù là nữ thần trong mộng thời thơ ấu của tôi có đến đây thì tôi cũng nhất quyết giữ mình như ngọc.
Cô ấy đưa tay nới lỏng chiếc khăn tắm ra, hai bên khăn khẽ trượt từ bả vai xuống tận eo, lộ ra một mảng da thịt lớn trắng ngần dưới ánh trăng, hơi thở thoang thoảng như hoa lan:
“Sao thế anh? Chẳng lẽ trông em không đủ đẹp mắt sao anh Bành? Anh đừng có căng thẳng quá như vậy, anh cũng biết công việc ngày thường của em là làm cái gì rồi mà, cứ nhắm mắt lại mà tận hưởng thôi, sẽ vô cùng thoải mái và sung sướng đấy.”
Khuôn mặt tôi lập tức đỏ bừng lên vì ngượng, theo phản xạ tự nhiên tôi đưa mắt nhìn xuống cặp đùi trắng trẻo của cô ấy. Vệt đỏ do bị bỏng sữa nóng khi sáng vẫn chưa hoàn toàn tan hết.
“Lần này anh thử nếu như cảm thấy ưng ý, thì lần sau, em sẽ rủ cả đứa em gái sinh đôi của em đến để cùng phục vụ anh...”
“Đừng đừng đừng, lần này cũng không được đâu.”
Cô ấy hoàn toàn không thèm nghe lời tôi nói, bắt đầu cúi đầu xuống hôn ríu rít lên cổ tôi, bàn tay phải cũng theo quán tính tự nhiên mà trượt dần xuống phía dưới.
Cốc — cốc — cốc —
Lại có tiếng gõ cửa vang lên. Đêm hôm nay căn phòng của tôi xem ra có vẻ khá nhộn nhịp và đông vui đây.
“Cô mau ngồi dậy đi, có người đang gõ cửa kìa.”
“Em không dậy đấy.”
“Đừng có quậy phá nữa, tôi đang nói chuyện nghiêm túc đấy, biết đâu lại có chuyện gì đại sự xảy ra thì sao!”
“Có chuyện gì thì người ta đã hét toáng lên từ lâu rồi, anh đừng có lên tiếng, cứ coi như trong phòng không có người là được.”
Tôi chẳng còn hơi sức đâu mà đôi co với cô ấy nữa, dùng sức bật mạnh người một cái, hất văng cô ấy sang một bên giường, nhanh ch.óng bật dậy mặc lại quần áo rồi bước ra mở cửa phòng.
“Tớ đến để mang cho cậu chút đồ ăn đêm...” Trần Cẩn đứng ở ngay trước cửa phòng, đưa mắt nhìn tôi, rồi lại ngó đầu nhìn vào bên trong giường, nơi Nghiêm Kiều đang nằm hớ hênh, lộ ra đôi chân dài trắng bóc.