Tôi có một người chị dâu hổ báo.
Cả nhà tôi đều thuộc kiểu người nhu nhược, chẳng bao giờ dám từ chối ai.
Thế là anh trai tôi bị họ hàng ép đi xem mắt, rồi lại bị đối tượng xem mắt ép phải cưới chị ấy.
Nghe đồn chị dâu rất ghê gớm, khó chiều.
Họ hàng, hàng xóm xung quanh ai nấy đều hả hê, chực chờ xem trò cười nhà tôi xào xáo.
Tôi thấp thỏm dẫn bạn trai về nhà để bàn chuyện cưới xin.
Anh ta nghênh ngang mở miệng: "Cô ấy bị tôi chơi nát rồi, mấy người còn mặt mũi đòi sính lễ nữa sao?"
Lời vừa dứt, chị dâu đứng bật dậy, chộp ngay cái gạt tàn t.h.u.ố.c trên bàn nện thẳng vào đầu anh ta:
"Tao nể mặt mày quá hay gì?”
1
Chị dâu ra tay rất nặng.
Trên đầu bạn trai tôi lập tức chảy xuống một dòng m.á.u đỏ rực.
Bố, mẹ, anh trai và tôi đều đực mặt ra nhìn.
Bạn trai tôi nổi trận lôi đình, bật dậy: "Mẹ kiếp, mày dám đ.á.n.h tao à!" Anh ta giơ tay định tát chị dâu.
Anh tôi lập tức đứng lên, chắn trước mặt chị.
Hành động của anh rất dứt khoát khi khóa c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m của bạn trai tôi, nhưng vẻ mặt thì vẫn rụt rè, ánh mắt né tránh như mọi khi: "Có... có chuyện gì... từ từ nói..."
Anh tôi làm việc chân tay quen rồi nên khỏe kinh khủng.
Bạn trai tôi bị bóp c.h.ặ.t đến mức méo mó cả mặt mày.
Chị dâu không chịu bỏ qua, vớ lấy cây chổi bên cạnh quất túi bụi vào người hắn: "Cái đồ hãm tài! Cút ra khỏi nhà tao ngay! Lập tức!"
Anh tôi xách cổ bạn trai tôi lên như xách một con gà, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Thế... thế thì… mời cậu đi cho..."
Bạn trai tôi vừa chịu đòn vừa bị lôi tuột ra ngoài cửa.
Cánh cổng đóng sầm lại.
Chị dâu và bạn trai tôi đứng cách một bức tường rào vẫn c.h.ử.i nhau om sòm.
Bạn trai tôi gào lên: "Cái thứ qua sử dụng như nhỏ đó, để xem ngoài tôi ra còn ai thèm rước!"
Chị dâu đáp trả: "Bộ mày không có hậu môn à? Sao hở mồm ra là thối thế!"
Bạn trai tôi: "Dạo này bụng cô ấy to ra một vòng rồi, biết đâu chừng đã có thai!"
Chị dâu: "Thì chính là đợi mày đầu t.h.a.i đấy! Mày khôn hồn thì tìm chỗ nào c.h.ế.t khuất mắt đi còn kịp!"
…
Cuối cùng, chị dâu thắng đậm, gã bạn trai lủi thủi rời đi trong nhục nhã.
Chị dâu vẫn chưa nguôi giận, vừa làu bàu vừa bước vào nhà.
Anh tôi kịp thời dâng lên một ly nước.
Chị uống cạn một hơi, rồi giận dữ nhìn sang tôi.
Tôi khúm núm run rẩy, lắp bắp gọi: "Chị... chị dâu."
"Chị nói con bé này, người ngợm trông rõ là xinh xắn, sao mới tí tuổi đầu mà đã mù mắt thế hả!"
Tôi cúi gầm đầu như kẻ tội đồ, không dám ho he lời nào.
Chị dâu kéo tay tôi đứng dậy: "Đi, theo chị đến bệnh viện!"
Tôi ngơ ngác. Chị dâu nhìn tôi với ánh mắt bất lực: "Đứa trẻ này đáng bỏ thì bỏ, mối quan hệ này đáng dứt thì dứt! Ngoan, nghe lời chị!"
Bố, mẹ và anh trai tôi ngồi im thin thít.
Họ vốn là những người không có chủ kiến, nghe vậy cũng hùa theo lời chị dâu: "Nghe lời chị dâu con đi."
Tôi cũng chẳng có chính kiến gì, thế là lăng xăng theo chị dâu đến bệnh viện.
Sau một loạt các thủ tục kiểm tra rườm rà, chị dâu cầm tờ kết quả mà hôn lấy hôn để: "May quá, không có thai!"
Chị cẩn thận cất tờ kết quả vào túi vải như báu vật, miệng vẫn lải nhải không ngừng: "Chị bảo này, chuyện kết hôn không thể xuề xòa được đâu, thà ở vậy còn đỡ hơn vớ phải thằng khốn nạn..."
Chị dâu ngoài đời thực sự rất khác so với lời đồn.
Chị ở làng bên, bố mẹ mất sớm.
Nghe người trong làng nói chị là người ngang ngược, hung dữ, lý sự cùn không chịu nhường ai, là một con sư t.ử hà đông nổi tiếng khắp vùng.
Thế nhưng lúc này, chị dâu đứng ngược sáng, đường nét khuôn mặt trở nên dịu dàng, giọng điệu trầm xuống, ấm áp đến lạ lùng.
Thấy tôi không phản ứng gì, chị tưởng tôi đang đau lòng vì chuyện tình cảm vừa vỡ lở.
Chị bỗng trở nên luống cuống như đứa trẻ làm sai chuyện, giọng nhỏ hẳn đi: "Em gái, em... em có trách chị tự ý đuổi thằng tồi đó đi không?"
Tôi lắc đầu.
Thực ra là không.
Chị đâu biết rằng tôi cũng đã nhận ra sự bạo lực của anh ta từ lâu, nhưng anh ta đe dọa nếu tôi dám chia tay, anh ta sẽ g.i.ế.c cả nhà tôi.
Tôi sợ, nên mới cam chịu sống tạm bợ đến tận bây giờ.
Chị dâu nghe tôi giải thích xong thì giãn cơ mặt ra: "Thế thì tốt, thế thì tốt quá rồi! Về nhà thôi, chị làm món tôm em thích nhất cho em ăn!"
Tôi hơi ngạc nhiên khi chị dâu lại biết khẩu vị của mình, bởi vì hôm nay mới là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.
Anh trai và chị dâu tôi kết hôn rất vội vàng.
Chị lại là trẻ mồ côi, sau khi đăng ký kết hôn xong, chị cuốn theo hai chiếc chăn bông, ngồi lên xe máy của anh tôi thế là về làm dâu.
Còn cách nhà một đoạn, chúng tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào náo nhiệt phát ra từ bên trong.
2
Chị dâu chau mày lẩm bẩm: "Chẳng lẽ nhà có khách sao?"
Vừa bước vào nhà, chúng tôi đã thấy chú Sơn, một tay thầu xây dựng đang ngồi chễm chệ hướng ra cửa.
Bộ dạng đó cứ như thể chú ta mới là chủ nhân của ngôi nhà này vậy.
Tôi ghét chú Sơn này lắm.
Bố và anh tôi mấy năm nay đều làm thuê dưới trướng chú ta, nhưng chú ta toàn khất tiền công không chịu trả.
Chỉ đến ngày lễ tết mới mang sang vài thùng quýt héo úa.
Trước đây bố và anh tôi từng bàn nhau, lấy hết can đảm đến đòi tiền.
Nhưng cuối cùng lại lủi thủi ra về tay trắng.
Chú Sơn này giở trò lưu manh một cách rất tinh vi, hết viện cớ dạo này kẹt tiền lại đến bài ca tình nghĩa anh em lớn hơn trời, khiến hai con người thật thà như bố và anh tôi nghẹn họng không thốt nên lời.
Chú Sơn rít một hơi t.h.u.ố.c, nói với bố và anh tôi: "Công trình đó cứ để hai người theo đi." Giọng điệu cứ như đang ban ơn.
Tôi tức đến run cả người nhưng chẳng biết phải làm sao.
Bố và anh tôi lộ vẻ khó xử, ấp úng nửa ngày trời mà không nói nổi một câu.