“Có lần đi hẹn hò, tớ cố tình vin vào chuyện cậu ta không kéo ghế giúp tớ, sau đó bảo rằng cậu ta chẳng để tớ trong lòng, thế là làm ầm một trận rồi nhân cơ hội chia tay luôn.”

Từ những lời Tiểu Hoan kể, tôi mới biết em trai đã bắt đầu được bố đưa vào tham gia công việc kinh doanh.

Gần như ngày nào bố cũng dẫn nó đi đủ loại tiệc rượu, gặp gỡ người này người kia.

Còn em trai cũng dốc hết sức muốn làm ra chút thành tích, rõ ràng hy vọng dùng điều đó để kéo Tiểu Hoan quay trở lại.

Bởi vậy dù đã chia tay, giữa hai người vẫn giữ chút liên lạc.

“Gần đây em trai cậu đau đầu lắm, hình như bị cả đống phương án dự án đè cho sắp thở không nổi, tớ nghe nói trước kia mấy việc ấy đều là cậu giúp chú phân tích với sắp xếp.”

“Nghe giọng nó thì có vẻ chẳng bao lâu nữa sẽ tìm cậu nhờ giúp, cậu nhớ cẩn thận, đừng để nó lừa thêm lần nào.”

Tiểu Hoan nghiêm túc nhắc nhở tôi.

Tôi nhấp một ngụm trà sữa, cảm thấy ngọt đến hơi ngấy nên đặt cốc xuống.

Trong khoảnh khắc thất thần, tôi lại nhớ tới những năm trước, mỗi lần giúp bố xem phương án kinh doanh, ông luôn không tiếc lời khen ngợi năng lực của tôi.

Thế nhưng dù khen thế nào, ông vẫn kiên quyết không đồng ý cho tôi vào công ty của ông để học hỏi và rèn luyện.

Khi ấy bố từng nghiêm túc nói với tôi: “Không thể bỏ hết trứng vào chung một giỏ, cả con lẫn em con bố đều không định cho vào công ty.”

“Thị trường hiện tại càng ngày càng khó làm, rất nhiều khoản công trình bị người ta nợ mãi không thu hồi được, biết đâu một ngày nào đó công ty gặp chuyện rồi không tiếp tục nổi.”

“Nếu cả nhà đều dồn hết vào cùng một nơi thì rủi ro quá lớn.”

Thời điểm ấy, tôi thật sự vô cùng ngưỡng mộ ông.

Tôi còn cho rằng bố đúng là người nhìn xa trông rộng, tầm nhìn của ông vượt xa những gì tôi có thể hiểu.

Nhưng hóa ra, tất cả cũng chỉ là một cái cớ được chuẩn bị rất đẹp.

Tôi mới trở mặt với gia đình được bao lâu, ông đã chẳng chờ nổi mà đưa ngay em trai vào công ty.

Dù vậy, có một chuyện tôi vẫn phải cảm ơn bố, bởi trước đây ông thường xuyên mang phương án kinh doanh về thảo luận với tôi, vô tình giúp khả năng cảm nhận thị trường của tôi ngày càng nhạy bén, sau khi đi làm cũng tiến bộ nhanh hơn rất nhiều người.

Chỉ trong nửa năm ngắn ngủi, tôi đã bắt đầu được cấp trên chú ý và có khả năng thăng chức.

Sếp trực tiếp của tôi chuẩn bị được điều lên tổng công ty, trước khi rời đi còn chủ động đề cử tôi với ban lãnh đạo.

“Cô còn ít thâm niên, trước mắt cứ làm trợ lý phó tổng giám đốc khoảng hai ba năm để tích lũy kinh nghiệm, chờ đủ thời gian rồi chắc chắn sẽ có cơ hội, tôi lên trụ sở trước chờ cô.”

Ban đầu tôi còn định đợi quyết định thăng chức chính thức được thông qua rồi mới báo cho gia đình, sau đó dùng tiền thưởng mời cả nhà đi du lịch một chuyến.

Nhưng cuộc đời thay đổi nhanh hơn mọi kế hoạch tôi từng nghĩ.

Chỉ có một chuyện Tiểu Hoan đoán không đúng.

Không biết vì em trai cảm thấy mất mặt hay đơn giản là không muốn cúi đầu trước tôi, nhưng dù liên tục làm hỏng mấy dự án trong tay, nó vẫn chưa từng gọi cho tôi lấy một cuộc.

Người chủ động tìm đến tôi lại là bố.

Ngày gặp lại, ông xách theo một chiếc túi Hermès thuộc mẫu mới nhất.

Ông nhẹ nhàng hỏi han tình hình gần đây của tôi, khuôn mặt hiền từ đến mức khiến người khác có cảm giác giữa hai bố con chúng tôi chưa từng xảy ra bất kỳ mâu thuẫn nào.

Tôi nhìn chiếc túi Hermès trên tay ông, trong lòng thật sự cảm thấy cảnh tượng ấy buồn cười, cho nên chẳng nhịn mà bật cười thành tiếng.

“Con cười gì vậy?”

Tôi phải công nhận bố đúng là người từng trải lâu năm, khả năng ứng biến cực kỳ tốt, sắc mặt chẳng hề thay đổi, một câu vốn nghe giống chất vấn trách móc qua miệng ông lại lập tức biến thành lời quan tâm bình thường.

“Con chỉ đang nghĩ cái túi này nhìn có giống mấy hộp quà rẻ tiền mà mỗi lần cậu đến nhà đều xách theo không thôi.”

“Trước đây con luôn không hiểu vì sao bố lại mặc kệ chuyện mẹ liên tục giúp đỡ em trai mình, cũng dung túng cho cậu cứ hết lần này đến lần khác dựa vào nhà mình để lấy lợi.”

“Bây giờ con hình như đã hiểu một chút rồi, chỉ cần bố ném ra chút vật chất mà bản thân hoàn toàn chẳng để vào mắt, sau đó nhìn những người kia mất hết lòng tự trọng mà chạy tới lấy lòng, cầu xin mình, cảm giác hơn người ấy chắc thú vị lắm đúng không?”

“Vậy còn con thì sao, trong nhu cầu được người khác tôn sùng của bố, con rốt cuộc đóng vai gì?”

“Con nghĩ mấy nghìn tệ tiền sinh hoạt con nộp mỗi tháng chắc chắn chẳng đáng để bố để tâm, bởi chỉ riêng tiền tiêu vặt bố thuận tay cho con đôi khi đã nhiều hơn con số ấy.”

“Vậy bố làm tất cả những chuyện đó để làm gì, để kiểm soát con, để diễn vai người cha công bằng, hay còn mục đích nào khác?”

“Con càng nói càng quá đáng rồi đấy, Niểu Niểu, bố chưa bao giờ xem trọng tiền bạc.”

“Điều bố thật sự quan tâm chỉ là trong lòng con còn có người bố này hay không.”

Ông nói câu ấy với vẻ mặt nghiêm túc đến mức gần như chẳng tìm được chút giả dối nào.

Tôi cũng phải cố gắng lắm mới nhịn được không bật cười thêm lần nữa.

“Chúng ta làm hòa đi, Niểu Niểu, giữa cha và con gái đâu có thù hận nào phải để qua đêm.”

“Con quay về giúp bố quản lý công ty, sau này toàn bộ cơ nghiệp của bố sẽ chia đều, con với em mỗi người một nửa.”

“Nói thật, bố cũng lớn tuổi rồi, còn có thể làm thêm được bao nhiêu năm nữa đâu.”

“Em con lại không có thiên phú trong việc này, chỉ cần con chịu làm tốt, bố nhất định sẽ không để con chịu thiệt.”

10 - Cả Nhà Diễn Vai Trọng Nữ Khinh Nam, Rồi Lại Đem Hết Tài Sản Cho Em Trai Đứng Tên - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia