21.

Sáng hôm sau, mưa tạnh, nhưng bầu trời vương phủ vẫn âm u như đổ chì.

Cố Diên đứng ngoài hành lang suốt một đêm, y phục trên người khô lại rồi lại thấm đẫm sương sớm, sắc mặt tái nhợt không chút m.á.u.

Khi ta đẩy cửa bước ra, chàng lập tức ngước lên, ánh mắt đầy vẻ dè dặt và hèn mọn, không còn một chút kiêu ngạo nào của vị chiến thần danh chấn thiên hạ.

Chàng không dám tiến lại gần, chỉ khàn giọng gọi một tiếng: "Dao Sơ..."

Ta lướt qua chàng như một người xa lạ, thong thả đi đến sảnh chính, ngồi vào vị trí chủ vị.

Cố Diên im lặng bước theo sau, chàng ra hiệu cho ám vệ mang vào một chiếc tráp gỗ mun nạm vàng đặt lên bàn trước mặt ta.

"Đây là toàn bộ binh quyền của Nhiếp chính vương phủ, cùng bản đồ bố phòng ẩn mật của mười hai thành cửa ngõ." 

Chàng trầm giọng nói, đôi bàn tay gầy guộc đẩy chiếc tráp về phía ta.

"Dao Sơ, bản vương biết mạng của mình không đủ chuộc lỗi."

"Giang sơn này, mạng này của ta, từ nay đều là của nàng. Nàng muốn dùng thế nào cũng được."

Ta khẽ nhướn mày, vươn ngón tay thon dài gõ nhè nhẹ lên mặt tráp, trong lòng không khỏi cảm thán sự mỉa mai của số phận.

Kẻ từng muốn diệt môn đại lão giang hồ Mộc Diệp, nay lại cam tâm tình nguyện dâng toàn bộ tài sản, quyền lực để làm lưỡi đao trong tay nàng.

Sự hối hận của đàn ông đúng là thứ chất xúc tác tuyệt vời nhất để đẩy nhanh tiến độ đại nghiệp.

Ta không từ chối, thản nhiên thu nhận chiếc tráp: 

"Được, vậy chúng ta tính kế tiếp theo."

"Hoàng đế thấy ngài chưa c.h.ế.t, Ti mật viện chắc chắn sẽ có động thái mạnh hơn."

"Tương kế tựu kế đi. Vương gia hãy truyền tin ra ngoài, nói mình vết thương cũ tái phát, tinh thần suy sụp, cả ngày chỉ biết chìm đắm trong t.ửu sắc vì sủng thiếp bị giam cầm."

Cố Diên nhìn ta, ánh mắt chàng hiện lên sự thấu suốt, nhanh ch.óng bắt kịp tư duy của một thủ lĩnh tình báo.

Chàng muốn tạo ra một kịch bản hoàn hảo về một Nhiếp chính vương đã phế, dụ Hoàng đế và Ti mật viện tung ra quân bài tẩy cuối cùng.

"Bản vương hiểu rồi." Chàng thấp giọng đáp, ánh mắt nhìn ta tràn ngập sự phục tùng tuyệt đối.

Một liên minh mới được thiết lập, không còn sự ngờ vực, không còn danh nghĩa phu thê giả dối, chỉ có một chủ t.ử và một kẻ tình nguyện làm quân cờ tiên phong.

22.

Tin tức Nhiếp chính vương vì vết thương cũ tái phát, tinh thần sa sút đến mức giam mình trong phòng uống rượu nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành.

Biệt viện phía Tây vắng vẻ, lạnh lẽo, Liễu Như Yên ngồi bên bậu cửa sổ rách nát, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u điên cuồng.

Cô ta không cam lòng bị vứt bỏ, càng không cam lòng nhìn Thẩm Dao Sơ ngồi vững trên vị trí Vương phi.

"Vương gia phế rồi... Đây là cơ hội duy nhất của ta." Cô ta lẩm bẩm, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến rỉ m.á.u.

Nửa đêm, một con chim bồ câu đưa thư từ biệt viện phía Tây lén lút bay v.út lên bầu trời đêm, hướng thẳng về phía Ti mật viện.

Liễu Như Yên không hề biết rằng, ngay khi con chim vừa cất cánh, một mũi tên nhỏ từ bóng tối đã chuẩn xác b.ắ.n hạ nó.

Bức thư mật dính m.á.u nhanh ch.óng được dâng lên bàn trà của ta.

Bên trên là nét chữ nguệch ngoạc của Liễu Như Yên, bộc lộ toàn bộ thông tin giả về tình hình "suy sụp" của Cố Diên, kèm theo lời cầu xin Hoàng đế phái binh tới cứu cô ta ra ngoài.

Ta lật xem bức thư, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm.

"Vương phi, có cần chặn tin tức này lại không?" 

Ám vệ thân cận của Mộc Diệp môn thấp giọng hỏi.

"Không cần, viết lại một bức thư y hệt, thả cho nó đi." Ta thong thả nhấp một ngụm trà, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

"Tiện thể, thêm vào một câu: Đêm mai Nhiếp chính vương phủ phòng thủ lỏng lẻo nhất, là thời cơ tốt nhất để hành thích."

Ta muốn mượn bàn tay tham lam và ngu ngốc của Liễu Như Yên để dụ con cá lớn Ti mật viện hoàn toàn lộ diện.

Trong bóng tối của thư phòng, Cố Diên từ sau rèm bước ra, sắc mặt chàng vẫn còn chút nhợt nhạt nhưng ánh mắt đã khôi phục sự khát m.á.u của một vị chiến thần.

Chàng nhìn ta, giọng nói trầm thấp mang theo sự phối hợp ăn ý tuyệt đối:

"Ám vệ của Huyền Y môn đã mai phục sẵn ở các ngả đường xung quanh vương phủ."

"Chỉ cần thợ săn của Ti mật viện dám bước vào, bản vương sẽ khiến vương phủ này thành mồ chôn của bọn chúng."

Ta nhìn chàng, khẽ gật đầu.

Con cờ đã đi, cái bẫy hoàn hảo đã giăng sẵn, đêm mai sẽ là một đêm đẫm m.á.u nhuộm đỏ cả giang sơn này.

23.

Mưa giông một lần nữa kéo đến kinh thành, sấm chớp rạch đôi bầu trời, hắt những vệt sáng lạnh lẽo lên những thanh đao kiếm tuốt trần.

Đúng như dự đoán, hơn trăm sát thủ tinh nhuệ nhất của Ti mật viện như những bóng ma, lặng lẽ vượt tường thành, bao vây c.h.ặ.t chẽ khắp các ngả đường vương phủ.

Liễu Như Yên lén lút trốn ở góc hành lang biệt viện phía Tây, gương mặt vặn vẹo vì phấn khích khi thấy thủ lĩnh Ti mật viện bước vào.

"Vương gia đang ở thư phòng, Thẩm Dao Sơ ở chính sảnh, bọn chúng đều không có phòng bị!" 

Cô ta đắc ý thì thầm, tưởng tượng đến cảnh mình sắp lập công lớn, được Hoàng đế sắc phong làm mẫu nghi thiên hạ.

Cạch.

Tiếng giày thêu giẫm lên vũng nước vang lên đều đặn, phá vỡ bầu không khí c.h.ế.t ch.óc.

Ta khoác trên mình bộ kình trang đen ôm sát vóc dáng mảnh mai, tóc cột cao, một tay cầm thanh trường kiếm sắc lẹm, thong thả bước ra từ màn mưa.

Cùng lúc đó, vách tường xung quanh bỗng chốc sáng rực đuốc lửa, hàng trăm ám vệ của Huyền Y môn và binh lính vương phủ xuất hiện, vây ngược đám sát thủ vào giữa.

Liễu Như Yên bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt, nụ cười trên môi lập tức đông cứng: "Cái... cái gì thế này? Không phải vương phủ phòng thủ lỏng lẻo sao?!"

9 - Cánh Thư Không Mỏi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia