Xấp bảng tính chi tiêu gia đình ngày hôm đó tôi hoàn toàn không vứt bỏ đi. Về sau này, tôi cẩn thiện cất giữ nó vào sâu bên trong ngăn kéo bàn làm việc ở phòng đọc sách.
Hành động cất giữ này hoàn toàn không phải xuất phát từ cái tâm lý nhỏ nhen, muốn để dành để sau này có dịp là lại lôi nợ cũ ra đay nghiến, chì chiết chồng. Mà mục đích cốt lõi của nó là để làm một tấm gương tự cảnh tỉnh chính bản thân mình hằng ngày: Từ nay cho đến cuối đời, tuyệt đối không bao giờ được phép học cái thói nhẫn nhục, cam chịu, có uất ức đến mấy cũng ngậm đắng nuốt cay nuốt ngược vào lòng thêm một lần nào nữa.
Có những nỗi tủi hờn uất ức, nếu như bạn cứ chọn cách ngậm miệng chịu đựng không dám thẳng thắn nói ra trước ánh sáng, thì lâu dần người đời sẽ thản nhiên coi sự nhẫn nhục đó của bạn là một nghĩa vụ đương nhiên phải thế. Có vô vàn sự hy sinh và đóng góp thầm lặng, nếu như bạn không mạnh dạn vạch rõ ranh giới để lại dấu vết chứng minh, thì những kẻ ích kỷ xung quanh sẽ mặc định coi đống công sức ấy của bạn chẳng khác nào một làn không khí vô hình, muốn xài thế nào thì xài.
Cuộc sống hôn nhân gia đình tất nhiên là không thể nào chỉ dựa dẫm vào mấy tờ hóa đơn thanh toán lạnh lẽo để mà ăn đời ở kiếp với nhau được. Thế nhưng, một cuộc hôn nhân độc hại, hoàn toàn không có nổi lấy một ranh giới tôn trọng tối thiểu giữa hai bên, thì đó tuyệt đối chẳng phải là thứ tình cảm sâu nặng, chân thành gì cho cam cả.
Bản chất thực sự của nó suy cho cùng chỉ là một chuỗi bi kịch đầy bất công, nơi có một kẻ đáng thương phải liên tục cúi đầu nhẫn nhịn, nhường nhịn hết lần này đến lần khác, còn kẻ ích kỷ còn lại thì cứ thế thản nhiên tận hưởng và coi sự nhường nhịn đó thành một thói quen hiển nhiên hằng ngày.
Ngày trước, chính bản thân tôi cũng từng bị những định kiến cổ hủ ngoài xã hội nhồi nhét vào đầu cái suy nghĩ ngây thơ rằng: Muốn làm một người vợ hiền dâu thảo thực sự thì bản thân bắt buộc phải biết hy sinh chu đáo, phải thật hiểu chuyện, biết điều. Phải khéo léo đứng ra sắp xếp quán xuyến mọi việc lớn nhỏ, và phải tự tay chăm lo cho cuộc sống hằng ngày của tất cả mọi thành viên trong nhà được ổn định, chu toàn mười phân vẹn mười.
Nhưng phải trải qua bao giông bão u uất tôi mới tỉnh ngộ ra một chân lý rúng động tâm can: Một mối quan hệ hôn nhân thực sự lành mạnh và hạnh phúc, hoàn toàn không phải là cái cảnh một bên cứ ngày càng đảm đang, tháo vát, gánh vác hết mọi việc về mình. Mà cốt lõi của nó là nằm ở việc cả hai vợ chồng đều phải đồng lòng, cam tâm tình nguyện đứng ra để san sẻ gánh nặng và trách nhiệm cùng nhau.
Tuyệt đối không phải là cái cảnh tôi phải còng lưng vắt kiệt mồ hôi công sức ra làm tròn trịa hết thảy mọi việc từ A đến Z, để rồi cuối cùng đứng trơ mắt ra nghe người đời xúm vào tấm tắc khen ngợi một mình anh ta vất vả, giỏi giang bươn chải kiếm tiền nuôi nhà.
Mà điều quan trọng nhất chính là bản thân anh ta cũng phải có đôi mắt biết nhìn, biết thấu cảm để nhận ra những lúc nào vợ mình đang kiệt sức mệt mỏi, những chỗ nào tôi đang gặp bế tắc khó khăn, và những phần việc nào tôi tuyệt đối không được phép phải gánh vác, chống đỡ một mình thêm nữa.
Có một lần, Chi Chi được giao một bài tập làm văn ở trường với đề bài vô cùng quen thuộc: “Gia đình của em”.
Trong bài văn, con bé đã nắn nót viết những dòng chữ vô cùng ngây ngô:
“Nhà của em gồm có bố, mẹ và em. Ngày trước một mình mẹ là người biết tuốt tuột mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà, nhưng bây giờ bố em cũng đã biết hết giống như mẹ rồi ạ. Bố biết rõ cứ đến thứ Tư là em phải mang giấy màu đi học Mỹ thuật, bố nhớ lịch nửa năm sau phải dắt em đi bệnh viện khám lại mắt cận, và bố còn biết rõ cả chuyện bà nội không được phép ăn những chiếc bánh kem quá ngọt nữa cơ.”
Khi đôi mắt tôi lướt qua những dòng chữ viết tay nghệch ngoạc ấy của con gái, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng nghẹn lại và tôi đã đứng lặng ở đó suốt một khoảng thời gian rất lâu. Cách diễn đạt và lời lẽ của một đứa trẻ con suy cho cùng thật sự vô cùng đơn giản, ngây thơ, thậm chí nghe qua còn có chút gì đó ngô nghê, đáng cười.
Thế nhưng ngay tại khoảnh khắc ấy, tận sâu trong đáy lòng mình, tôi bỗng nhiên cảm thấy những lời văn chân chất này của con lại mang một sức nặng chân thực, giá trị hơn vạn lần bất kỳ một câu xin lỗi sáo rỗng hay lời hứa hẹn bọc đường nào từ miệng người lớn phát ra.
Bởi vì sự tiến bộ và thay đổi thực sự trong một gia đình, hoàn toàn không phải là thứ có thể dùng lời nói đầu môi ch.ót lưỡi ra để khoe khoang chống chế. Mà nó là thứ hạnh phúc chân thật mà ngay cả một đứa trẻ nhỏ tuổi đầu cũng có thể tự mình cảm nhận và thấu suốt được rõ rệt hằng ngày.
Con bé đã thực sự hiểu được một điều ý nghĩa: Từ nay về sau, cái tổ ấm nhỏ này đã không còn bắt một mình mẹ phải căng não ra để ghi nhớ, lo liệu từng chân tơ kẽ tóc mọi việc lớn nhỏ một mình nữa rồi. Đêm hôm đó, tôi lẳng lặng cầm cuốn vở bài tập làm văn của con đưa thẳng trước mặt Cố Minh Xuyên cho anh đọc.