"Nếu ông còn tiếp tục quấy rối cô ấy..."
"Đừng trách tôi không khách sáo."
Người đàn ông đầu hói thấy không chiếm được lợi lộc gì.
Chỉ có thể xám mặt bỏ đi.
Tôi lặng lẽ thò nửa cái đầu từ sau lưng Lục Xuyên.
Vẫn còn sợ đến mức tim đập thình thịch.
Hệ thống thì gào thét trong đầu tôi.
【Cô hướng nội đến mức này thì tôi còn làm nhiệm vụ kiểu gì nữa?】
Tôi dùng giọng yếu ớt nhất.
Nói ra câu mạnh miệng nhất đời mình.
"... Dù sao..."
"... Tôi không dám nói chuyện với người lạ."
"... Hay là..."
"... Cậu tự đi làm nhiệm vụ đi."
Có lẽ vì cuối cùng tôi không bỏ Lục Xuyên để đi ăn với người đàn ông kia.
Nên diễn biến lần này không hoàn toàn giống nguyên tác.
Nhưng trên giao diện hệ thống.
Nhiệm vụ vẫn hiện hai chữ.
Hoàn thành.
Buổi tối trở về phòng thuê.
Lục Xuyên nằm phía sau tôi.
Suốt cả quãng thời gian chẳng nói một câu.
Tôi nghĩ.
Chắc anh đã bắt đầu nghi ngờ rồi.
Nghi ngờ chuyện tôi lén qua lại với người đàn ông có tiền kia.
Hai chúng tôi chen chúc trên chiếc giường nhỏ.
Khung cảnh ấy rất giống những đôi nam nữ chính nghèo khó trong tiểu thuyết.
Nhưng tôi biết.
Anh là nam chính.
Còn tôi...
Nhiều nhất cũng chỉ là nữ phụ phản diện.
Sớm muộn cũng sẽ rời khỏi câu chuyện này.
Tôi khẽ hỏi.
"Anh..."
"Anh có thấy em là một người hám hư vinh không?"
Lục Xuyên nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
Khẽ siết một cái.
"Tôi tin em."
Chỉ vỏn vẹn ba chữ.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy.
Tôi lại có ảo giác.
Như thể...
Mình mới là nữ chính của cuốn sách này.
Chỉ tiếc.
Tôi biết rõ.
Hôm nay anh nhất định đã hiểu lầm chuyện tôi và người đàn ông kia.
Đúng lúc ấy.
Hệ thống lạnh lùng dội cho tôi một gáo nước lạnh.
【Nam chính đã liên lạc được với gia đình ruột.】
【Ngày mai chỉ cần có kết quả giám định ADN, cậu ấy sẽ được đón về Trần gia.】
【Trở thành cậu chủ thật thất lạc nhiều năm của gia tộc giàu nhất.】
【Đến lúc đó...】
【Ai còn nhớ tới cô bạn gái cũ hám giàu như cô nữa?】
【Đừng quên, người ta còn có vị hôn thê đã đính hôn từ nhỏ.】
Hệ thống vừa dứt lời.
Lục Xuyên bỗng nghiêng người.
Ghé sát bên tai tôi.
Giọng nói dịu dàng đến lạ.
"Thanh Trúc."
"Có lẽ anh đã tìm được cha mẹ ruột của mình."
"Ngày mai anh sẽ về nhận người thân."
"Đợi mọi chuyện xong xuôi..."
"Anh sẽ quay lại đón em."
"Được không?"
Tôi không trả lời.
Bởi vì tôi biết.
Anh đang nói dối.
Sau khi trở về Trần gia.
Điều đầu tiên anh gặp...
Chính là cô thiên kim đã có hôn ước với anh từ nhỏ.
Hai người vừa gặp đã yêu.
Sau đó...
Sẽ không còn nhớ đến tôi nữa.
11
Đêm đó, tôi trằn trọc mãi đến nửa đêm mới ngủ được.
Hôm sau.
Đến gần trưa tôi mới lững thững rời giường.
Trên bàn vẫn còn phần bữa sáng đã nguội lạnh.
Bên cạnh là điện thoại.
Lục Xuyên có nhắn cho tôi một tin từ sáng sớm.
【Anh sẽ sớm quay lại đón em. Ngoan ngoãn chờ anh nhé.】
Tôi lặng lẽ ăn hết bữa sáng.
Sau đó nhắn lại.
【Bên anh thế nào rồi?】
Tin nhắn gửi đi.
Không có hồi âm.
Từ giữa trưa.
Tôi chờ mãi.
Chờ đến khi bầu trời tối hẳn, những vì sao lấp lánh phủ kín màn đêm.
Điện thoại vẫn im lìm.
Không một tin nhắn mới.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác mất mát khó tả.
Có lẽ...
Bây giờ Lục Xuyên đã nhận lại cha mẹ ruột rồi.
Anh sẽ trở thành người thừa kế của nhà họ Trần.
Sẽ có khối tài sản khổng lồ.
Sẽ gặp cô thiên kim môn đăng hộ đối.
Rồi yêu nhau.
Còn tôi...
Một nữ phụ độc ác trong cuốn tiểu thuyết này.
Kết cục duy nhất.
Là c.h.ế.t đói trong căn phòng thuê chật chội.
Tôi cầm điện thoại.
Mở ra.
Lại tắt đi.
Rồi lại mở.
Vẫn luôn mong màn hình bất ngờ sáng lên.
Mong Lục Xuyên trả lời tôi một câu.
Chỉ một câu cũng được.
Nhưng không có.
Tôi gõ đi gõ lại trong khung trò chuyện.
"Anh đang làm gì?"
Xóa.
"Anh ổn không?"
Lại xóa.
Cuối cùng.
Tôi gõ một câu.
"Sao anh không trả lời tin nhắn của em?"
Ngón tay dừng rất lâu trên nút gửi.
Rồi...
Tôi lại xóa sạch.
Người hướng nội như tôi vốn là vậy.
Chỉ biết tự dằn vặt chính mình.
Âm thầm đoán xem người khác đang nghĩ gì.
Thà suy diễn hàng trăm lần trong đầu.
Cũng không dám mở miệng hỏi thẳng một câu.
Cứ thế.
Lặp đi lặp lại tự làm khổ mình.
Cố phân tích từng hành động, từng biểu hiện của người khác.
Trong lúc mơ mơ màng màng.
Tôi lại một mình sống thêm một ngày nữa trong căn phòng thuê ấy.
...
Sáng ngày thứ ba.
Có người gõ cửa.
Tôi còn tưởng...
Là Lục Xuyên quay về.
Tôi lập tức vui vẻ chạy ra mở cửa.
Thế nhưng.
Người đứng bên ngoài.
Lại là một cô gái mặc toàn đồ hàng hiệu.
Hứa Tịnh.
12
Trong nguyên tác.
Quá khứ của tôi chỉ được nhắc đến vài dòng ngắn ngủi.