Ta quay đầu lại, liền thấy Thẩm Thừa Ngôn đang đứng dưới hành lang, y phục đen tuyền thêu mãng xà như hòa vào bóng tối.

Hắn đứng đó, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, đôi mắt chim ưng híp lại, chăm chú nhìn chằm chằm vào nụ cười trên môi ta.

Gương mặt hắn đen xì như đ.í.t nồi, tỏa ra hơi thở lạnh lẽo đến mức mấy chậu cây mẫu đơn bên cạnh dường như cũng muốn héo úa.

Ta giật thót tim, nụ cười lập tức tắt ngấm.

Đêm đó, lúc vào thư phòng tăng ca, bầu không khí ngột ngạt đến mức ta không dám thở mạnh.

Hắn không phê duyệt tấu chương, cũng không nói lời nào, chỉ ngồi im trên ghế chủ tọa, dùng ánh mắt sâu hoắm găm c.h.ặ.t vào người ta.

Ta run rẩy cầm thỏi mực, ra sức mài đến mức hai cánh tay mỏi nhừ, rã rời.

“Cạch.”

Thẩm Thừa Ngôn đột ngột đứng dậy, từng bước chân nặng nề áp sát về phía ta.

Ta hoảng sợ lùi lại, nhưng chưa kịp né tránh thì hắn đã vươn cánh tay dài, thô bạo nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, ép mạnh ta vào góc tường tối tăm của thư phòng.

Khoảng cách quá gần, hơi thở nóng hổi trộn lẫn với mùi hương gỗ tuyết tùng của hắn bao vây lấy ta.

“Kiều nữ sử, bản vương thấy ban ngày nàng rất bận rộn?” Hắn ghé sát tai ta, thanh âm trầm thấp, khàn đặc mang theo sự chiếm hữu và ghen tuông ngấm ngầm cực độ.

“Vương... Vương gia, hạ quan chỉ là đang xử lý công vụ thôi ạ.” Ta lắp bắp, tim đập loạn xạ vì sợ hãi.

Hắn khẽ gằn giọng, lực đạo ở cổ tay ta siết c.h.ặ.t thêm một chút:

“Xử lý công vụ mà cần phải dùng bộ dạng cười cợt, nũng nịu đó với nam nhân khác sao?”

“Đêm ở lầu trà thì gọi ta là ca ca, đòi ôm đòi hôn, ban ngày gặp nam nhân khác liền lật mặt nhanh như vậy?”

“Nàng chán ghét bản vương đến thế sao? Ở bên cạnh ta thì trưng ra bộ mặt chịu đựng như sắp ch ết, còn ở bên hắn thì cười tươi như hoa nở?”

Từng câu hỏi của hắn nện thẳng vào tai ta, kèm theo cái mùi chua loét của một hũ giấm vạn năm bị đổ vỡ.

Ta bấy giờ mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra vị Nhiếp Chính Vương cao cao tại thượng này là đang ganh tị.

Ta sợ hắn nổi điên lên sẽ đem ta đi c.h.é.m đầu thật, liền lật mặt nhanh như bánh tráng, đôi mắt to tròn lập tức ngấn nước, ấm ức nhìn hắn:

“Vương gia, ngài oan uổng hạ quan quá! Hạ quan làm vậy chỉ là vì muốn giữ thể diện cho phủ nha thôi mà!”

“Trong lòng hạ quan, ngoài ca ca... à không, ngoài Vương gia vĩ đại ra thì làm gì có nam nhân nào lọt vào mắt nữa đâu ạ.”

Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngập nước đầy tội nghiệp của ta, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, tia hàn quang trong mắt dường như bị sự nịnh bợ của ta làm cho tan chảy mất một nửa.

Hồi lâu sau, hắn mới hừ lạnh một tiếng, buông cổ tay ta ra.

Hắn quay người đi về phía bàn, lôi từ trong ngăn kéo ra một hũ sứ nhỏ màu trắng, ném thẳng vào người ta.

Ta vội vàng giơ hai tay đỡ lấy, suýt nữa thì làm rơi.

“Ăn đi.” Hắn nhàn nhạt ra lệnh, thanh âm đã lấy lại vẻ lười biếng thường ngày nhưng vẫn còn chút khàn nhẹ, “Ăn xong thì lau sạch cái miệng nhỏ hằng ngày hay nói lời nịnh bợ của nàng đi.”

Ta tò mò mở hũ sứ ra, mùi hương ngọt ngào của quả dâu hoang lập tức sực nức.

Hóa ra, sau một trận nổi giận lôi đình, hắn lại dùng hũ mứt dâu này để vừa đ.ấ.m vừa xoa ta.

Ta ôm hũ mứt dâu, trong lòng vừa sợ vừa buồn cười, nhưng cũng có một chút cảm giác ám muội, ngọt ngào bắt đầu nảy mầm từ đây.

Bị Nhiếp Chính Vương giữ lại tăng ca hằng ngày, ta vốn tưởng mình sắp bị vắt kiệt sức lao động.

Ai ngờ ngài ấy không bắt ta làm việc nặng, mà chỉ bắt ta ăn mứt dâu.

Đã ba ngày trôi qua kể từ khi vị ác ma Thẩm Thừa Ngôn đáp xuống nha môn phủ Thuận Thiên.

Cuộc sống hóng biến bình yên của ta hoàn toàn chấm dứt, thay vào đó là chuỗi ngày tăng ca đẫm nước mắt.

Cứ đến giờ tan tầm, khi các đồng nghiệp hớn hở thu dọn đồ đạc ra về, ta lại phải lầm lũi ôm sổ sách đi vào thư phòng riêng của hắn.

Ban đầu ta sợ đến mức dây thần kinh căng lên như dây đàn, chỉ sợ hắn tìm cớ bắt lỗi rồi lôi ta ra ch ém đầu.

Nhưng dần dần, ta phát hiện ra có gì đó rất sai sai.

Hắn ngồi ở bàn chủ tọa phê duyệt công văn, còn ta ngồi ở cái bàn nhỏ bên cạnh mài mực.

Mài được một lúc, hắn liền ném sang cho ta một hũ sứ nhỏ kèm theo một chiếc thìa bạc.

“Ăn đi.” Hắn nhàn nhạt ra lệnh, mắt thậm chí không thèm ngẩng lên khỏi tấu chương.

Ta mở hũ sứ ra, một mùi hương ngọt ngào, thơm phức vị quả dâu hoang lập tức sực nức cả căn phòng.

Bên trong là mứt dâu tây đỏ mọng, được sên đường phèn vô cùng khéo léo, hạt dâu li ti óng ánh dưới ánh đèn dầu.

Ta nuốt nước bọt, lén nhìn hắn một cái.

Thấy hắn vẫn đang tập trung làm việc, ta liền múc một thìa cho vào miệng.

Vị ngọt lịm xen lẫn chút chua thanh của dâu hoang bùng nổ trên đầu lưỡi, ngon đến mức ta suýt chút nữa thì híp cả mắt lại.

Đây là loại mứt dâu thượng hạng tiến cống cho hoàng cung, người bình thường có tiền cũng không mua nổi.

Hôm sau cũng vậy, hôm sau nữa cũng thế.

Hắn cứ mượn cớ giữ ta lại kiểm tra sổ sách, nhưng việc thì chẳng bắt làm bao nhiêu, hũ mứt dâu thì ngày nào cũng đổi vị mới, khi thì sên với mật ong, khi thì ướp hoa quế.

Ta từ một kẻ sợ hắn như sợ cọp, giờ đây cứ đến giờ tăng ca là bụng lại réo rắt đòi ăn mứt dâu.

Đêm nay, kinh thành lại đổ một trận mưa lớn.

Ta ngồi mài mực, miệng ngậm thìa bạc, hai má phúng phính nhai mứt dâu chuồn chuồn.

Thẩm Thừa Ngôn bỗng nhiên đặt b.út xuống, thanh âm trầm thấp vang lên phá tan sự yên lặng:

“Ngon không?”

Ta giật mình, vội vàng nuốt ực miếng mứt dâu xuống cổ, gật đầu lia lịa:

“Ngon ạ, ngon lắm luôn. Đa tạ Vương gia ban thưởng.”

Hắn nhìn bộ dạng ăn vụng như con mèo nhỏ của ta, ánh mắt bỗng chốc dịu lại, không còn vẻ sắc lạnh thường ngày.

Hắn bỗng gõ tay lên bàn ba tiếng “Cộc, cộc, cộc”, khàn giọng hỏi:

“Nàng thật sự không nhớ gì sao?”

5 - Ca Ca, Muội Muốn Ôm Hôn Huynh Quá~ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia