Cố Diên bước ra từ phía sau ta, áo choàng đen bay phần phật trong gió, ánh mắt chàng nhìn đám thích khách và Liễu Như Yên như nhìn những kẻ đã c.h.ế.t.
"Một lũ ngu xuẩn." Chàng lạnh lùng buông một câu, dứt khoát vung tay hạ lệnh: "Sát!"
Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa, tiếng gào thét t.h.ả.m thiết ngay lập tức nhuộm đỏ cả khoảng sân vương phủ, m.á.u hòa vào nước mưa chảy thành dòng tanh tưởi.
Ta không nói một lời, thân hình như chim én lao v.út vào giữa trận chiến, lưỡi kiếm sắc bén trong tay liên tiếp gặt hái mạng sống của những tên thủ lĩnh Ti mật viện.
Bản lĩnh của đại lão Mộc Diệp môn đêm nay hoàn toàn lộ diện, tàn nhẫn, dứt khoát, không một động tác thừa.
Liễu Như Yên sợ hãi tột độ, quay đầu định bỏ chạy thì một đường kiếm lạnh toát đã chuẩn xác kề sát vào cổ họng cô ta.
Ta đứng đối diện cô ta, y phục vương chút m.á.u tươi, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một con kiến hôi.
"Thẩm Dao Sơ... tha cho ta... ta sai rồi..." Cô ta quỳ sụp xuống, khóc lóc t.h.ả.m thiết.
"Mười năm trước ngươi cướp ngọc bội, cướp công lao cứu mạng của ta, mười năm sau lại muốn dùng mạng của ta để cầu vinh?" Ta khẽ cười nhạt, cổ tay khẽ rung.
Phập!
Lưỡi kiếm dứt khoát xuyên qua n.g.ự.c trái của Liễu Như Yên, cắt đứt hoàn toàn hơi thở của cô ta.
"Thứ của Thẩm Dao Sơ này, ngươi lấy đi được, thì phải trả lại bằng mạng."
Ta rút kiếm, m.á.u b.ắ.n lên gò má thanh tú, kết thúc hoàn toàn đoạn ân oán dơ bẩn mười năm trước dưới màn mưa gột rửa của vương phủ.
24.
Mùi m.á.u tanh nồng bị nước mưa gột rửa, nhưng không khí áp lực đè nặng kinh thành vẫn không hề giảm bớt.
Ti mật viện đã bị tiêu diệt hoàn toàn, hoàng cung lúc này trống trải giống như một tòa thành vô chủ.
Cố Diên khoác lên mình bộ giáp sắt chỉnh tề, dắt theo chiến mã tiến đến trước mặt ta, từng bước chân nặng nề vang lên trên nền đá đẫm nước.
Chàng đưa bàn tay còn dính m.á.u ra trước mặt ta, ánh mắt kiên định xen lẫn một sự thành kính tột cùng.
"Dao Sơ, giờ lành đã đến, bản vương đưa nàng vào cung."
Ta khẽ nhếch môi, không chút do dự đặt tay mình vào lòng bàn tay chàng, xoay người phi ngựa tiến thẳng về phía hoàng cung.
Đêm nay, tiếng vó ngựa dồn dập rạch đôi màn mưa bão bùng, mở ra một chương mới cho cả vương triều.
Khi đại môn của đại điện bị một lực mạnh thô bạo đẩy ra, vị Hoàng đế trẻ tuổi trên ngai vàng đang run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Xung quanh hắn, cấm quân đã sớm bị binh lực của phủ Nhiếp chính vương tước v.ũ k.h.í, quỳ rạp dưới đất.
Cố Diên bước lên phía trước, dứt khoát ném bức mật thư cấu kết với ngoại bang của Ti mật viện xuống trước mặt hắn.
"Bệ hạ, ngài mệt rồi, nên nghỉ ngơi thôi." Giọng nói lạnh thấu xương của chàng vang lên giữa đại điện trống trải.
Hoàng đế nhìn thanh trường kiếm còn rỉ m.á.u trong tay Cố Diên, run rẩy cầm b.út, tự tay ký vào chiếu thư nhường ngôi, cả đại điện chìm vào một khoảng không lặng ngắt như tờ.
Cố Diên nhặt tờ chiếu thư còn thơm mùi mực, không hề liếc nhìn ngai vàng thêu rồng lộng lẫy phía trên lấy một giây.
Chàng dứt khoát quay người, dắt tay ta đi thẳng ra ngoài cửa điện, nơi giông bão vừa tạnh, để lại bá quan văn võ đang ngơ ngác quỳ rạp.
"Chúng ta không ngồi lên vị trí đó sao?" Ta nhướng mày nhìn chàng, khóe môi khẽ nhếch.
Cố Diên siết nhẹ bàn tay ta, ánh mắt kiên định và thanh thản chưa từng có:
"Cái ngai vàng lạnh lẽo đó chỉ là một cái gông cùm."
"Giang sơn này cần một minh quân, nhưng bản vương chỉ muốn làm một kẻ tự do bên cạnh nàng."
Sáng hôm sau, một đạo chiếu chỉ kinh thiên động địa truyền ra khắp thiên hạ.
Nhiếp chính vương Cố Diên phế bỏ hôn quân, lập Tứ hoàng t.ử nhỏ tuổi nhưng hiền năng lên ngôi, để lại ban thần nhiếp chính tài giỏi hỗ trợ triều chính.
Còn chàng và ta, dứt khoát trút bỏ bộ giáp sắt nặng nề và áo thêu phượng lộng lẫy, thay bằng hai bộ kình trang gọn gàng của người học võ.
Rời khỏi hoàng thành xa hoa, hai chiếc chiến mã phi nhanh trên con đường mòn ngợp bóng cây xanh.
Gió xuân thổi qua vạt áo, mang theo hương thơm của cỏ dại và tự do, gột rửa hoàn toàn những âm mưu tanh mồi m.á.u ở kinh thành.
Ta ngoảnh đầu nhìn lại tòa thành đồ sộ đang lùi dần phía sau, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.
Đoạn ân oán dơ bẩn mười năm trước, những phản bội và m.á.u me, đến đêm qua đã hoàn toàn khép lại.
Cố Diên phi ngựa sóng hàng bên ta, nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng và cưng chiều tuyệt đối.
"Dao Sơ, từ nay giang hồ rộng lớn, nàng muốn đi đâu, ta đưa nàng đi đó."
Ta mỉm cười, thúc ngựa lao nhanh về phía trước:
"Trở về tổng đàn Mộc Diệp thôi, đại lão như ta còn cả đống việc phải làm!"
25.
Ba năm sau.
Mạng lưới tình báo Mộc Diệp môn dưới sự dẫn dắt của ta đã phủ sóng khắp năm châu bốn biển, trở thành thế lực ngầm đáng sợ nhất giang hồ.
Chỉ cần một lời đồn thổi bước ra từ Mộc Diệp, cả giang hồ lẫn triều đình đều phải kiêng sợ ba phần.
Tại tổng đàn Mộc Diệp ngợp bóng mây trời trên đỉnh núi cao, không khí lúc nào cũng nhộn nhịp tiếng đao kiếm và thư từ mật báo.
Ta lười biếng tựa lưng trên chiếc ghế gấm trải da hổ, thong thả thưởng thức ly trà hoa cúc vừa pha nóng hổi.
Ngay bên cạnh ta, cựu Nhiếp chính vương từng khiến cả vương triều khiếp sợ năm xưa, giờ đang tỉ mỉ gọt từng quả đào ngọt cho ta.
Cố Diên mặc một bộ y phục bằng lụa xám đơn giản, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng và cưng chiều tuyệt đối, chẳng còn xíu dáng vẻ cao ngạo năm nào.
"Dao Sơ, ăn một miếng đào cho mát cổ họng."
Chàng ân cần đưa miếng đào đã gọt sạch vỏ đến tận miệng ta.
Ta liếc nhìn chàng, khẽ mỉm cười rồi thản nhiên đón lấy, vị ngọt thanh xộc thẳng vào đầu lưỡi.
Thuộc hạ Mộc Diệp môn xung quanh đã quá quen với cảnh tượng này, chỉ biết khúc chiết mỉm cười quay đi chỗ khác.
Ai mà ngờ được vị cựu vương gia danh tiếng lẫy lừng kia lại nguyện lòng lui về làm "gia nhân cao cấp" và tay kiếm số một bên cạnh thủ lĩnh của họ.
Mỗi khi Mộc Diệp gặp phải những vụ làm ăn gai góc hay các giáo phái hãm hại, Cố Diên chỉ cần một mình một kiếm dẹp sạch trong một đêm.
Chàng không chỉ là một phu quân hết mực cưng chiều, mà còn là bờ vai vững chắc nhất để ta tin tưởng trao trọn lưng mình.
Thù xưa đã trả xong, ân oán năm xưa giải tỏa hoàn toàn, hai chúng ta lúc này mới thực sự hiểu và trân trọng lẫn nhau.
"Báo! Báo cáo thủ lĩnh, tân hoàng đế từ kinh thành lại gửi mật thư cầu cứu, nhờ Mộc Diệp điều tra vụ tham nhũng ở Giang Nam!" Một thuộc hạ nhanh chân chạy vào quỳ tâu.
Ta nhếch môi cười, liếc sang Cố Diên: "Này Cố vương gia, trò cưng của ngài lại tìm đến kìa."
Cố Diên thong thả lau sạch ngón tay, khẽ ôm lấy eo ta từ phía sau, giọng nói trầm ấm kề sát tai ta:
"Để chúng nó tự giải quyết đi. Hôm nay ta đã hứa đưa nàng xuống núi ngắm hoa đăng rồi."
26.
Đêm xuống, trấn nhỏ dưới chân núi rực rỡ trong hàng ngàn ánh đèn hoa đăng lung linh phản chiếu xuống lòng sông êm đềm.
Ta và Cố Diên nắm tay nhau thong thả sải bước giữa dòng người qua lại nhộn nhịp, tận hưởng bầu không khí bình yên của nhân gian.
Chàng cẩn thận dùng thân hình cao lớn của mình che chắn cho ta khỏi những va chạm của đám đông, tay kia khéo léo cầm hai chiếc hoa đăng chạm khắc tinh xảo.
"Dao Sơ, thả hoa đăng thôi." Cố Diên dắt ta đến bên bờ sông, nhẹ nhàng dặn dò.
Chúng ta cùng quỳ xuống bên mép nước, đặt hai ngọn đèn bồng bềnh trên sóng, thả trôi những tâm tư theo dòng nước trong vắt.
"Ngài đã ước điều gì?" Ta nghiêng đầu nhìn nam nhân bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đùa vui.
Cố Diên nhìn sâu vào mắt ta, ánh mắt đong đầy tình cảm chân thành và kiên định, chẳng chút giấu giếm:
"Ta không ước giang sơn, cũng không ước trường sinh."
"Ta chỉ ước kiếp này và muôn kiếp sau, đều có thể cùng nàng ngắm trọn phồn hoa nhân gian như thế này."
Ta nhìn ngọn đèn hoa đăng dần trôi xa, l.ồ.ng n.g.ự.c tràn ngập một cảm giác ấm áp và trọn vẹn đến khó tả.
Ván cờ cuộc đời này, ta từng bị phản bội, từng bước đi trên m.á.u và nước mắt để đòi lại tất cả.
Nhưng cuối cùng, ta không chỉ có được sự tự do vạn dặm của giang hồ, quyền lực tuyệt đối để bảo vệ bản thân, mà còn có được trái tim chân thành nhất của người đàn ông đứng cùng mình trên đỉnh cao.
Cố Diên nhẹ nhàng ôm ta vào lòng, trao một nụ hôn dịu dàng lên trán ta giữa muôn ngàn ánh sáng lung linh của đêm hội.
Giang sơn hay giang hồ, từ nay về sau, đều đã nằm trọn trong lòng bàn tay chúng ta.
[Hoàn]