Mặt Lục Xuyên lập tức đỏ bừng.
Đỏ đến tận vành tai.
Trên tay anh còn xách theo toàn những món tôi thích ăn.
Theo đúng kịch bản...
Lúc này anh đáng lẽ đã nhìn thấu bản chất hám giàu của tôi.
Đáng lẽ phải lạnh nhạt, im lặng, thậm chí chẳng buồn để ý đến tôi mới đúng.
Chứ đâu thể vừa ân cần, vừa cười ngây ngô đầy bí mật như bây giờ.
Hệ thống nhìn phản ứng của nam chính với vẻ đầy nghi ngờ.
Nó lật tới lật lui cuốn kịch bản.
Lẩm bẩm một mình.
【Không đúng...】
【Cô đã mắng cậu ta rồi mà. Đáng lẽ cậu ta phải nhịn cục tức trong lòng, không muốn để ý đến cô mới đúng chứ.】
Thấy diễn biến thực tế lệch hẳn khỏi nguyên tác.
Hệ thống quay sang hỏi tôi.
【 Tôi bảo cô viết rằng cậu ta là đồ vô dụng, làm quần quật cả tháng cũng chỉ kiếm được chút tiền ít ỏi. Cô có viết không?】
Tôi lắc đầu.
Đúng là Lục Xuyên kiếm không nhiều.
So với những người giàu có sở hữu khối tài sản hàng trăm triệu...
Mỗi tháng anh kiếm được một vạn tệ quả thật chẳng đáng là bao.
Nhưng...
Anh kiếm được một vạn.
Thì đưa cho tôi chín nghìn làm tiền tiêu vặt.
Để tôi sống thoải mái.
Chẳng phải lo nghĩ điều gì.
Một người như vậy...
Tôi lấy tư cách gì để mắng anh vô dụng?
Hệ thống lại hỏi tiếp.
【Vậy câu tôi bảo cô viết, rằng ra đường tiện tay vơ đại một người đàn ông cũng còn hơn cậu ta, biết thế từ đầu đã yêu người giàu rồi... cô có viết không?】
Tôi lại lắc đầu.
Người giàu đâu phải kẻ ngốc.
Ngoài gương mặt còn trẻ và tạm gọi là xinh đẹp...
Tôi chẳng có gì nổi bật.
Dựa vào đâu mà người ta phải thích tôi?
Hơn nữa...
Cũng chưa chắc tôi sẽ gặp được một người đàn ông kiếm được tiền lại chịu giao toàn bộ tiền lương cho tôi, còn bao hết việc nhà như Lục Xuyên.
Lòng tham của con người...
Giống như một tảng đá lăn xuống núi.
Một khi đã bắt đầu.
Sẽ không bao giờ dừng lại.
Tôi không thể tham lam như vậy.
Không thể chuyện gì cũng muốn có.
Hệ thống tức đến phát điên.
【Vậy rốt cuộc cô viết cái gì?】
Tôi cúi đầu.
Nhỏ giọng đáp.
"... Tôi viết..."
"... Anh thật đáng ghét."
Sau một khoảng lặng kéo dài.
Hệ thống hoàn toàn phát điên.
Tiếng gào thét vang vọng khắp đầu tôi.
Đúng là người hướng ngoại.
Ngay cả lúc nổi giận cũng bộc lộ hết cảm xúc ra ngoài.
Không giống người hướng nội như tôi.
Có tức cũng chỉ biết cúi đầu giận dỗi.
Còn sợ người khác phát hiện.
...
Tối hôm đó.
Tôi lấy cớ mình đang đến kỳ kinh nguyệt.
Thành công dập tắt toàn bộ hormone đang bùng cháy của Lục Xuyên.
Trước khi đi ngủ còn không quên nhắc hệ thống đang treo lủng lẳng ngoài cửa sổ.
"Nếu nửa đêm cậu rơi xuống..."
"... nhớ đừng làm ồn hàng xóm."
Nói xong.
Tôi yên tâm ngủ một giấc ngon lành.
Hôm sau là cuối tuần.
Cũng vừa tròn một năm tôi và Lục Xuyên quen nhau.
Anh cố tình dẫn tôi ra ngoài ăn.
Để kiếm được chút tiền ấy.
Anh làm đủ loại việc làm thêm nguy hiểm.
Số tiền cực khổ dành dụm được.
Lại chẳng nỡ tiêu cho bản thân.
Chỉ muốn dùng nó để tạo cho tôi chút cảm giác nghi thức trong ngày kỷ niệm.
Chúng tôi đứng trước cửa trung tâm thương mại đông nghịt người.
Lục Xuyên chạy đi mua trà sữa cho tôi.
Còn tôi đứng yên tại chỗ chờ anh.
Đúng lúc ấy.
Phía sau bỗng vang lên một tiếng gọi lớn.
"Lâm Thanh Trúc!"
Tôi ngơ ngác quay đầu.
Một người đàn ông bụng phệ, đầu hói đang bước thẳng về phía tôi.
Hệ thống lập tức căng như dây đàn.
【Đây là tình tiết quan trọng!】
【Lần này cô tuyệt đối không được làm hỏng nữa!】
【Ông ta chính là lão già có tiền mà cô quen trên mạng.】
【Vốn dĩ hôm nay hai người đã hẹn ăn cơm. Nhưng cô lại xóa WeChat của ông ta.】
【Không sao, kịch bản vẫn tự quay về đúng quỹ đạo rồi.】
【Tiếp theo, vì ông ta chịu chi tiền nên cô sẽ bỏ mặc nam chính, đi ăn với ông ta.】
Sau chuyện này.
Lục Xuyên sẽ hoàn toàn từ bỏ đoạn tình cảm dành cho tôi.
Mặc dù vậy...
Cho đến tận kết thúc cuốn tiểu thuyết.
Anh cũng chưa từng trả thù tôi.
Thậm chí còn đưa cho tôi ba triệu tệ.
Xem như chấm dứt toàn bộ những chuyện giữa hai người.
Người đàn ông đầu hói càng lúc càng đến gần.
Hệ thống vẫn thao thao bất tuyệt.
【Bọn tôi cũng có chỉ tiêu đ.á.n.h giá thành tích. Không hoàn thành nhiệm vụ thì chẳng được thưởng gì cả.】
【Lần này cô cố phối hợp một chút với ông ta là được...】
【... Khoan! Cô định làm gì?】
Tôi căng thẳng lùi về sau một bước.
Người đàn ông kia lập tức bước lên theo.
"Thanh Trúc."
"Sao em lại xóa WeChat của anh?"
"Lần trước chúng ta ăn cơm, chẳng phải nói chuyện rất vui sao?"
"Mấy hôm nay anh cứ muốn liên lạc với em."
"Nhưng gọi kiểu gì cũng không được.”
Tôi hoảng hốt chỉ vào mũi mình.
"... Ông đang nói chuyện với tôi sao?"
"Chúng ta... quen nhau à?"
"Sao ông lại có thể tự nhiên bắt chuyện với một người xa lạ như vậy?"
Đối với một người hướng nội như tôi...
Còn chuyện gì đáng sợ hơn việc bị người lạ chủ động bắt chuyện nữa không?
Không có.
Tôi nhìn người đàn ông đầu hói trước mặt như nhìn thấy ma.
"Chúng ta có quen biết đâu."
"Sao ông lại nói chuyện với tôi được?"
Ông ta chẳng hề để tâm.
"Không quen cái gì mà không quen."
"Lần trước chúng ta còn ăn cơm cùng nhau cơ mà."
"Với lại, ban đầu không quen thì gặp vài lần chẳng thành quen sao?"
Nói đến câu cuối.
Ông ta còn đưa tay vuốt nhẹ lên mu bàn tay tôi.
Giọng điệu mập mờ.
Khuôn mặt bóng nhẫy đầy vẻ cười cợt.
Đầu ngón tay trườn qua da tôi như một con rắn.
Tôi sợ đến mức lập tức lùi lại.
Trong đầu chỉ còn hiện lên những bản tin về bọn buôn người.
Tôi hét to.
"Tôi không quen ông!"
"Đừng lại gần tôi!"
"Có buôn người!"
"Cứu với!"
Tiếng hét của tôi vang khắp cả khu thương mại.
Đúng lúc ấy.
Lục Xuyên cầm cốc trà sữa vừa mua chạy về.
Không nói một lời.
Anh lập tức chắn trước mặt tôi.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông kia.
"Ai cho phép ông quấy rối bạn gái tôi?"
Người đàn ông đầu hói lập tức gào lên.
"Quấy rối cái gì?"
"Rõ ràng tuần trước chính cô ta chủ động bám lấy tôi vì thấy tôi có tiền."
"Chúng tôi còn ăn cơm với nhau nữa."
Ông ta vừa nói vừa lấy điện thoại ra.
Định mở WeChat để chứng minh.
Nhưng vừa tìm đã phát hiện...
Tôi xóa bạn bè từ lâu rồi.
Ông ta lại không cam lòng nói tiếp.
"Mấy hôm trước cô ta còn gọi điện cho tôi."
"Bảo chỉ cần tôi mua cho cô ta một cái túi hàng hiệu thì cô ta sẽ ngủ với tôi một đêm."
Nói xong.
Ông ta lập tức gọi vào số điện thoại của tôi.
Không ngoài dự đoán.
Số điện thoại cũng đã bị tôi chặn từ trước.
Lục Xuyên cười lạnh.
"Bạn gái tôi là người thế nào."
"Tôi hiểu rõ hơn ông."
"Cô ấy trước giờ chẳng hứng thú với mấy món hàng hiệu."