Bỏ ra ba lượng bạc mua lại cái thẻ bài VIP của lầu trà phong lưu bậc nhất kinh thành, ta vốn chỉ định vào phòng riêng ngồi nghe lỏm mấy tin tức thị phi, vạ miệng của các quan to đại thần.
Ai ngờ đêm đầu tiên, vị cao thủ ở phòng VIP đối diện đã dùng tài trí đỉnh phong, giải sạch bách các câu đố hóc búa của lầu trà để gánh ta giành giải độc đắc.
Phấn khích quá vì được ăn súp bào ngư miễn phí, ta liền nũng nịu gọi vọng qua rèm tre: "Ca ca giỏi quá đi mất, ôm một cái, hôn một cái nào~"
Bên kia trầm mặc hồi lâu, khàn giọng bảo: "Càn quấy. Về ngủ đi."
Sáng hôm sau, vị Nhiếp Chính Vương thiết diện vô tình đáp xuống nha môn của ta để thanh tra.
Vừa nghe ngài ấy cất giọng trầm thấp ra lệnh, ta hoảng sợ định chuồn thẳng thì đã bị thị vệ xách cổ vào thư phòng.
Vị vương gia cao cao tại thượng kia thong thả ném thẻ bài lên bàn, nhướng mày nhìn ta:
"Kiều nữ sử, đêm qua ai vừa đòi hôn ta? Hửm?"
Ta: ...