“Con muốn mua nhà đúng không, ngày mai chúng ta có thể đi xem ngay, chuyện ấy vốn chẳng phải vấn đề gì lớn.”
“Quan trọng nhất vẫn là người một nhà phải hòa thuận ở bên nhau, đừng vì vài chuyện nhỏ mà cứ cãi vã mãi.”
Tôi không thẳng thừng từ chối sự chủ động làm hòa của bố.
Ngay cả những phong bao hoặc khoản chuyển tiền mà thỉnh thoảng ông gửi, tôi cũng rất tự nhiên nhận hết.
Dù sao trên đời này ai lại tự làm khó mình chỉ vì tiền chứ?
Chỉ có chuyện mua nhà mà bố cứ nhắc đi nhắc lại nhiều lần thì mãi vẫn chẳng thấy ông thật sự bắt tay thực hiện.
Tôi cũng chẳng vội, càng không chủ động nhắc hay thúc giục.
Hai bố con cứ duy trì mối quan hệ nhàn nhạt, không quá thân thiết nhưng cũng chẳng tiếp tục đối đầu như trước.
Thậm chí đôi khi bố gửi cho tôi vài phương án kinh doanh rồi hỏi ý kiến, tôi vẫn nghiêm túc đọc hết và thật lòng phân tích những điểm mình nhìn thấy.
Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, có vẻ trận sóng gió từng khiến gia đình gần như tan vỡ đã thật sự qua đi.
Chỉ có điều mẹ nhiều lần bảo tôi trở về nhà sống, tôi vẫn kiên quyết từ chối.
Đương nhiên khoản tiền sinh hoạt hàng tháng tôi cũng không nộp thêm một đồng nào nữa.
Hiện giờ tôi chỉ nhận tiền từ nhà, còn muốn tôi tự móc tiền ra thì tuyệt đối không có chuyện ấy.
Khoảng thời gian đó tôi bắt đầu đến công ty của bố nhiều hơn, trùng hợp đến mức gần như lần nào tới cũng có thể gặp em trai.
Sắc mặt của nó lúc nào cũng âm trầm, nhìn chẳng vui vẻ chút nào.
Bởi liên tục thất bại trong mấy dự án trước đó, bố cuối cùng chỉ treo cho nó một chức danh nhàn rỗi, mỗi ngày đến công ty chấm công rồi ngồi uống trà là xong.
Người trong công ty âm thầm bàn tán không ít, ai cũng nói nó chẳng khác nào người được nâng đỡ thế nào cũng không đứng nổi, vừa thiếu năng lực lại chẳng có chí tiến thủ.
Bác cả vốn đã không vui vì bao năm làm ăn chung vẫn luôn bị bố tôi lấn át, khả năng của bản thân khó có cơ hội thể hiện.
Đúng lúc ấy, em trai tôi lại trở thành nơi hoàn hảo để bác trút hết sự bất mãn.
Bác thường xuyên cố tình kích thích nó, nói một thanh niên khỏe mạnh như nó vậy mà còn chẳng được bố tin tưởng bằng một người phụ nữ như tôi.
Nhìn tình hình ấy, chuyện cơ nghiệp sau này cuối cùng sẽ rơi vào tay ai xem chừng thật sự vẫn chưa thể nói trước.
Em trai dù sao vẫn còn trẻ, bị bác cả liên tục châm chọc vài lần thì lòng tự trọng đương nhiên chịu không nổi, vì vậy mỗi lần đối diện bố cũng bắt đầu lộ rõ vẻ bất mãn.
Hai bố con ngày càng thường xuyên đóng cửa văn phòng rồi cãi nhau kịch liệt bên trong.
Chỉ đáng tiếc văn phòng của bố cách âm quá tốt.
Đứng bên ngoài hoàn toàn không thể nghe rõ hai người rốt cuộc đang tranh cãi về chuyện gì.
Trước sinh nhật mẹ không lâu, bà liên tục gọi điện cho tôi, hết lần này đến lần khác cầu xin tôi về nhà ăn với bà một bữa.
“Con đã lâu lắm rồi không trở về, nếu con không muốn ngủ lại thì tối hôm ấy mẹ cho tài xế đưa con về căn hộ, được không Niểu Niểu?”
“Ngay cả bố con mà con còn có thể bỏ qua, chẳng lẽ đến bây giờ con vẫn còn giận mẹ sao?”
Giọng mẹ trong điện thoại mềm yếu đến mức gần như cầu khẩn.
Tôi cuối cùng vẫn không thể giữ lòng mình cứng rắn.
Vì vậy tôi đồng ý sẽ trở về ngồi với bà một lúc.
Vừa nghe tôi gật đầu, mẹ ở đầu bên kia vui mừng đến mức như sắp nhảy lên, giọng cũng lập tức đầy phấn khích: “Vậy mẹ đi chợ mua đồ ngay bây giờ, mẹ sẽ nấu toàn món con thích.”
“Không được, không được, vẫn phải chờ đúng ngày rồi mua, nguyên liệu tươi thì ăn mới ngon.”
Sau khi cúp máy, trong lòng tôi bỗng trộn lẫn rất nhiều cảm xúc chẳng thể gọi thành tên.
Tôi thậm chí nghĩ, có lẽ trong cơ thể mình cũng mang một phần tính lạnh lùng và vô tình giống bố, cho nên mới có thể thờ ơ trước tình yêu của mẹ lâu đến thế.
Tôi ngồi một mình trên bệ đá rất lâu.
Rồi tôi nghĩ, có lẽ mình vẫn có thể phân biệt rõ, bố là bố, còn mẹ là mẹ.
Những khi không có chuyện gì, đặc biệt lúc bố không ở nhà, thỉnh thoảng tôi hoàn toàn có thể trở về thăm mẹ một chút.
Tôi đi mua một bó cẩm chướng lớn, màu sắc thanh nhã và rất đẹp.
Sau đó tôi lại chọn một bộ trang sức bằng vàng gồm dây chuyền, vòng tay cùng khuyên tai, tổng cộng tiêu hết mấy tháng lương của mình.
Nhưng cầm túi quà trên tay, tôi lại chẳng cảm thấy xót tiền chút nào.
Ngược lại, trong lòng còn dâng lên cảm giác ấm áp hiếm hoi khiến tôi gần như chờ mong buổi gặp mặt.
Thế nhưng ngay khi tôi vừa bước một chân qua cửa nhà, cảnh tượng trước mặt đã khiến tất cả cảm xúc ấy đông cứng.
Trong phòng khách có một người đàn ông xa lạ bụng lớn, phần tóc giữa đầu đã hói khá nhiều, tuổi nhìn qua chắc khoảng ngoài bốn mươi.
Cả người tôi lập tức cứng đờ.
Bố nhìn thấy tôi thì nhiệt tình gọi lại, còn cố ý sắp xếp tôi ngồi ngay bên cạnh người đàn ông ấy.
Ông liên tục khen người kia trẻ tuổi tài giỏi, sự nghiệp thành công thế nào, sau đó bảo tôi thêm thông tin liên lạc để sau này có gì còn học hỏi người ta.
Cái gọi là bữa tiệc sinh nhật dành cho mẹ vậy mà trên bàn ngay cả một chiếc bánh kem cũng chẳng có.
Ngược lại, toàn bộ rượu cùng món ăn được bày ra đều rõ ràng chiều theo khẩu vị của người khách kia.
“Mẹ, chẳng phải mẹ nói hôm nay sẽ nấu cho con một bàn hải sản mà con thích nhất sao?”
Tôi cứng nhắc quay đầu nhìn bà.
Mẹ lập tức chột dạ, hai tay vô thức vò góc áo: “Đồ mẹ đều mua rồi, nhưng bố con nói Tổng giám đốc Lâm bị dị ứng hải sản nên hôm nay không thể nấu, ngày mai con quay về, mẹ sẽ làm riêng cho con một bàn.”